08 April 2006

The gioi hao hoa - Đôi mắt của mặt trăng

...

Mặt trăng to cộ, loã lồ cái vẻ tròn trĩnh ngu muội của nó....Nó ngồi đó, chống tay vào cái thành ban công, ngồi lắc lư ...và ...mắt mở to!

Mắt mở to lắm như thể toạc hết con ngươi ra ngoài, nó vẫn mở và không chớp, miệng lãi nhãi một câu hát gì đó. Chả biết là nó đang vui hay buồn nữa...

ừ thì lắc lư và lãi nhãi....có buồn đâu? nhưng...trong chính thâm tâm đáy lòng nó vẫn cảm nhận được cái cảm giác đó. Không thể định nghĩa là buồn hay vui, tức giận hay thoả mãn...chỉ biết mắt mở to...

mặt trăng soi vào cái đôi mắt lồ lộ của nó...người nhà bạn bảo: mắt to thế là đa tình lắm đấy( ẹ quá. thấy toàn là tình đa...sắc đá thì có), một đứa khác nói: yểu mệnh ( chik với tao nhé, nghìn người mắt to sống cả trăm tuổi ăn với nói thế ah)...kệ... vẫn chỉ là mắt to...to thế cho nó lạ...cho không ai ngoài nó thấy hết mặt trăng....cho cảm thấy khúc Xuyến Mẫn xót xa không bằng tai mah qua bằng mắt....

Jas...mine...

Lâu rồi không khóc. con mắt như khô hẳn đi trong nhưng cơn gió thổi xaxa từ Thúy Hà đình... nghêu ngao tiếng hát người vũ nữ xướng ca vô loại...

Nó thôi lắc lư, tay thì vẫn chống vào ban công, ...nhìn trăng. Ôi nhìn mãi thế này mah không biết chán! Chị Liễu Ni ơi, giá như em biết được chị bị bị mất lòng tin thế nào...

Gió mơn man đôi hàng tóc thái dương, bỗng nghe mát rượi ẩm ướt....trăng soi vào đôi mắt nô đùa những tin tưởng ....trăng ẩn hiện giấu đi những gian manh ngày thường...sến quá...ah không...hôm nay không sến...chỉ là ta quá thiết tha...

ta hôm nay không khóc thi sao mah sến được....mà mắt cứ oành oạch thế này...không nhắm lại được...xoáy sâu vào những ngôi sao kia...."sao lại như thế?"... "làm gì sai chăng?"...mây che hết cả sao...và lặng tắt...

nghe mùi nước mắt của gió nỉ non..." thôi mah"

cũng ráng wệt tay vào mắt cho nó có vẻ đau thương, nhưng thất bại, nước mắt đâu...

tôi lại hát thầm...rền rĩ những đoạn lên cao ngắt quãng...

giá như, cuộc sông chỉ như trăng...dù là cũng khi tròn khi khuyết nhưng mãi đều như thế...khi khuyết cũng lại tròn...có khi bị mây che phủ...kệ...không một ngày rồi hai ngày...không thì một tháng thì một năm...mây kia cũng tan...trăng lại về...vẫn mộc mạc chờ ngày tròn vẹn....

tôi cố căng hết nhưng sợi cơ quanh đôi mắt...tựa hồ như biết làm thế thì sẽ không khóc nên mới làm...có bao jò bạn như thế không?....tôi tự điều tiết cái ánh nhìn của mình...cho trăng khi tỏ khi mờ trong mắt tôi...chỉ là chút gì tin tưởng...

sao lại thế...tự hỏi có khi nào những thiên sứ bé nhỏ trên trời cao kia, nhỡ may trái tim thuỷ tinh vỡ ra một miếng thì sao nhỉ...có ghép lại được ko?

vô vọng...

family ...none

trường lớp...none

job ...none

and very every ....none

tôi như con cá không vây cứ vẫy cùng nhưng chìm mãi không xuống tới đáy....hay như một bé ruồi lơ láo tõm vào nhà dòng họ nhện tinh....càng vẫy càng chết...không vẫy cũng chết nốt.

làm gì đây...trơ trọi quá...quạnh quẽ quá....nếu như ai đó nói là mình có một nơi hoàn toàn chắc chắn cho mình quay về, vĩnh viễn thương yêu, đón nhận mình....-ôi...sao lại sụt sịt thế này....nói tới đây cũng thấy mình chếnh choáng quá không?- mình sẽ lại vượt qua tất cả...

nghĩ mà ngu thế...sống mah luôn bị fụ thuộc là sao???...Jasmine... real not dream ok? ....ok ok ...mệt!

chỉ muốn ngủ ngoan trong một vỏ ốc, sáng dậy, đánh răng rửa mặt, chuẩn bị một món bánh cho gia đình, mọi người đi làm, đi học, mình sẽ ở nhà, viết một số truyện ngắn, kinh doanh một số mặt hàng fục sức gì đấy. Mua đồ ăn về làm một món ăn ngon vào buổi trưa. mình sẽ mua một tí fân bón cho giàn cây xanh, mmột túi đò ăn cho bọn cá, và không wên bé meo meo...một bịch sữa. Công việc dọn dẹp nhà cửa cũng tốn khá nhiều thời gian.Mình sẽ tranh thủ may vá hay vẽ một vài mẫu áo, thiết kế cái gì đo hay ho gọi là thu nhập tại gia, gia đình về dùng bữa, ngon lành, những fàn nàn nơi làm việc cũng từ đây màh trút bỏ, cùng nhau chơi một trò chơi phép thuật tinh xảo thế là vui vẻ...khoe khoang nhau những thành tích trong ngày.." ừ thì anh cũng có giúp bà lão qua sông" "ừ thì em cũng cho chú bé mượn dùng vạn hồng niên của mình mah gọi về cho mẹ lên rước vì trường tan sớm"... thủ thỉ truyện trò chuyện trẻ con, làm việc xí rồi dùng bữa tối nhẹ cùng trái cây mát lạnh khi đang xem một vở kịch hay...thế rồi đi ngủ....dệt cho nhau những giấc mơ màu hồng màu trắng....

mộng mị làm jì...cố lên Jasmine....

"Dear Mr Life! it IS not Over, never over, I wont give up....I know i Did rite...c i did by my way!"

...

đôi mắt thôi không mở to nữa...chớp nhẹ vài cái....gió nghịch đùa " tớ chùi mắt cho cậu, bé yêu! "...cảm ơn nhé....thấy vậy mah khá hơn...

ngoan nào bé nhỏ...lại qua thôi...

No comments: