Mèng ơi...sáng bảnh mắt tửng bưng là ...9h...bà PPe réo 2 cuộc...mình lên tr64 ..chửi chửi ...kekek yêu yêu...
Ngộ thật ...ngồi tên wầy màh không biế tâm thần để đâu...chán!
Cũng là cái đêm chết tiệt hum wa...bực cái bội màh....nhìn trong gương thấy mình thật là ngu... hay là thông minh nhỉ...nó bảo mình giả tạo...éc éc....nó bảo là nó k đi nói xấu ai sau lưng nếu nói thì chỉ nói đúng y như những gì nó nói trước mặt người đó...hoá ra là nó sẽ đi nói mình giả tạo với những người khác hay sao?...???....ơ mah ...trước lúc nó fát ngôn cái điều kia...thì mình đang quý nó lắm...vậy mà nó lại bảo mình như thế....hic là sao...cứ tưởng đọc nhật ký của nó xong là mình cũng biết nó nói vậy thôi...nhưng quí mình lắm...ai dè hỏi toẹt ra.....có fải vậy đâu??? ...lại bùn....sao ở đời trở mặt nhanh thế nhỉ?...cũng may là chưa có cái gì lớn lao nếu không chắc chết wá...acac
mah thật nó nói thế...mình cũng fải coi lại?...có giả tạo không nhỉ?....thôi mệt có giả tạo hay không thì ai chơi với mình khắc biết....chả nhẽ lại la làng lên tôi không giả tạo àh...dzu dzien...
kể cũng lạ...đúng là đời....thượng vàng hạ cám có tuốt luốt....có kĩ sư bác sĩ thì cũng có con ở người làm...có người nghèo tôt bụng thì cũng có những người giàu có gian manh....thế nên ở đời con người thì thật ...không định đoạt được 100% cái số của mình nhưng cái tâm thiện lành thì dễ dàng nếu thành thật....ặc nói nghe đạo lý văn hoa nhỉ?...khó lắm....
nghe theo lới bạn Chou thì " có quả báo"...thì đúng thiệt...không biết có ai tin không?...mah là có quả báo thật...JJ thấy thế...làm ác gặp ác...làm thiện gặp thiện-...mặc dù hơi bị lâu...nên cố gắng làm thiện nhiều để sau này gặp thiện nhiều ( cái này giống như viết bài nhiều mà 10 nghìn năm sau mới có nhuận bút.)....
cứ mỗi lần té ngửa trước một hành vi " trở mặt" mình té re....đi méc chị....ặc...chị bảo...thôi em...luyến tiếc làm gì?...thôi thì cũng ránng mah nói cám ơn ông trời là cho con biết thêm một người là như thế...
Nhớ lần đó, biết một "người" là như thế...chài ai...khóc quá trời luôn....khóc 8 9 tháng...trong đầu cứ nghĩ..." sao lại như thế...chắc không fải vậy đâu mah...thấy cũng tốt bụng lắm màh ...sao kì vậy...chắc lộn rồi....chắc tại có lí do...chắc không như thế đâu"...cứ lầm bầm như thế....mãi cho đến khi bị nó bụp cho một fát cuối cùng mình mới hết bàng hoàng...thôi kệ ...cho wa...không wan tâm là được...
cái tật thiết tha cho lắm rồi thất vọng tan hoang là thế...khổ quá đi...
đi tắm cái đã...xả xui!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment