Thi thoảng tôi bắt gặp đâu đó nơi cuộc sống quanh đây, những tình yêu chen chúc...nó nở phồng ra làm choáng ngợp cảm xúc tôi...Khó khăn...khó khăn là khi mình mãi cố trương phình để có vẻ tình yêu ta cũng căng tròn hạnh hảo...nhưng lại khó khăn hơn khi lo sợ sự bon chen mệt mỏi tôi cố thu mình, tự định ra một góc be bé mà ngồi vào..nhưng ngại sự lãng quên....
Chen chúc và mệt mỏi, cuộc sống tựa hồ như những dòng cảm xúc xô đẩy nhau. tôi bị đèbẹp bởi những cảm xúc đó. không hẳn là do ai khác mà là do tôi...
ok, buồn...những nỗi buồn đáng ghét đôi khi làm tôi quá sức thất vọng về bản thân mình...defense=0
nhưng không chỉ thế...cũng là những lúc buồn ...một sự kiện nào đó xảy ra và tôi lại cười...giả như là một chuyện rất tức cười nên tôi mới cười như thế...nhưng tự trong tâm thức tôi đã hối hận rất nhiều vì nụ cười đó....Không biết tại sao...từ lâu lắm rồi...tôi luôn fix cho mình fải luôn giữ cho mình những cảm xúc chân thành nhất ... cho nên, tôi thường tự hỏi mình là " đang buồn mà, sao tự nhiên cười vậy ta"..Thế là bi kịch xảy ra...tôi rất ghét ai "ba xạo giả lả với tôi"...thế mah bây giờ tôi lại làm như thế với chính bản thân mình...chán không chứ....thậm chí có khi tôi còn căm ghét bản thân mình tột độ vì cứ mãi lo sợ mà không thể hiện được những gì thật sư muốn ra bên ngoài....
giận dữ và ích kỷ...
Không biết là có phải tại coi truyện tranh nhiều quá không mah tôi thường có suy nghĩ thế này. một lúc nào đó, hay là khi đối mặt với một chuyện gì đó, trong tôi chia ra làm 2 loại : thêin thần vá ác quỉ. ( và 2 con này đều mang mặt của JJ..ặc ặc). Ác quỷ là những toan tính ích kỷ, những giận hờn, những ghen tuông...còn thiên thần lại là những điều luật tôi đã fix: không được ích kỷ, không được nóng giận v..vv.. đại loại thế...và kết cục là: 2 con thiên thần JJ và ác quỉ JJ này quánh nhau tưng bừng té bẹ ...cuối cùng là thế này...cảm giác tội lỗi tràn ngập...Phải như thiên thần thắng: thì tôi quá thanh cao thánh thiện rồi, tôi chả có việc gì phải lo nghĩ cả...nói thế chứ tôi cũng đâu có để ghen tuông ích kỷ thắng đâu....Cái cảm giác hâu kỳ chết tiệt này la tôi ghét nhất....tôi cảm thấy tội lỗi căng tràn khi cha rắng chính tứ lúc mày có cái si nghĩ đó là mày đã xấu xa rồi...nhưng lại tự nhủ: nhưng mình đâu có làm gì xấu đâu, mình đã dừng lại rồi mà...rồi lại tự chửi đừng có mah biện chúng biện minh biện hộ cho cái tội lỗi của mày...v...v...đại loại thế....ôi tự nhiên mình lại đào hố lấp mình là sao...ngu quá hic...
...Lại còn thêm cái tật này nữa chứ...đó là tật quá thiết tha ((đói với những thứ cho dù nó có tha thiết mình hay không)
...Khổ nhỉ?Phải là thế này, tôi quá thiết tha vì lúc đầu bạn bảo bạn thiết tha tôi mah! Ặc...ý tôi không fải đổ thừa đâu nhé....là vầy...kinh nghiệm chinh chiến ở đời 21 năm cho thấy...mình bị sa bẫy khá nhiều vì cái tật này...Cho dù họ có là bạn hay người yêu hay là cái chi chi đi nữa...và họ nói một cài gì đó có liên quan đến sự mãi mãi...thế là tin sái cổ...và sau khi sái cổ mình sái luôn cả niềm tin...hic...mọi chuyện sẽ không có gì thậm chí sẽ hoàn toàn tốt đẹp nếu như họ không bụp một cái " đợi tí lột mặt nạ đã !"...thông tục gọi là " trở mặt"...thế là tèn ten....wê luôn...mày tin lầm người rùi JJ ơi...lelelele ((con ác wỉ JJ nó le lưỡi))...lelele...ai bỉu...tao nói rồi mah...ai biểu mày ngu.... Image...thế là khóc bùm xum lên...chán không chứ....người ta thì ngoảnh mặt quay lưng, còn mình nắm bẹp dí ướt nhẹp nước mắt ((mah còn mang tiếng ngu nữa!!!))
.............
chuyển đề tài không nói về mấy cái emotion thể loại tragedy nữa...
.............
hạnh phúc bé nhỏ
là khi đi làm mệt muốn leo xích lô chở người chở xế về nhà luôn vậy màh chỉ cần lết qua nhà của người - mà - ai -cũng - biết - là - ai - đấy...chỉ là lết qua thôi nhé, chứ không có vô, chạy ngang qua thấy đèn sang sáng, mình tủm tỉm cười,...thấy đèn tắt ùi thì cười tủm tỉm....((khú này sao thấ minh giồng người bị thần kinh quá)..chỉ thế thôi tôi tin anh anh ngay, bằng tất cả tình yêu nơi tôi ...mèng...chỉ thế thôi. that s enuff!!! ( cứ thế này chắc single miết thôi...mình dễ thoả mãn thế nhỉ)
là khi cầm mân mê một tinh nhắn hỏi han ( mặc dù tin nhắn rất cộc lốc còn sai chính tả nữa chứ wat u doing? ) điều đó làm mình biết là mình đang sống vì một ai khác nữa chứ không chỉ riêng mình
còn là khi nghe một bản nhạc tươi sáng mà mình nghe là có thể mơ ra cả một thế giới màu hồng
là khi được ăn no oạch ra, fè fỡn ( cái này trần tục quá!!!) ...mình lại sẽ nghĩ..nếu làm món này 2 phần thì sao nhỉ ...ặc ặc ai có được mình là sướng 8 kiếp, nấu ăn ngon không thua nhà hàng nhé...
....đau tay quá k vik nữa hic!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment