11 April 2006

Bến Mộc Liên

" Gió mây theo ngàn...giấc mơ vô vàn...

Nhớ mãi đôi mắt vàng ...gọi gió về với em..."

...

"Xin cho Mộc Liêu thánh nữ...thánh thiện bình yên"

...

Người ta nói, Mộc Kiệt sơn là một ngọn núi của sự đợi chờ, nơi đỉnh cao tiêu dao, có nhánh hoa Mộc Liêu nở rộ hướng lên vô chững về phía ánh trăng... Con người vì muốn có sự tịnh tâm không bị ảnh hưởng thường lên đây cầu xin một bông hoa gỗ Mộc Liêu ngát hương mà để trong nhà...

...

Vị sứ giả ôm cô bé hoa tiên trong vòng tay, gió thổi, mặt trăng cao cao ..đêm nay như hát khúc ca Xuyến mẫn nghe chiều xao xác hơn...

"rồi em sẽ cũng như bao hoa tiên khác sẽ bỏ anh mà đi..."chàng trai vẫy nhẹ đôi cánh to trong cơn gió lạnh....

"ơ...nhưng em khác....sẽ khác mà...em sẽ chờ anh..."

"Sứ giả Phong vân, đi mây về gió, trách nhiệm bao la...rồi khi bên anh, anh sẽ lại thổi đi hết hương hoa tinh ngàn năm của em... em bên anh rồi cũng sẽ tan biến ...đợi anh làm gì hả em? "...

"nhưng..."

" thôi thì em hãy quay về với những Thổ Đại La như chính định mệnh của em"...

"Không, em sẽ mãi bên anh...mặc cho Thổ đại la là định mệnh của giống nòi....em chối từ bộ tộc...chối từ định mệnh đó...em đã thấy bao chị em vì định mệnh mà mah đau khổ chết đi trong uất ức....em không cam lòng...tại sao chứ? sao cứ phải là Thổ đại la mới là người tộc Hoa nữ yêu, để duy trì nòi giống.....?.....em sẽ khác...em hương hoa tinh của tộc hoa nữ xứng đáng để có một tình yêu..."

"em..."

"sẽ như thế"...

...

Chẳng biết, cuộc nói chuyện của tình yêu này làm thế nào lại cho một cung nữ trong điện hoa cung nghe thấy, có vẻ như có bàn tay của tiểu ác thần Lắm Chuyện nhúng vào. Hoa Tiên biết chuyện, Mộc Liêu chỉ là một hoa tiên bé nhỏ thánh cấp cũng chỉ là Tiểu Hương sứ thế mà cả gan nói lời phỉ báng đạo luật nơi hoa giới này. Bà nổi giận, những bông hoa hồng hồng bé nhỏ trong điện cũng rực lên rồi cháy đỏ như nổi giận của bà...Gì chứ những sứ giả Phong vân như là khắc tinh của Hoa tộc...những trận Phong Biên quét mây, đối bão cũng tàn sát bao nhiêu là giống nòi, bao nhiêu nhiêu là hương hoa tinh của các thánh nữ sơ cấp của hoa tộc...thế mah ...Mộc liêu bé nhỏ....đã dám đem lòng yêu thương một sứ giả Phong vân...

Mộc Liêu bị đày đến Uất hương cung, nơi hương hoa tinh của nàng không thể len lỏi đến trời xanh nơi tình yêu của nàng chờ đón…

Đan khổ trong triền miên, mài tóc xanh của nàng vì thế mah rơi rụng nhiều …Ít lâu sau, Hoa Tiên cho người mang một loại trà thuốc đến cho nàng,Tiệt hương trà, nàng uống xong thì kể như từ từ nay nàng chỉ là một bông hoa vô tri không còn toả hương nữa. Mộc Liêu được trả tự do…nhưng bơ vơ vì không còn hương hoa tinh nữa. Nàng nhớ tình yêu của mình, vị sứ giả phong vân. Nàng muốn thấy chàng phong ba cùng bão táp..giớ đây nàng có thể đứng trước gió mah hông sợ bị cuốn mấy hương hoa…chỉ là…vị sứ giả kia cũng vì không còn thấy mùi hương kia mah nhận ra nàng được nữa…

Ngày ấy người ta bảo trên Mộc kiệt sơn có một ni cô xinh đẹp ( thực ra là không có đi tu đâu, mah là bị trụi tóc vì buồn hết rồi) sống tận trên đỉnh núi nơi đón những cơn gió thượng nguồn thế gian.

Rồi ngay qua, cuộc sống trên núi bình dị và giản đơn. Tiên cô bé nhỏ với mái tóc xanh đã mất, trồng hoa trên đỉnh núi, hít thở khí trời và tắm nước suối. Mối đêm nàng tắm, những giọt nước mát thâm sâu vào da thịt mơn man, những cơn gió đêm mát rượi ve vuốt những đường con của tiên giới…cảm giác cũ quay về, …từ trong trái tim nàng hạnh phúc ràn rụa khi cảm thấy được bàn tay người xưa vẫy gọi…len lỏi, mái tóc xanh mướt lại mọc dài ra…Thế là hàng đêm nàng cố gắng đợi chờ trên đỉnh núi, cấu mong cho mái tóc kia sẽ giúp người xưa tìm về…

Hoa tiên biết chuyện, bà biết sẽ không giữ được nàng lâu nên đành nhám mắt mah cho một tên Thổ đại la lên núi bắt nàng về làm vợ…

Đêm hôm đó, mài tóc xanh vẫn bay phấp phới dưới ánh trăng…bỗng một bàn tay đen to lớn như quả núi túm lấy mái tóc nàng kéo xệch đi…mài tóc xanh thảng thốt, bù rối, vùng chạy cái bóng người con gái bé nhỏ trong tay một tên thấn đất hoá sắc thèm hương…

Tay vung lên bấu chặt đôi vai bé nhỏ, run lẩy bấy nhưng vẫn cố vùng chạy…tên Thổ đại la gầm lên như thể đi theo hắn là một nghĩa vụ…nàng gào thét những câu kinh hy sinh cuối cùng của tộc tiên hoa…máu tuôn chảy trên vách núi…thân hoa bé nhỏ vẫn bám lấy vách đá gồ ghề kéo xệch đi…câu kinh chấm dứt…mái tóc xanh vùng lên quằn quại như sự căm hờn của số phận, tung bay lên rồi cắm xuống vách núi, những sợi tóc xanh trương phình như những ngọn rễ lớn bóp chặt lấy thân thể Thổ đại la dí chặt vào vách núi…

Nàng đã cam lòng hoá thân thảo thành thân mộc xấu xí chỉ là để bám chặt vào nơi đây…. Cây Mộc liên bám rễ gần hết đỉnh núi, …và đầu ngọn kia…một đoá hoa bé nhỏ vươn lên…hoa thân gỗ mah hương thơm vạn phần.

Vị sứ giả kia nhờ hương hoa mah biết đến tìm nàng. Chàng đau xót cho số phận người yêu nên tháng ngày quấn quít nơi đây. Thương cho mối tình xót xa…nơi Mộc kiệt sơn này…những cơn gió luôn lẫn cùng hương hoa…

No comments: