Nam mô a di đà phật...mẹ vái một cái trước đứa con của mình rồi quay lưng bỏ đi lên không buồn khép cửa phòng tôi lại. Chậm rãi...
Tôi cười khẩy một tiếng ra chiều rất hỗn xược cho cái sự nghênh ngang của mình rồi khóc...!
Đã bao lần rồi nhỉ? Giả mà có như lời mẹ nói " cái thứ bất hiếu như mày có mà xuống địa ngục" thì chắc tôi cũng chẳng còn là tầng 18 để xuống, mà phải là mấy chục rồi ấy nhỉ?
Chả hiểu sao cứ mỗi lần tôi gặp chuyện căng thẳng bên ngoài về thì mẹ lại "tới ngày"...sẽ là những câu tra hỏi trớ trêu, là những câu nói châm thủng cả trái tim bé nhỏ này....quá mệt mỏi
Mệt khi một năm có 365 thì cũng ngót ngét 2 trăm lần mẹ nói câu từ tôi...Ha ha..từ ah...nghẹ mãi thì cái cụm từ "từ con" nó cũng mất giá trị linh thiêng của nó. Tôi vô thần. Tôi nghe nó như một lời răn đe từ mẹ nghĩa là " mày thật vướng bận"....
Những giột nước mắt chảy nhẹ ra hầu như vô nghĩa...Ah chắc mọi người sẽ lại nói tôi hay khóc. Mít ướt quá...con trai gì mah...Nói cho đỡ tủi chứ khóc là cách tôi nghĩ bình yên nhất mah tôi có thể làm cho những cuộc đấu khẩu thế này dịu đi. Và lại, từ bé, tôi cũng chả thiết tha ganh đua gì với mẹ, ừ thì 1 sẽ là 1 và 2 sẽ là 2 và JJ sẽ là một đứa không bất hiếu và mất dạy nếu không làm mẹ bận tâm và không làm tốn tiền của mẹ.
Hoạ mah hiếm người tin chứ chuyện tôi ít khi vòi vĩnh mẹ cha tiền thêm ngoài "lương căn bản" nhưng sự thật là tôi cũng có xin ...nhưng là thế này nếu như tôi hết cách rồi thì mới xin...xin mỗi lần như thế nhục lắm. Nhục là sao nhỉ? chỉ biết là người làm nhục tinh thần tôi nhiều nhất mà tôi biết là mẹ...Còn nhớ, cái hồi mà còn phát định kỳ mấy chục một tuần thìmỗi chủ nhật như một cực hình...Mẹ nhăn nhó, mẹ cáu gắt, mẹ xỉa xói....mẹ làm đủ cách để mình nói một câu " tuần này con còn dư tiền" và rất tiếc mình không hề làm mẹ thoả mãn điều đó....tiền vẫn cứ xài và mỗi lần hết là một dịp rất "hợp lý" để mẹ xả stress nơi cơ wan vào đầu mình...
Rồi nói tới thằng Lộc, tôi cũng chảng ghét bỏ gì nó...anh em mah, sao ghét được...Phải tôi..cứ mỗi lần nó hành hạ minh thế là cả nhà " mắt mù, tai điếc" hết cả. Chả ai quan tâm thế nào...Thế là cu cậu, một lần lên máu anh hùng phi ngay một quả đấm vào bụng mình mới đau chứ...thế là mẹ ngồi đó im lặng ...nhìn....
Mẹ! chả biết từ bao lâu trong tôi hụt mất hình ảnh này...mọi người có mẹ và thương mẹ...còn tôi...chả biết nữa...thất khủng khiếp....mẹ biến mất gần cả tuấn đi chơi ....tôi thiệt lòng là không nhớ gì cả, lâu lại đt ra phát cho có vẻ quan tâm nhưng điều đó luôn có nghĩa là " mẹ ổn rồi thì tốt quá...thế thì... nghỉ thêm ở đó lâu lâu cho vui..."
Chán thế không biết ...sinh con ra làm gì mah suốt ngày kể lể mình đã nuôi con thế nảo thế nào ...thậ stupid mah.....gru....cứ đụng đến việc xin xỏ tiền bạc thì nổi điên lên...stupid stupid stupid...tốt nhất là sau này nhé Lộc, mày có đi học ở cung trăng hay mặt trời gì đấy mà dùng hết tiền của mẹ thì đừng cho tao biết, không thì tao khóc vì tủi thân đến chết mất!
chắn quá chứ lị....mẹ ơi là mẹ....con thề với mẹ đấy...cho con tiền đi học đi con sẽ trả tiền lại cho mẹ mah.....thất vo.ng khủng khiếp...cứ như là trong trại quản giáo vậy....
mình thật là stupid!
30 April 2006
26 April 2006
Stu- Day
Chuông reng, thế là vào lớp.Vật vã lắm mới tự nhủ mình có thể lết lên lớp trong một ngày hết sức là xì-tiu thế này. Nói wơ wào vài câu thế cũng qua. Mệt, bài với chả vở. Lắm lúc chả biết mình học thế này vì cái gì, lại là: vì tương lai ---> công việc ----> cuộc sống. Oạch nói thế này nhé, công việc ah? như sh!t ( mình biết chửi bậy đấy chứ), cuộc sống ah? vớ vẩn, cuộc sống mah suốt ngày lang thang thui thủi một mình như một bóng ma trú ngụ thế này...ặc ặc đây không fải là điều mình đang vươn tới đâu.
Rồi ngồi đấy...sthing xì-tiu lại tiếp tục xảy ra. Những cuộc tranh luận âm thầm không có gì là gay gắt của 2 tâm hồn tưởng chừng rất thân thiết nhưng ấy vậy cũng làm mình thật xót xa. Bỏ lửng một câu " em mệt quá chắc thôi...", tôi thấy đôi mắt buồn ấy cau lại, 2 đừơng hằn bên sống mũi cũng vì thế mà kéo nhau chạy lên cái đôi mắt hiền hậu ấy. Lạnh và lặng thật. Máy lạnh vẫn ro ro và cô vẫn giảng. Nhưng mọi thứ thật vô nghĩa. Mình chẳng thấy được gì ngoài cái hình ảnh cuối cùng ấy: đôi mắt wen thuộc cau lại....Mình thật có lỗi. Mình thật xấu xa, đê tiện quá...tại sao mình lại làm người khác khó chịu nhỉ, mình thật là đáng ghét, mình thật là...ôi cắn rứt quá.
Cũng là cái tật quá thiết tha cũng bắt nguồn từ đây. Mình luôn sợ người khác phiền lòng nên cái gì cũng sợ cũng cả nể. Toèn toẹt ra mà nói, là trong những mối quan hệ thân thiết mình rất sợ những chấn động bất an. Vì thế mình luôn tìm mọi cách để có thể làm vui lòng người khác, có chịu đựng tí cũng được, ( mà thiệt) nhiều khi nhục tí mah người ta vui cũng ráng làm....sợ lắm...sợ cho cảm giác người ta cảm thấy khó chịu vì mình mah ko còn tiếp tục với mình nữa...( me? stupid dog) coi lại mah xem, đời sống tình cảm nghèo đói của mình toàn là những mối quan hệ ( gần như là không liên quan này ) nuôi sống , còn lại thì cái gọi là hạnh phúc ruột thịt ( cái này được gọi là mối quan hệ có liên quan nè) thì ít quá, cứ như là không có gì.
Chuyện xảy ra là vậy, thế là trong lớp xuất hiện một thằng mặt mày chằm dằm như đống sh!t. Oạch, find out ra một điều là khóc là trường hợp, ah không là phương pháp sơ đẳng nhất của cái sự không tích cực của tinh thần. Mình cứ gọi là khóc vào bên trong cho nó hoa mỹ. là thế này nhé: Bạn sẽ tưởng tượng ra mọi vật xugn quanh tối sầm lại và bạn ngồi mình chễm chệ trên cái đám không khí đen thui lùng nhùng ấy. Thế là bạn vùng vẫy cho cái sự việc bất khả trong đầu, rồi bắt đầu la hét, gào rú ( ah nhắc lại nhé, đây chỉ là tưởng tượng)...tất nhiên là trong cái không gian chết tiệt đó cho dù có wẫy rớt hết tứ chi ra và hét cho đến khi cái lưỡi văng ra 10 mét + ói ra phổi thì cũng chả có ma nào ở đó mah cứu bạn...bạn bắt đầu hiể những việc làm vô nghĩa của mỉnh và ngồi thừ ra, im lặng. Lặng như cục đá quăng xuống vực sâu trong đáy biển. Bạn chơi vơi, bạn chìm mãi...càng sâu lại càng lạnh...bạn dúm díu và ngọ nguậy nhưng bạn chỉ là một hòn đá nên chẳng thay đổi được gì....lúc này là lúc cái thứ gọi là " nước mắt từ bên trong trào ra...ah không...trào vào! Nói cho nó quái, chứ cảm giác là vầy. Con mắt bạn giống như một tấm kính cửa sổ một chiếc tàu ngầm dưới biển nhìn ra ngoài và bạn, chính xác là cái lương tâm của bạn thì ngồi bên trong nhìn ra...khi những cảm xúc dâng trào trong những lần nhu thế thì...cửa kính rạn vỡ, nước bên ngoài tràn vào, ri rỉ rồi nứt toạc tung toé.cái bản thế bé nhỏ của bạn chắc chắn sẽ bị sức ép của nước đè dẹp lép không nghi ngại.....
Chu....diễn tả cái feelling đó thật mệt....và ngộp thở!
Thế rồi buổi học trôi qua, mình đúng là một con búp bê, mắt cứ trơ ra, thất hết cả thần....( người ta đang..."...U_U...." mah...sao mah tươi được!)
Cảm giác xì-tiu trong lớp học cũng còn khá nặng sau khi tung tẩy một tẹo ngoài đường.
Online một phát.( rất may là mẹ con nhà Viettel không trở wẻ hư như hồi chiều, không thì...lại "khóc vào bên trong" cho cái sự hẩm hiu của bản thân cho coi)
Chậc...lúc chiều đã nghi rồi, giờ còn nghi thêm. Quái,...sao lại có thể như vậy được?..Ah mah chắc vậy!...Ềy đừng ai nói JJ khùng phải tội chứ...thiệt là vậy mah. Những điều không thể trong mắt mình lại luôn xảy ra và chính những điều mình luôn tin tưởng đó làm mình shock đến chết ngất vài lần rồi nên lần này tự quyết định thế luôn cho xong, có gì sau này khỏi shock ( già rồi shock nhiều, tim yếu, chết bất đắc kị tử).
Mà pà giá nó thiệt chứ, cũng may là hum nay wỡn, thế là lang thang vài nơi trên 360 mới find out ra "bộ mặt...mẹt" của một tên hết sức là "....@_@....". Thế này nhé, tên này thì luôn ngoan ngoác ra nói người này xấu người kia xấu thế mà họ vẫn cứ nghiễm nhiên trong friend list, mah lại comment cho nhau rất chi là thân thiện....chu...thế thì "......@_@......." là gì mọi người biết rồi nhé! Hùm....chán thế cơ chứ...rất may là mọi sự vẫn nằm trong vòng an toàn( mém tí là không an toàn rồi còn gì)...chưa kịp thân nếu mah thân thì chắc "chết chưa kịp thấy bình minh quá"...mừng quá, mừng là vì những người X Y Z kia luôn public bờ lốc nên mình mới find out ra những cái comment ngọt như mía kia để hiểu rõ thêm một người...ui ui né né....biết "bình minh" là jìe rùi...biến đây!!!
Lại nữa, lần này thì "bên bờ lốc nhà mình" là những tấm ảnh....mèng ơi...nhìn mà xót ghê lắm...cứ nghĩ tới là lại buồn ...thấy mình hẩm hiu như "...x_+..." vậy....thật là....cuộc sống của mình nó xì-tiu thế nhỉ...fải xì-mát lên chút có hay hơn không...cứ đúc đầu vô cái chỗ gì đâu không..." người ta gọi là yếu mà hay ra gió". Chán như con gián đang bay đậu lên...cán cây tạ...
còn vài phút nữa thế là vĩnh biệt ngày xì-tiu. Ôi mah mình cũng cám ơn cái ngày xì tiu này lắm. Biết là mình đang cần gì, thiếu gì....thôi mệt nói uỵch ra là thế này: biết mình nên có một công việc xứng đáng hơn, mình đã rất ngoan ( tốt nhất là ngoan hơn nữa để chèn ép cái máu sân si đi), mình phải cố gắng nhiều hơn ( có cả cái khoản "chờ nghệ thuật" hơn trong cái cụm " cố gắng" này), biết thêm một số mask ( kinh dzị quá, họ làm khéo thật), biết mình nghĩ về ai, và biết là cuộc sống này ý nghĩa thế nào....
ps: hôm wa thì rất xì mát..thế mah hôm nay sao xí tiu thế nhỉ....ông trời ơi là ông trời ghét thế không biết.
!!!STUPID DOG!!!
Rồi ngồi đấy...sthing xì-tiu lại tiếp tục xảy ra. Những cuộc tranh luận âm thầm không có gì là gay gắt của 2 tâm hồn tưởng chừng rất thân thiết nhưng ấy vậy cũng làm mình thật xót xa. Bỏ lửng một câu " em mệt quá chắc thôi...", tôi thấy đôi mắt buồn ấy cau lại, 2 đừơng hằn bên sống mũi cũng vì thế mà kéo nhau chạy lên cái đôi mắt hiền hậu ấy. Lạnh và lặng thật. Máy lạnh vẫn ro ro và cô vẫn giảng. Nhưng mọi thứ thật vô nghĩa. Mình chẳng thấy được gì ngoài cái hình ảnh cuối cùng ấy: đôi mắt wen thuộc cau lại....Mình thật có lỗi. Mình thật xấu xa, đê tiện quá...tại sao mình lại làm người khác khó chịu nhỉ, mình thật là đáng ghét, mình thật là...ôi cắn rứt quá.
Cũng là cái tật quá thiết tha cũng bắt nguồn từ đây. Mình luôn sợ người khác phiền lòng nên cái gì cũng sợ cũng cả nể. Toèn toẹt ra mà nói, là trong những mối quan hệ thân thiết mình rất sợ những chấn động bất an. Vì thế mình luôn tìm mọi cách để có thể làm vui lòng người khác, có chịu đựng tí cũng được, ( mà thiệt) nhiều khi nhục tí mah người ta vui cũng ráng làm....sợ lắm...sợ cho cảm giác người ta cảm thấy khó chịu vì mình mah ko còn tiếp tục với mình nữa...( me? stupid dog) coi lại mah xem, đời sống tình cảm nghèo đói của mình toàn là những mối quan hệ ( gần như là không liên quan này ) nuôi sống , còn lại thì cái gọi là hạnh phúc ruột thịt ( cái này được gọi là mối quan hệ có liên quan nè) thì ít quá, cứ như là không có gì.
Chuyện xảy ra là vậy, thế là trong lớp xuất hiện một thằng mặt mày chằm dằm như đống sh!t. Oạch, find out ra một điều là khóc là trường hợp, ah không là phương pháp sơ đẳng nhất của cái sự không tích cực của tinh thần. Mình cứ gọi là khóc vào bên trong cho nó hoa mỹ. là thế này nhé: Bạn sẽ tưởng tượng ra mọi vật xugn quanh tối sầm lại và bạn ngồi mình chễm chệ trên cái đám không khí đen thui lùng nhùng ấy. Thế là bạn vùng vẫy cho cái sự việc bất khả trong đầu, rồi bắt đầu la hét, gào rú ( ah nhắc lại nhé, đây chỉ là tưởng tượng)...tất nhiên là trong cái không gian chết tiệt đó cho dù có wẫy rớt hết tứ chi ra và hét cho đến khi cái lưỡi văng ra 10 mét + ói ra phổi thì cũng chả có ma nào ở đó mah cứu bạn...bạn bắt đầu hiể những việc làm vô nghĩa của mỉnh và ngồi thừ ra, im lặng. Lặng như cục đá quăng xuống vực sâu trong đáy biển. Bạn chơi vơi, bạn chìm mãi...càng sâu lại càng lạnh...bạn dúm díu và ngọ nguậy nhưng bạn chỉ là một hòn đá nên chẳng thay đổi được gì....lúc này là lúc cái thứ gọi là " nước mắt từ bên trong trào ra...ah không...trào vào! Nói cho nó quái, chứ cảm giác là vầy. Con mắt bạn giống như một tấm kính cửa sổ một chiếc tàu ngầm dưới biển nhìn ra ngoài và bạn, chính xác là cái lương tâm của bạn thì ngồi bên trong nhìn ra...khi những cảm xúc dâng trào trong những lần nhu thế thì...cửa kính rạn vỡ, nước bên ngoài tràn vào, ri rỉ rồi nứt toạc tung toé.cái bản thế bé nhỏ của bạn chắc chắn sẽ bị sức ép của nước đè dẹp lép không nghi ngại.....
Chu....diễn tả cái feelling đó thật mệt....và ngộp thở!
Thế rồi buổi học trôi qua, mình đúng là một con búp bê, mắt cứ trơ ra, thất hết cả thần....( người ta đang..."...U_U...." mah...sao mah tươi được!)
Cảm giác xì-tiu trong lớp học cũng còn khá nặng sau khi tung tẩy một tẹo ngoài đường.
Online một phát.( rất may là mẹ con nhà Viettel không trở wẻ hư như hồi chiều, không thì...lại "khóc vào bên trong" cho cái sự hẩm hiu của bản thân cho coi)
Chậc...lúc chiều đã nghi rồi, giờ còn nghi thêm. Quái,...sao lại có thể như vậy được?..Ah mah chắc vậy!...Ềy đừng ai nói JJ khùng phải tội chứ...thiệt là vậy mah. Những điều không thể trong mắt mình lại luôn xảy ra và chính những điều mình luôn tin tưởng đó làm mình shock đến chết ngất vài lần rồi nên lần này tự quyết định thế luôn cho xong, có gì sau này khỏi shock ( già rồi shock nhiều, tim yếu, chết bất đắc kị tử).
Mà pà giá nó thiệt chứ, cũng may là hum nay wỡn, thế là lang thang vài nơi trên 360 mới find out ra "bộ mặt...mẹt" của một tên hết sức là "....@_@....". Thế này nhé, tên này thì luôn ngoan ngoác ra nói người này xấu người kia xấu thế mà họ vẫn cứ nghiễm nhiên trong friend list, mah lại comment cho nhau rất chi là thân thiện....chu...thế thì "......@_@......." là gì mọi người biết rồi nhé! Hùm....chán thế cơ chứ...rất may là mọi sự vẫn nằm trong vòng an toàn( mém tí là không an toàn rồi còn gì)...chưa kịp thân nếu mah thân thì chắc "chết chưa kịp thấy bình minh quá"...mừng quá, mừng là vì những người X Y Z kia luôn public bờ lốc nên mình mới find out ra những cái comment ngọt như mía kia để hiểu rõ thêm một người...ui ui né né....biết "bình minh" là jìe rùi...biến đây!!!
Lại nữa, lần này thì "bên bờ lốc nhà mình" là những tấm ảnh....mèng ơi...nhìn mà xót ghê lắm...cứ nghĩ tới là lại buồn ...thấy mình hẩm hiu như "...x_+..." vậy....thật là....cuộc sống của mình nó xì-tiu thế nhỉ...fải xì-mát lên chút có hay hơn không...cứ đúc đầu vô cái chỗ gì đâu không..." người ta gọi là yếu mà hay ra gió". Chán như con gián đang bay đậu lên...cán cây tạ...
còn vài phút nữa thế là vĩnh biệt ngày xì-tiu. Ôi mah mình cũng cám ơn cái ngày xì tiu này lắm. Biết là mình đang cần gì, thiếu gì....thôi mệt nói uỵch ra là thế này: biết mình nên có một công việc xứng đáng hơn, mình đã rất ngoan ( tốt nhất là ngoan hơn nữa để chèn ép cái máu sân si đi), mình phải cố gắng nhiều hơn ( có cả cái khoản "chờ nghệ thuật" hơn trong cái cụm " cố gắng" này), biết thêm một số mask ( kinh dzị quá, họ làm khéo thật), biết mình nghĩ về ai, và biết là cuộc sống này ý nghĩa thế nào....
ps: hôm wa thì rất xì mát..thế mah hôm nay sao xí tiu thế nhỉ....ông trời ơi là ông trời ghét thế không biết.
!!!STUPID DOG!!!
R.I.P.
this is for one of my frenz...he has gone today...
Angel, yes it would be an angel will take him to heaven...i bet
anh Vu*o*ng ....
Angel, yes it would be an angel will take him to heaven...i bet
anh Vu*o*ng ....
25 April 2006
Tình Vọng
vọng là trông ngóng. là sự đợi chờ
vọng là tiếng vọng. là sự gợi nhớ những kí ức xa xưa
....
loang lổ và lành lặn
xinh đẹp và xấu xí
viên mãn và mất mát
chờ đợi và bỏ trốn
giấc mơ và ác mộng
nước mắt và cười nhạo
con hề và thắng khóc mướn
ngây thơ và gian xảo
thông minh và xuẩn ngốc
tội lỗi và tha thứ
Đánh thức và ngủ quên
nhẹ nhàng và thô bạo
sợ sệt và gan góc
vô tình và cố ý
ngoan ngoãn và hư hỏng
say sưa và tỉnh táo
trỗi dậy và trấm lắng
ấm áp và mát lạnh
vĩnh cửu và nhất thời
tóc dài và tóc ngắn
im lặng và tiếng thét
quá khứ và hiện tại
trôi tuột và lắng đọng
mỉm cười và nức nở
cố gắng và đứng lại
ảo và thực
quyết tâm và mềm yếu
đơn giản và phức tạp
che giấu và tìm thấy
........niềm tin và ........giấc mơ
...
tương lai và màu trắng
vọng là tiếng vọng. là sự gợi nhớ những kí ức xa xưa
....
loang lổ và lành lặn
xinh đẹp và xấu xí
viên mãn và mất mát
chờ đợi và bỏ trốn
giấc mơ và ác mộng
nước mắt và cười nhạo
con hề và thắng khóc mướn
ngây thơ và gian xảo
thông minh và xuẩn ngốc
tội lỗi và tha thứ
Đánh thức và ngủ quên
nhẹ nhàng và thô bạo
sợ sệt và gan góc
vô tình và cố ý
ngoan ngoãn và hư hỏng
say sưa và tỉnh táo
trỗi dậy và trấm lắng
ấm áp và mát lạnh
vĩnh cửu và nhất thời
tóc dài và tóc ngắn
im lặng và tiếng thét
quá khứ và hiện tại
trôi tuột và lắng đọng
mỉm cười và nức nở
cố gắng và đứng lại
ảo và thực
quyết tâm và mềm yếu
đơn giản và phức tạp
che giấu và tìm thấy
........niềm tin và ........giấc mơ
...
tương lai và màu trắng
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
23 April 2006
JJ bi. fo'ng fi tie^u
topic la` :
JJ bi. fo'ng fi tie^u
moi vua fa't hien ra la minh bi. fo'ng fi tiu...bu.p bu.p wa' dde.p luon....oh oh ...that khung khiep....pa` gia` no' chu'....j chu' fo'ng fi tiu mi`nh ha? ddu`ng co mah ddem chien ddo' ra lam thu' vui....noi vay thoi chu het get mad duoc rui...vi truoc gio bo fong fi tieu nhu ddien rui nen bi gio co ai fong nua cung cha so. ..lelelele...fo'ng nua ddi nuaa ddi...xu`y....ngu*o*`i lo*'n la'm co*....acac tuong gi ddi fong fi tieu mot du'a mah ddu'a nay la.i ko co kha? nang fo'ng la.i ...acac...ngon mah ddi fo'ng may nguoi ha^`m ho' kia`....xa.o xa.o ha?
(praying) (praying) (praying)
met! ddang hoc ba`i....coc wan tam nhe' ......bu guan xin ni ahhhhhhhhhhhhhhh!!!!
>:P
JJ bi. fo'ng fi tie^u
moi vua fa't hien ra la minh bi. fo'ng fi tiu...bu.p bu.p wa' dde.p luon....oh oh ...that khung khiep....pa` gia` no' chu'....j chu' fo'ng fi tiu mi`nh ha? ddu`ng co mah ddem chien ddo' ra lam thu' vui....noi vay thoi chu het get mad duoc rui...vi truoc gio bo fong fi tieu nhu ddien rui nen bi gio co ai fong nua cung cha so. ..lelelele...fo'ng nua ddi nuaa ddi...xu`y....ngu*o*`i lo*'n la'm co*....acac tuong gi ddi fong fi tieu mot du'a mah ddu'a nay la.i ko co kha? nang fo'ng la.i ...acac...ngon mah ddi fo'ng may nguoi ha^`m ho' kia`....xa.o xa.o ha?
(praying) (praying) (praying)
met! ddang hoc ba`i....coc wan tam nhe' ......bu guan xin ni ahhhhhhhhhhhhhhh!!!!
>:P
Labels:
Lame,
Silly nhăng nhố,
Vex,
vietnamese horse's whisper
20 April 2006
Muli - facE chuyện dài ...dằng dặc!
Rốt lại một cục là thế này nhiều khi thấy thật khó sống trong cái xã hội chưa kịp choáng hết chỗ vì đông dân thì đã bị chết ngộp vì số lượng face của nhân loại nhiều gấp mấy chục lần so với số lượng dân!
Cứ tưởng tượng thế này nhé, nếu như pé A. là một người của dòng multiface thì pé fải thiết lập cho mình khả năng facemaker cực cao. Vì nếu lạng quạng mah để bị phát hiện thì pé thật là khó khăn khi sống cùng thể loại soloface. Oh...thế là các pé multiface mỗi lần gặp một người khác là thiết lập ngay một face mới. Và tiêu chuẩn của một face là: thật khác hẳn,thật tự nhiên, thật thoải mái, thật chân thành và dễ lột- tất nhiên la thế rùi nếu tàn tích còn để lại thì sẽ làm hỏng cái face mới nếu các pé đắp cái mới lên.
Nghe thật ngán ngẩm khi thấy thế giới này tràn ngập face là face...oh oh hoá ra nhiều khi cùng là một người mah minh cũng không kịp nhận ra họ ..oạch...chả biết có wen hay không mah chào hỏi một tí nữa là..!
Solo-face
đây là một thể loại khác. có nghĩa là cũng có face nhưng chỉ là 1 face, dạng này rất dễ được nhận ra nhưng thật là chán
...
( tự nhiên bực wá chả mún vik tiếp nữa) >:P
Cứ tưởng tượng thế này nhé, nếu như pé A. là một người của dòng multiface thì pé fải thiết lập cho mình khả năng facemaker cực cao. Vì nếu lạng quạng mah để bị phát hiện thì pé thật là khó khăn khi sống cùng thể loại soloface. Oh...thế là các pé multiface mỗi lần gặp một người khác là thiết lập ngay một face mới. Và tiêu chuẩn của một face là: thật khác hẳn,thật tự nhiên, thật thoải mái, thật chân thành và dễ lột- tất nhiên la thế rùi nếu tàn tích còn để lại thì sẽ làm hỏng cái face mới nếu các pé đắp cái mới lên.
Nghe thật ngán ngẩm khi thấy thế giới này tràn ngập face là face...oh oh hoá ra nhiều khi cùng là một người mah minh cũng không kịp nhận ra họ ..oạch...chả biết có wen hay không mah chào hỏi một tí nữa là..!
Solo-face
đây là một thể loại khác. có nghĩa là cũng có face nhưng chỉ là 1 face, dạng này rất dễ được nhận ra nhưng thật là chán
...
( tự nhiên bực wá chả mún vik tiếp nữa) >:P
19 April 2006
Câu chuyện từ bên trong : Trôi Tuột và Lắng Đọng
Theo lẽ thì Trôi Tuột là một đứa rất năng động và nhí nhố còn Lắng Đọng thì rất trầm tư...Nhưng những cái gọi là thời gian gần đây, có vẻ như bọn chúng có nhiều thay đổi hơn ta nghĩ.
Ngồi trong vắt vẻo trên sườn đồi Ngây Thơ gió nhiều và mát mẻ, Trôi Tuột buộc miệng thở dài( một điều rất bất bình thường so với tự nhiên!!!). Lắng Đọng thì đang ngồi tết cho xong cái nhẫn cỏ nghe được mời nhẹ nhàng hỏi : " Kì lạ nhỉ bình thường tui thấy ông đu lắm mah, tí ta tí tởn sao hôm nay kì vậy, chuyện lạ cứ như là ông Nhiều Chuyện bị câm vậy, sao vậy?"
Trôi Tuột vội nhăn răng cười một cái ..rất là đơ:" có gì đâu, tui đâu có rảnh mah để ý chuyện xàm xàm xung wanh, tui chỉ biết có tui ah, đâu có buồn gì đâu!"...- Lắng Đọng nói một cách rất hồ nghi :" ai biết đâu ah, có thì nói nha, mắc công lại..."
Nói tới đây, ông nhỏ tự nhiên ah, tự nhiên khóc tu tu ah , Lắng Đọng hoảng quá nhưng cũng chả biết làm gì ngồi nhìn mah bứt rứt kinh khủng ( thực tế thì trong bụng lầm bầm : " Cha già dịch, vậy mà nói không có chiện gì, thiệt tình luôn!" )
Trôi Tuột rưng rứt:" tui thấy tui khốn khổ khốn kiếp quá ah, những chuyện vui, buồn gì tui cũng không để ý rốt cục tui chả biết có chuyện gì xảy ra cả, sống mah không có ký ức cuộc sống gì cả thật là thảm, tui muốn được như ông...ít ra tui muốn lưu giữ những gì tốt đẹp nhất...."
"Cái ông này thiệt tình ah, ông nói thế hoá ra ông cũng thành một Lắng Đọng khác ah, nhảm nhí!"..." Nghe nè"
" Tui biết ông cũng là một người tốt, và tui cũng là một người tốt ( và tất nhiên thân chủ JJ cũng là một người tốt kekek), nhưng ông biết sao không, con người ta búa rìu lắm dư luận lắm ( nhìn họ hàng nhà lão Nhìu chiện ở những người khác xem, mập mạp béo tốt không), họ cứ luôn cho rằng ông là không tốt, là một cái gì đó nhạt nhẽo và không có giá trị. Ông và tui, cả 2 chúng ta gần như là đối nghịch với nhau nhưng tại nơi đây chúng ta vẫn thân thiết, ông biết tại why không?"
" SAo biết được, ai để ý đâu chời!"
"Image ...(lầm bầm- nhiều khi tui còn muồn giết ông cho rồi, đồ Trôi Tuột grừ ...)...im coi, nghe nè cha dzô dziên ( được cái chửi không để ý kekeke) "
" Đó là tại vì tại nơi đây, ah không phải là trong những khảng thời gian gần đây chúng ta đã có sự thoà thuận mới của bản thể ( là ta JJ) là: chúng ta fải chơi thân với nhau!"
"không hỉu!"
"là thế này, ở chỗ nào thì tui không biết nhưng tại nơi đây, bây giờ ông chỉ cần không để ý đến những chuyện không vui và có xu hướng làm tui chết ngộp...Mha ông thấy rùi đó, lúc trước tui rất hay chết ngợp, bởi vì tui tham ăn quá , vui buồn giận ghét gì món nào tui cũng ăn....mah lại hảo nhất là món bi luỵ và thễu não...bi giờ ông phải có trách nhiệm tống khứ mấy cái quỉ đó dùm tui"
" Ủa vậy thay đổi khẩu phần ah, được không vậy cha?"
" được mah, ông thấy mấy bữa nay ông toàn ăn mấy cái món đó nên hồi nãy khóc tè lè kìa"
"uh, heng"
" ông biết sao không, dạo này dì Chờ Đợi có vẻ mệt mỏi hơn xưa nhiều. Lúc trước tui toàn ăn mấy cái khủng khiếp như là Bị Phản bội, Bị lừa dối, Tủi thân...hát cho dì ấy nghe mah chẳng si nhê gì hết...nhưng đúng là sức người có hạn, dì ấy mệt nhiều rồi,...mah dạo này cũng toàn là ăn ba cái thứ negativ emotion nhu the làm sao mah hát cho dì ấy nghe những bài vui được, toàn hát bài buồn thôi. nên tui quyết định refresh dì ấy bằng món mới là Niềm tin, Hi vọng..."
" Hùi trước tui ăn mấy cái này nhiều lắm"
" Thế mới nói, hi vọng của bản thể ( là tác giả nè) toàn bị ông đớp mất tuốt tuồn tuột chả còn cái giè mah tui giữ lại ăn mah hát cho dì Chờ Đợi nghe cả"
" Xuỳ, ai biểu chờ..." - ( tiếng bản thể ) - " grừ ...muốn gì hả thằng kia?" - " ơ ơ không ạ!" ...
"Tình hình là như thế, ông thấy sao"
"Cũng được, chả sao ra sao cả, với lại tui thấy ông mặt mày ủ rũ chắc là do ăn uống không tốt, nên thôi kệ để tui xử lý cái đống thức phẩm đó cho"...
" Image...dù sao gì thì ông cũng ráng chừa chút tâm sự và tí ti buồn nhẹ nhàng nhé, toàn cười không tui thấy lố bịch lắm"
"ok lun"
"Yêu ông nhất"
"yêu ông nhất luôn"
..............
Bản thể: " Không biết 2 thằng này có làm nên cơm cháo gì không ?? Dù sao thì mong cho tai qua nạn khỏi, thế giới hoà bình ( World Peace!)...Dì Chờ Đợi sẽ lại khỏe mạnh thôi mah phải không"
( dì Chờ Đợi : hát cái gì dzui dzui coi thèng Lắng Đọng kia!)
Ngồi trong vắt vẻo trên sườn đồi Ngây Thơ gió nhiều và mát mẻ, Trôi Tuột buộc miệng thở dài( một điều rất bất bình thường so với tự nhiên!!!). Lắng Đọng thì đang ngồi tết cho xong cái nhẫn cỏ nghe được mời nhẹ nhàng hỏi : " Kì lạ nhỉ bình thường tui thấy ông đu lắm mah, tí ta tí tởn sao hôm nay kì vậy, chuyện lạ cứ như là ông Nhiều Chuyện bị câm vậy, sao vậy?"
Trôi Tuột vội nhăn răng cười một cái ..rất là đơ:" có gì đâu, tui đâu có rảnh mah để ý chuyện xàm xàm xung wanh, tui chỉ biết có tui ah, đâu có buồn gì đâu!"...- Lắng Đọng nói một cách rất hồ nghi :" ai biết đâu ah, có thì nói nha, mắc công lại..."
Nói tới đây, ông nhỏ tự nhiên ah, tự nhiên khóc tu tu ah , Lắng Đọng hoảng quá nhưng cũng chả biết làm gì ngồi nhìn mah bứt rứt kinh khủng ( thực tế thì trong bụng lầm bầm : " Cha già dịch, vậy mà nói không có chiện gì, thiệt tình luôn!" )
Trôi Tuột rưng rứt:" tui thấy tui khốn khổ khốn kiếp quá ah, những chuyện vui, buồn gì tui cũng không để ý rốt cục tui chả biết có chuyện gì xảy ra cả, sống mah không có ký ức cuộc sống gì cả thật là thảm, tui muốn được như ông...ít ra tui muốn lưu giữ những gì tốt đẹp nhất...."
"Cái ông này thiệt tình ah, ông nói thế hoá ra ông cũng thành một Lắng Đọng khác ah, nhảm nhí!"..." Nghe nè"
" Tui biết ông cũng là một người tốt, và tui cũng là một người tốt ( và tất nhiên thân chủ JJ cũng là một người tốt kekek), nhưng ông biết sao không, con người ta búa rìu lắm dư luận lắm ( nhìn họ hàng nhà lão Nhìu chiện ở những người khác xem, mập mạp béo tốt không), họ cứ luôn cho rằng ông là không tốt, là một cái gì đó nhạt nhẽo và không có giá trị. Ông và tui, cả 2 chúng ta gần như là đối nghịch với nhau nhưng tại nơi đây chúng ta vẫn thân thiết, ông biết tại why không?"
" SAo biết được, ai để ý đâu chời!"
"Image ...(lầm bầm- nhiều khi tui còn muồn giết ông cho rồi, đồ Trôi Tuột grừ ...)...im coi, nghe nè cha dzô dziên ( được cái chửi không để ý kekeke) "
" Đó là tại vì tại nơi đây, ah không phải là trong những khảng thời gian gần đây chúng ta đã có sự thoà thuận mới của bản thể ( là ta JJ) là: chúng ta fải chơi thân với nhau!"
"không hỉu!"
"là thế này, ở chỗ nào thì tui không biết nhưng tại nơi đây, bây giờ ông chỉ cần không để ý đến những chuyện không vui và có xu hướng làm tui chết ngộp...Mha ông thấy rùi đó, lúc trước tui rất hay chết ngợp, bởi vì tui tham ăn quá , vui buồn giận ghét gì món nào tui cũng ăn....mah lại hảo nhất là món bi luỵ và thễu não...bi giờ ông phải có trách nhiệm tống khứ mấy cái quỉ đó dùm tui"
" Ủa vậy thay đổi khẩu phần ah, được không vậy cha?"
" được mah, ông thấy mấy bữa nay ông toàn ăn mấy cái món đó nên hồi nãy khóc tè lè kìa"
"uh, heng"
" ông biết sao không, dạo này dì Chờ Đợi có vẻ mệt mỏi hơn xưa nhiều. Lúc trước tui toàn ăn mấy cái khủng khiếp như là Bị Phản bội, Bị lừa dối, Tủi thân...hát cho dì ấy nghe mah chẳng si nhê gì hết...nhưng đúng là sức người có hạn, dì ấy mệt nhiều rồi,...mah dạo này cũng toàn là ăn ba cái thứ negativ emotion nhu the làm sao mah hát cho dì ấy nghe những bài vui được, toàn hát bài buồn thôi. nên tui quyết định refresh dì ấy bằng món mới là Niềm tin, Hi vọng..."
" Hùi trước tui ăn mấy cái này nhiều lắm"
" Thế mới nói, hi vọng của bản thể ( là tác giả nè) toàn bị ông đớp mất tuốt tuồn tuột chả còn cái giè mah tui giữ lại ăn mah hát cho dì Chờ Đợi nghe cả"
" Xuỳ, ai biểu chờ..." - ( tiếng bản thể ) - " grừ ...muốn gì hả thằng kia?" - " ơ ơ không ạ!" ...
"Tình hình là như thế, ông thấy sao"
"Cũng được, chả sao ra sao cả, với lại tui thấy ông mặt mày ủ rũ chắc là do ăn uống không tốt, nên thôi kệ để tui xử lý cái đống thức phẩm đó cho"...
" Image...dù sao gì thì ông cũng ráng chừa chút tâm sự và tí ti buồn nhẹ nhàng nhé, toàn cười không tui thấy lố bịch lắm"
"ok lun"
"Yêu ông nhất"
"yêu ông nhất luôn"
..............
Bản thể: " Không biết 2 thằng này có làm nên cơm cháo gì không ?? Dù sao thì mong cho tai qua nạn khỏi, thế giới hoà bình ( World Peace!)...Dì Chờ Đợi sẽ lại khỏe mạnh thôi mah phải không"
( dì Chờ Đợi : hát cái gì dzui dzui coi thèng Lắng Đọng kia!)
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
17 April 2006
Trong vo`ng tay
Ngày qua...những ngày nhẹ nhàng trôi sau cơn sóng dữ...Mọi chuyện bình yên phẳng lặng ngoan hiền quá đỗi đến mức mình phải tự hỏi xem " Liệu đã có chuyện gì xảy ra chưa? "...
Hic...Người ta bảo cuộc sống là sức khoẻ là tương lai công việc..v...v... cũng đúng, thì mình chẳng có cãi gì đâu...Những ngày qua nhận ra là phẳng lặng quá...có vẻ như mình đã wen với việc bị vùi dập nên những lúc phẳng lặng thế này mình cảm thấy lạ...
Lạ lắm! Những giấc mơ bây giờ tròn và đầy đặn, nhưng trong nó toả ra một thứ ánh sáng lờ nhờ lạ lắm...
Sáng dậy đi học, rồi lại về tập thể dụcăn uống làm việc ngủ nghỉ rồi lại đi học...một chuỗi xoay vần và ta chỉ có ta...
Một mình đi học, ngồi một chỗ mà chả đứa nào thèm ngồi,...bàn đầu...cô hỏi trả lời răm rắp như cái máy, sai thì nín nghe cô sửa, ngồi mỏi thì ườn ra, ườn chán rồi lại ngồi...
Học xong thì lững thững ra về, đủng đỉnh đi trong trưa nắng, nhàn hạ thật, quả là nếu mình làm việc nghiêm túc thì cứ cặm cụi làm rồi cũng xong chả hộc tốc như trước kia... Đi dưới trời nắng oi quá!..Hic..đt mắc dịch, giả như mày mát dây rú lên tiếng tin nhắn cho tao một cái coi có hay không...! Phòng tập thì lúc nào cũng thế vắng vẻ, và nóng...mà nóng thì cũng không đến nỗi ...phải tội vào đây như một cái chùa...thiếu lâm(HLV lầm lì vào cạo trọc)...Chả ai nói gì màh cũng chả ai thèm nói, ai lo phần người ấy, quan tâm làm gì...xơ rơ cười lấy lệ cũng mệt, ta mình ên tập vậy, tập một mình nhanh thật. Vù cái là hết bài...Thấy nhiều người vào sau hân hoan nói chuyện ( chắc quen trước) cầm bao tay, chai nước, khăn lau,...họ khoe khoang là người ấy chuẩn bị... nhìn lại mình, tay sần một cục, mồ hôi nhễ nhại chỉ lấy áo ra lau....trời mưa...thấy xon xót trong lòng.... giá màh mình để quách cái áo mưa ở nhà cho nó cô đơn trọn vẹn nhỉ?
Mệt rũ rượi, cũng có ai than?...người ta có hội có bè còn í ới than thở, mình thì thở phì phì cũng lại nín thin ( chứ không lẽ than bừa ah? chợ thế)...đường về mát mẻ, những cơn gió lại xốc tóc mình như thường lệ nhưng..."gió ơi..xóc làm chi ta cũng chả buồn vuốt lại đâu mah!..."
Nhà vắng lạnh tanh, bếp núc tắt hết. Giở nồi cơm ra, cơm chì vừa vơi nửa chén..."chừa cơm cho mình mah chừa như thế thì chừa làm gì.."... Trời sầm lại, những tiếng kêu gầm ai oán trời xanh làm cho căn bếp rộng lại âm u thêm...Tôi nấu cơm. Làm đồ ăn. mọi việc diễn ra rất đúng trình tự nếu như tôi sống một mình...nhưng đây vẫn được gọi là gia đình tôi...
Bữa cơm diễn ra mà tự hồ như tôi thèm có ai đó ngồi đây để fỡn fờ nói một câu "cả nhà ăn cơm"...chán...những bữa cơm thực sự thì toàn là la ó chửi rủa...thôi...tôi đổi cái đông đủ kia bằng sự quạnh quẽ riêng mình...
Bước vào phòng là lúc bụng no căng và đầy mệt mỏi. Quăng cái cặp vào xó và đi tắm, chìm vào giấc ngủ trưa trong sự trông ngóng một lời thăm hỏi để biết mình còn tồn tại...
Tỉnh giấc thấy mình ê ẩm...và chắc đó là dấu hiệu rõ ràng nhất tôi thấy mình còn tồn tại. Nằm trầy trật trên giường mah ôm ấp những ký ức xưa tôi lại đau hơn...thôi ráng ngồi dậy tắm một tí rồi lại đi học...
Buổi học ban đ6em kết thúc là lúc nhẹ nhàng nhất, trời mát mẻ, và lúc nào cũng tự thưởng cho mình 15ph du hí, không là gì nhưng là để thấy xung quanh mình cuộc đòi vẫn sống vẫn bon chen tấp nập...một thoáng nhìn...ánh đèn sáng ra ngoài cửa ..chắc vẫn thức như ta...
Về lại nhà, ngổn ngang những tiếng nói ồn ã, cãi vã rồi lại ca tụng nhau...nghe hời hợt quá..thế là lại đu lên phòng...
Mò mẫm với cái bàn phím nghe chừng không còn là thú vui của mình nữa...thấy chan chán.Ta lại la đầu vào công việc...viếc lách rũ cả người...rồi mò vào giường...
Cả ngày chán chê...cả ngày lê thê...đêm về là lúc quằn quại nhất...
Những cảm xúc ban đêm thật mạnh mẽ, nó vồ vập tới nghẹn thở. Ký ức có, công việc có, hiện tại có, tương lai có...xả dài và quấn chặt lấy tôi....Những ngày này thật mệt mỏi, ta đã làm cố sức, buông tha ta đi!!!!...ôm con gấu mah muốn xé nát nó ra mặc cho bản thể nó là ta....ta tự giết mình...tự xâu xé trái tim bé nhỏ....thôi thì dỗ dành bằng lời cầu nguyện hàng đêm cho những ai ta thương yêu nhất..."xin cho tất cả những người trên thế giới này ngủ yên giấc, cho những người con thương yêu nhất cảm nhận được tình yêu phát ra từ con, xin cho những thiên thần đến và hôn lên đôi mắt họ mah lấy đi mọi ưu phiền nặng trĩu....con cầu xin" ...
Thế là ta chìm vào giấc ngủ mah không hay biết...không hay biết là ta có bị lãng wên hay không trong suốt một ngày lặng yên như thế. Những yêu thương trong vòng tay...xin đừng vì sự lặng lẽ này mah bay đi mất...ta cầu xin...và nhửng vòng tay nơi mah ta ngoan hiền toả sáng bên trong cũng xin đừng vì ta thu nhỏ mình mah tha ta đi mất...ta cầu xin....
+++++++++++++
cần thiết em....
Hic...Người ta bảo cuộc sống là sức khoẻ là tương lai công việc..v...v... cũng đúng, thì mình chẳng có cãi gì đâu...Những ngày qua nhận ra là phẳng lặng quá...có vẻ như mình đã wen với việc bị vùi dập nên những lúc phẳng lặng thế này mình cảm thấy lạ...
Lạ lắm! Những giấc mơ bây giờ tròn và đầy đặn, nhưng trong nó toả ra một thứ ánh sáng lờ nhờ lạ lắm...
Sáng dậy đi học, rồi lại về tập thể dụcăn uống làm việc ngủ nghỉ rồi lại đi học...một chuỗi xoay vần và ta chỉ có ta...
Một mình đi học, ngồi một chỗ mà chả đứa nào thèm ngồi,...bàn đầu...cô hỏi trả lời răm rắp như cái máy, sai thì nín nghe cô sửa, ngồi mỏi thì ườn ra, ườn chán rồi lại ngồi...
Học xong thì lững thững ra về, đủng đỉnh đi trong trưa nắng, nhàn hạ thật, quả là nếu mình làm việc nghiêm túc thì cứ cặm cụi làm rồi cũng xong chả hộc tốc như trước kia... Đi dưới trời nắng oi quá!..Hic..đt mắc dịch, giả như mày mát dây rú lên tiếng tin nhắn cho tao một cái coi có hay không...! Phòng tập thì lúc nào cũng thế vắng vẻ, và nóng...mà nóng thì cũng không đến nỗi ...phải tội vào đây như một cái chùa...thiếu lâm(HLV lầm lì vào cạo trọc)...Chả ai nói gì màh cũng chả ai thèm nói, ai lo phần người ấy, quan tâm làm gì...xơ rơ cười lấy lệ cũng mệt, ta mình ên tập vậy, tập một mình nhanh thật. Vù cái là hết bài...Thấy nhiều người vào sau hân hoan nói chuyện ( chắc quen trước) cầm bao tay, chai nước, khăn lau,...họ khoe khoang là người ấy chuẩn bị... nhìn lại mình, tay sần một cục, mồ hôi nhễ nhại chỉ lấy áo ra lau....trời mưa...thấy xon xót trong lòng.... giá màh mình để quách cái áo mưa ở nhà cho nó cô đơn trọn vẹn nhỉ?
Mệt rũ rượi, cũng có ai than?...người ta có hội có bè còn í ới than thở, mình thì thở phì phì cũng lại nín thin ( chứ không lẽ than bừa ah? chợ thế)...đường về mát mẻ, những cơn gió lại xốc tóc mình như thường lệ nhưng..."gió ơi..xóc làm chi ta cũng chả buồn vuốt lại đâu mah!..."
Nhà vắng lạnh tanh, bếp núc tắt hết. Giở nồi cơm ra, cơm chì vừa vơi nửa chén..."chừa cơm cho mình mah chừa như thế thì chừa làm gì.."... Trời sầm lại, những tiếng kêu gầm ai oán trời xanh làm cho căn bếp rộng lại âm u thêm...Tôi nấu cơm. Làm đồ ăn. mọi việc diễn ra rất đúng trình tự nếu như tôi sống một mình...nhưng đây vẫn được gọi là gia đình tôi...
Bữa cơm diễn ra mà tự hồ như tôi thèm có ai đó ngồi đây để fỡn fờ nói một câu "cả nhà ăn cơm"...chán...những bữa cơm thực sự thì toàn là la ó chửi rủa...thôi...tôi đổi cái đông đủ kia bằng sự quạnh quẽ riêng mình...
Bước vào phòng là lúc bụng no căng và đầy mệt mỏi. Quăng cái cặp vào xó và đi tắm, chìm vào giấc ngủ trưa trong sự trông ngóng một lời thăm hỏi để biết mình còn tồn tại...
Tỉnh giấc thấy mình ê ẩm...và chắc đó là dấu hiệu rõ ràng nhất tôi thấy mình còn tồn tại. Nằm trầy trật trên giường mah ôm ấp những ký ức xưa tôi lại đau hơn...thôi ráng ngồi dậy tắm một tí rồi lại đi học...
Buổi học ban đ6em kết thúc là lúc nhẹ nhàng nhất, trời mát mẻ, và lúc nào cũng tự thưởng cho mình 15ph du hí, không là gì nhưng là để thấy xung quanh mình cuộc đòi vẫn sống vẫn bon chen tấp nập...một thoáng nhìn...ánh đèn sáng ra ngoài cửa ..chắc vẫn thức như ta...
Về lại nhà, ngổn ngang những tiếng nói ồn ã, cãi vã rồi lại ca tụng nhau...nghe hời hợt quá..thế là lại đu lên phòng...
Mò mẫm với cái bàn phím nghe chừng không còn là thú vui của mình nữa...thấy chan chán.Ta lại la đầu vào công việc...viếc lách rũ cả người...rồi mò vào giường...
Cả ngày chán chê...cả ngày lê thê...đêm về là lúc quằn quại nhất...
Những cảm xúc ban đêm thật mạnh mẽ, nó vồ vập tới nghẹn thở. Ký ức có, công việc có, hiện tại có, tương lai có...xả dài và quấn chặt lấy tôi....Những ngày này thật mệt mỏi, ta đã làm cố sức, buông tha ta đi!!!!...ôm con gấu mah muốn xé nát nó ra mặc cho bản thể nó là ta....ta tự giết mình...tự xâu xé trái tim bé nhỏ....thôi thì dỗ dành bằng lời cầu nguyện hàng đêm cho những ai ta thương yêu nhất..."xin cho tất cả những người trên thế giới này ngủ yên giấc, cho những người con thương yêu nhất cảm nhận được tình yêu phát ra từ con, xin cho những thiên thần đến và hôn lên đôi mắt họ mah lấy đi mọi ưu phiền nặng trĩu....con cầu xin" ...
Thế là ta chìm vào giấc ngủ mah không hay biết...không hay biết là ta có bị lãng wên hay không trong suốt một ngày lặng yên như thế. Những yêu thương trong vòng tay...xin đừng vì sự lặng lẽ này mah bay đi mất...ta cầu xin...và nhửng vòng tay nơi mah ta ngoan hiền toả sáng bên trong cũng xin đừng vì ta thu nhỏ mình mah tha ta đi mất...ta cầu xin....
+++++++++++++
cần thiết em....
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
13 April 2006
Lời thử thách...
xin chào Ngài Cuộc sống
Biết là ngài mang đến cho tôi bao nhiêu niềm vui
Nhưng xin đừng ích kỷ khi thách thức tôi với những niềm vui đó.
Có biết bao lần rồi, nước mắt tuôn như là vô hạn hết...đã bao lần rồi ngày cấu xé tim non
Xin cảm ơn vì cho tôi hạt giống ngoan lành..tôi vun đắp và Ngài tạo bão...thách thức ah?...
Ngài hủy hoại tinh hoa của chính Ngài
Đêm nay trăng tròn, tròn như thể giấc mơ tôi trọn vẹn
Xấu xa làm sao khi Ngài thổi mây che hết giấc mơ của tôi...
....
Chào Ngài Cuộc sống,
Ngài có vui không trước tác phẩm bé con của Ngài do chính tay Ngài hủy hoại...
Hủy hoại bao lần rồi??? đập vỡ tan nát khi còn quá bé nhỏ...xé toạc tim ngoan cũng được mấy lần...
Hôhô...ta cười vào cái sự nhẫn tâm như thể ta không là người yếu đuối....
bao năm...ta góp nhặt cho trò chơi xếp hình này....cứ mỗi khi hoàn tất Ngài lại đổ ập ra...
Mùa hè cháy ...cháy lạnh cả tim...
Nhưng ta là người can đảm...
Ít ra ngài đã quên là khi tạo ra ta Ngài đã cho ta những giấc mơ
giấc mơ ta hoang tàn nhưng ta vẫn mơ...
....
Ngài cuộc sống,
tôi sẽ không khoan nhượng nữa,
Bao lần tôi ngậm ngùi ra đi cho Ngài đắc thắng, bao lần???
Tôi chập nhận lời thách thức của ngài bằng giấc mơ không lành lặn của chính tôi
để xem ngài có thể nhẫn tâm đến thế nào...
tôi sẽ không thay đổi, tôi sẽ là chính tôi....giấc mơ tôi có màu sáng và không đen tối, nó sẽ tự lành mặc cho ngài cào nát thế nào đi nữa...
........
giấc mơ này...trái tim này ...còn gì nữa không....tôi cũng chẳng biết điều tồi tệ hơn là gì nữa... Ngài cũng đừng thôi bày trò...để tôi yên lành với giấc mơ tôi...
Cuộc sống nhỏ xinh, niềm hạnh phúc mon men chảy ra từng dòng trong những vụn dại cố gắng....
để xem .... để rồi xem
...tạm biệt Ngài cuộc sống...tôi có nhiều thứ để làm, để bõ công...hãy xem tôi cố gắng thế nào...
"thách thức một đứa trẻ ah? " - " đã sai rồi đấy"
Biết là ngài mang đến cho tôi bao nhiêu niềm vui
Nhưng xin đừng ích kỷ khi thách thức tôi với những niềm vui đó.
Có biết bao lần rồi, nước mắt tuôn như là vô hạn hết...đã bao lần rồi ngày cấu xé tim non
Xin cảm ơn vì cho tôi hạt giống ngoan lành..tôi vun đắp và Ngài tạo bão...thách thức ah?...
Ngài hủy hoại tinh hoa của chính Ngài
Đêm nay trăng tròn, tròn như thể giấc mơ tôi trọn vẹn
Xấu xa làm sao khi Ngài thổi mây che hết giấc mơ của tôi...
....
Chào Ngài Cuộc sống,
Ngài có vui không trước tác phẩm bé con của Ngài do chính tay Ngài hủy hoại...
Hủy hoại bao lần rồi??? đập vỡ tan nát khi còn quá bé nhỏ...xé toạc tim ngoan cũng được mấy lần...
Hôhô...ta cười vào cái sự nhẫn tâm như thể ta không là người yếu đuối....
bao năm...ta góp nhặt cho trò chơi xếp hình này....cứ mỗi khi hoàn tất Ngài lại đổ ập ra...
Mùa hè cháy ...cháy lạnh cả tim...
Nhưng ta là người can đảm...
Ít ra ngài đã quên là khi tạo ra ta Ngài đã cho ta những giấc mơ
giấc mơ ta hoang tàn nhưng ta vẫn mơ...
....
Ngài cuộc sống,
tôi sẽ không khoan nhượng nữa,
Bao lần tôi ngậm ngùi ra đi cho Ngài đắc thắng, bao lần???
Tôi chập nhận lời thách thức của ngài bằng giấc mơ không lành lặn của chính tôi
để xem ngài có thể nhẫn tâm đến thế nào...
tôi sẽ không thay đổi, tôi sẽ là chính tôi....giấc mơ tôi có màu sáng và không đen tối, nó sẽ tự lành mặc cho ngài cào nát thế nào đi nữa...
........
giấc mơ này...trái tim này ...còn gì nữa không....tôi cũng chẳng biết điều tồi tệ hơn là gì nữa... Ngài cũng đừng thôi bày trò...để tôi yên lành với giấc mơ tôi...
Cuộc sống nhỏ xinh, niềm hạnh phúc mon men chảy ra từng dòng trong những vụn dại cố gắng....
để xem .... để rồi xem
...tạm biệt Ngài cuộc sống...tôi có nhiều thứ để làm, để bõ công...hãy xem tôi cố gắng thế nào...
"thách thức một đứa trẻ ah? " - " đã sai rồi đấy"
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
12 April 2006
Một cái gì đó gọi là cảm xúc
Thi thoảng tôi bắt gặp đâu đó nơi cuộc sống quanh đây, những tình yêu chen chúc...nó nở phồng ra làm choáng ngợp cảm xúc tôi...Khó khăn...khó khăn là khi mình mãi cố trương phình để có vẻ tình yêu ta cũng căng tròn hạnh hảo...nhưng lại khó khăn hơn khi lo sợ sự bon chen mệt mỏi tôi cố thu mình, tự định ra một góc be bé mà ngồi vào..nhưng ngại sự lãng quên....
Chen chúc và mệt mỏi, cuộc sống tựa hồ như những dòng cảm xúc xô đẩy nhau. tôi bị đèbẹp bởi những cảm xúc đó. không hẳn là do ai khác mà là do tôi...
ok, buồn...những nỗi buồn đáng ghét đôi khi làm tôi quá sức thất vọng về bản thân mình...defense=0
nhưng không chỉ thế...cũng là những lúc buồn ...một sự kiện nào đó xảy ra và tôi lại cười...giả như là một chuyện rất tức cười nên tôi mới cười như thế...nhưng tự trong tâm thức tôi đã hối hận rất nhiều vì nụ cười đó....Không biết tại sao...từ lâu lắm rồi...tôi luôn fix cho mình fải luôn giữ cho mình những cảm xúc chân thành nhất ... cho nên, tôi thường tự hỏi mình là " đang buồn mà, sao tự nhiên cười vậy ta"..Thế là bi kịch xảy ra...tôi rất ghét ai "ba xạo giả lả với tôi"...thế mah bây giờ tôi lại làm như thế với chính bản thân mình...chán không chứ....thậm chí có khi tôi còn căm ghét bản thân mình tột độ vì cứ mãi lo sợ mà không thể hiện được những gì thật sư muốn ra bên ngoài....
giận dữ và ích kỷ...
Không biết là có phải tại coi truyện tranh nhiều quá không mah tôi thường có suy nghĩ thế này. một lúc nào đó, hay là khi đối mặt với một chuyện gì đó, trong tôi chia ra làm 2 loại : thêin thần vá ác quỉ. ( và 2 con này đều mang mặt của JJ..ặc ặc). Ác quỷ là những toan tính ích kỷ, những giận hờn, những ghen tuông...còn thiên thần lại là những điều luật tôi đã fix: không được ích kỷ, không được nóng giận v..vv.. đại loại thế...và kết cục là: 2 con thiên thần JJ và ác quỉ JJ này quánh nhau tưng bừng té bẹ ...cuối cùng là thế này...cảm giác tội lỗi tràn ngập...Phải như thiên thần thắng: thì tôi quá thanh cao thánh thiện rồi, tôi chả có việc gì phải lo nghĩ cả...nói thế chứ tôi cũng đâu có để ghen tuông ích kỷ thắng đâu....Cái cảm giác hâu kỳ chết tiệt này la tôi ghét nhất....tôi cảm thấy tội lỗi căng tràn khi cha rắng chính tứ lúc mày có cái si nghĩ đó là mày đã xấu xa rồi...nhưng lại tự nhủ: nhưng mình đâu có làm gì xấu đâu, mình đã dừng lại rồi mà...rồi lại tự chửi đừng có mah biện chúng biện minh biện hộ cho cái tội lỗi của mày...v...v...đại loại thế....ôi tự nhiên mình lại đào hố lấp mình là sao...ngu quá hic...
...Lại còn thêm cái tật này nữa chứ...đó là tật quá thiết tha ((đói với những thứ cho dù nó có tha thiết mình hay không)
...Khổ nhỉ?Phải là thế này, tôi quá thiết tha vì lúc đầu bạn bảo bạn thiết tha tôi mah! Ặc...ý tôi không fải đổ thừa đâu nhé....là vầy...kinh nghiệm chinh chiến ở đời 21 năm cho thấy...mình bị sa bẫy khá nhiều vì cái tật này...Cho dù họ có là bạn hay người yêu hay là cái chi chi đi nữa...và họ nói một cài gì đó có liên quan đến sự mãi mãi...thế là tin sái cổ...và sau khi sái cổ mình sái luôn cả niềm tin...hic...mọi chuyện sẽ không có gì thậm chí sẽ hoàn toàn tốt đẹp nếu như họ không bụp một cái " đợi tí lột mặt nạ đã !"...thông tục gọi là " trở mặt"...thế là tèn ten....wê luôn...mày tin lầm người rùi JJ ơi...lelelele ((con ác wỉ JJ nó le lưỡi))...lelele...ai bỉu...tao nói rồi mah...ai biểu mày ngu.... Image...thế là khóc bùm xum lên...chán không chứ....người ta thì ngoảnh mặt quay lưng, còn mình nắm bẹp dí ướt nhẹp nước mắt ((mah còn mang tiếng ngu nữa!!!))
.............
chuyển đề tài không nói về mấy cái emotion thể loại tragedy nữa...
.............
hạnh phúc bé nhỏ
là khi đi làm mệt muốn leo xích lô chở người chở xế về nhà luôn vậy màh chỉ cần lết qua nhà của người - mà - ai -cũng - biết - là - ai - đấy...chỉ là lết qua thôi nhé, chứ không có vô, chạy ngang qua thấy đèn sang sáng, mình tủm tỉm cười,...thấy đèn tắt ùi thì cười tủm tỉm....((khú này sao thấ minh giồng người bị thần kinh quá)..chỉ thế thôi tôi tin anh anh ngay, bằng tất cả tình yêu nơi tôi ...mèng...chỉ thế thôi. that s enuff!!! ( cứ thế này chắc single miết thôi...mình dễ thoả mãn thế nhỉ)
là khi cầm mân mê một tinh nhắn hỏi han ( mặc dù tin nhắn rất cộc lốc còn sai chính tả nữa chứ wat u doing? ) điều đó làm mình biết là mình đang sống vì một ai khác nữa chứ không chỉ riêng mình
còn là khi nghe một bản nhạc tươi sáng mà mình nghe là có thể mơ ra cả một thế giới màu hồng
là khi được ăn no oạch ra, fè fỡn ( cái này trần tục quá!!!) ...mình lại sẽ nghĩ..nếu làm món này 2 phần thì sao nhỉ ...ặc ặc ai có được mình là sướng 8 kiếp, nấu ăn ngon không thua nhà hàng nhé...
....đau tay quá k vik nữa hic!
Chen chúc và mệt mỏi, cuộc sống tựa hồ như những dòng cảm xúc xô đẩy nhau. tôi bị đèbẹp bởi những cảm xúc đó. không hẳn là do ai khác mà là do tôi...
ok, buồn...những nỗi buồn đáng ghét đôi khi làm tôi quá sức thất vọng về bản thân mình...defense=0
nhưng không chỉ thế...cũng là những lúc buồn ...một sự kiện nào đó xảy ra và tôi lại cười...giả như là một chuyện rất tức cười nên tôi mới cười như thế...nhưng tự trong tâm thức tôi đã hối hận rất nhiều vì nụ cười đó....Không biết tại sao...từ lâu lắm rồi...tôi luôn fix cho mình fải luôn giữ cho mình những cảm xúc chân thành nhất ... cho nên, tôi thường tự hỏi mình là " đang buồn mà, sao tự nhiên cười vậy ta"..Thế là bi kịch xảy ra...tôi rất ghét ai "ba xạo giả lả với tôi"...thế mah bây giờ tôi lại làm như thế với chính bản thân mình...chán không chứ....thậm chí có khi tôi còn căm ghét bản thân mình tột độ vì cứ mãi lo sợ mà không thể hiện được những gì thật sư muốn ra bên ngoài....
giận dữ và ích kỷ...
Không biết là có phải tại coi truyện tranh nhiều quá không mah tôi thường có suy nghĩ thế này. một lúc nào đó, hay là khi đối mặt với một chuyện gì đó, trong tôi chia ra làm 2 loại : thêin thần vá ác quỉ. ( và 2 con này đều mang mặt của JJ..ặc ặc). Ác quỷ là những toan tính ích kỷ, những giận hờn, những ghen tuông...còn thiên thần lại là những điều luật tôi đã fix: không được ích kỷ, không được nóng giận v..vv.. đại loại thế...và kết cục là: 2 con thiên thần JJ và ác quỉ JJ này quánh nhau tưng bừng té bẹ ...cuối cùng là thế này...cảm giác tội lỗi tràn ngập...Phải như thiên thần thắng: thì tôi quá thanh cao thánh thiện rồi, tôi chả có việc gì phải lo nghĩ cả...nói thế chứ tôi cũng đâu có để ghen tuông ích kỷ thắng đâu....Cái cảm giác hâu kỳ chết tiệt này la tôi ghét nhất....tôi cảm thấy tội lỗi căng tràn khi cha rắng chính tứ lúc mày có cái si nghĩ đó là mày đã xấu xa rồi...nhưng lại tự nhủ: nhưng mình đâu có làm gì xấu đâu, mình đã dừng lại rồi mà...rồi lại tự chửi đừng có mah biện chúng biện minh biện hộ cho cái tội lỗi của mày...v...v...đại loại thế....ôi tự nhiên mình lại đào hố lấp mình là sao...ngu quá hic...
...Lại còn thêm cái tật này nữa chứ...đó là tật quá thiết tha ((đói với những thứ cho dù nó có tha thiết mình hay không)
...Khổ nhỉ?Phải là thế này, tôi quá thiết tha vì lúc đầu bạn bảo bạn thiết tha tôi mah! Ặc...ý tôi không fải đổ thừa đâu nhé....là vầy...kinh nghiệm chinh chiến ở đời 21 năm cho thấy...mình bị sa bẫy khá nhiều vì cái tật này...Cho dù họ có là bạn hay người yêu hay là cái chi chi đi nữa...và họ nói một cài gì đó có liên quan đến sự mãi mãi...thế là tin sái cổ...và sau khi sái cổ mình sái luôn cả niềm tin...hic...mọi chuyện sẽ không có gì thậm chí sẽ hoàn toàn tốt đẹp nếu như họ không bụp một cái " đợi tí lột mặt nạ đã !"...thông tục gọi là " trở mặt"...thế là tèn ten....wê luôn...mày tin lầm người rùi JJ ơi...lelelele ((con ác wỉ JJ nó le lưỡi))...lelele...ai bỉu...tao nói rồi mah...ai biểu mày ngu.... Image...thế là khóc bùm xum lên...chán không chứ....người ta thì ngoảnh mặt quay lưng, còn mình nắm bẹp dí ướt nhẹp nước mắt ((mah còn mang tiếng ngu nữa!!!))
.............
chuyển đề tài không nói về mấy cái emotion thể loại tragedy nữa...
.............
hạnh phúc bé nhỏ
là khi đi làm mệt muốn leo xích lô chở người chở xế về nhà luôn vậy màh chỉ cần lết qua nhà của người - mà - ai -cũng - biết - là - ai - đấy...chỉ là lết qua thôi nhé, chứ không có vô, chạy ngang qua thấy đèn sang sáng, mình tủm tỉm cười,...thấy đèn tắt ùi thì cười tủm tỉm....((khú này sao thấ minh giồng người bị thần kinh quá)..chỉ thế thôi tôi tin anh anh ngay, bằng tất cả tình yêu nơi tôi ...mèng...chỉ thế thôi. that s enuff!!! ( cứ thế này chắc single miết thôi...mình dễ thoả mãn thế nhỉ)
là khi cầm mân mê một tinh nhắn hỏi han ( mặc dù tin nhắn rất cộc lốc còn sai chính tả nữa chứ wat u doing? ) điều đó làm mình biết là mình đang sống vì một ai khác nữa chứ không chỉ riêng mình
còn là khi nghe một bản nhạc tươi sáng mà mình nghe là có thể mơ ra cả một thế giới màu hồng
là khi được ăn no oạch ra, fè fỡn ( cái này trần tục quá!!!) ...mình lại sẽ nghĩ..nếu làm món này 2 phần thì sao nhỉ ...ặc ặc ai có được mình là sướng 8 kiếp, nấu ăn ngon không thua nhà hàng nhé...
....đau tay quá k vik nữa hic!
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
11 April 2006
Bến Mộc Liên
" Gió mây theo ngàn...giấc mơ vô vàn...
Nhớ mãi đôi mắt vàng ...gọi gió về với em..."
...
"Xin cho Mộc Liêu thánh nữ...thánh thiện bình yên"
...
Người ta nói, Mộc Kiệt sơn là một ngọn núi của sự đợi chờ, nơi đỉnh cao tiêu dao, có nhánh hoa Mộc Liêu nở rộ hướng lên vô chững về phía ánh trăng... Con người vì muốn có sự tịnh tâm không bị ảnh hưởng thường lên đây cầu xin một bông hoa gỗ Mộc Liêu ngát hương mà để trong nhà...
...
Vị sứ giả ôm cô bé hoa tiên trong vòng tay, gió thổi, mặt trăng cao cao ..đêm nay như hát khúc ca Xuyến mẫn nghe chiều xao xác hơn...
"rồi em sẽ cũng như bao hoa tiên khác sẽ bỏ anh mà đi..."chàng trai vẫy nhẹ đôi cánh to trong cơn gió lạnh....
"ơ...nhưng em khác....sẽ khác mà...em sẽ chờ anh..."
"Sứ giả Phong vân, đi mây về gió, trách nhiệm bao la...rồi khi bên anh, anh sẽ lại thổi đi hết hương hoa tinh ngàn năm của em... em bên anh rồi cũng sẽ tan biến ...đợi anh làm gì hả em? "...
"nhưng..."
" thôi thì em hãy quay về với những Thổ Đại La như chính định mệnh của em"...
"Không, em sẽ mãi bên anh...mặc cho Thổ đại la là định mệnh của giống nòi....em chối từ bộ tộc...chối từ định mệnh đó...em đã thấy bao chị em vì định mệnh mà mah đau khổ chết đi trong uất ức....em không cam lòng...tại sao chứ? sao cứ phải là Thổ đại la mới là người tộc Hoa nữ yêu, để duy trì nòi giống.....?.....em sẽ khác...em hương hoa tinh của tộc hoa nữ xứng đáng để có một tình yêu..."
"em..."
"sẽ như thế"...
...
Chẳng biết, cuộc nói chuyện của tình yêu này làm thế nào lại cho một cung nữ trong điện hoa cung nghe thấy, có vẻ như có bàn tay của tiểu ác thần Lắm Chuyện nhúng vào. Hoa Tiên biết chuyện, Mộc Liêu chỉ là một hoa tiên bé nhỏ thánh cấp cũng chỉ là Tiểu Hương sứ thế mà cả gan nói lời phỉ báng đạo luật nơi hoa giới này. Bà nổi giận, những bông hoa hồng hồng bé nhỏ trong điện cũng rực lên rồi cháy đỏ như nổi giận của bà...Gì chứ những sứ giả Phong vân như là khắc tinh của Hoa tộc...những trận Phong Biên quét mây, đối bão cũng tàn sát bao nhiêu là giống nòi, bao nhiêu nhiêu là hương hoa tinh của các thánh nữ sơ cấp của hoa tộc...thế mah ...Mộc liêu bé nhỏ....đã dám đem lòng yêu thương một sứ giả Phong vân...
Mộc Liêu bị đày đến Uất hương cung, nơi hương hoa tinh của nàng không thể len lỏi đến trời xanh nơi tình yêu của nàng chờ đón…
Đan khổ trong triền miên, mài tóc xanh của nàng vì thế mah rơi rụng nhiều …Ít lâu sau, Hoa Tiên cho người mang một loại trà thuốc đến cho nàng,Tiệt hương trà, nàng uống xong thì kể như từ từ nay nàng chỉ là một bông hoa vô tri không còn toả hương nữa. Mộc Liêu được trả tự do…nhưng bơ vơ vì không còn hương hoa tinh nữa. Nàng nhớ tình yêu của mình, vị sứ giả phong vân. Nàng muốn thấy chàng phong ba cùng bão táp..giớ đây nàng có thể đứng trước gió mah hông sợ bị cuốn mấy hương hoa…chỉ là…vị sứ giả kia cũng vì không còn thấy mùi hương kia mah nhận ra nàng được nữa…
Ngày ấy người ta bảo trên Mộc kiệt sơn có một ni cô xinh đẹp ( thực ra là không có đi tu đâu, mah là bị trụi tóc vì buồn hết rồi) sống tận trên đỉnh núi nơi đón những cơn gió thượng nguồn thế gian.
Rồi ngay qua, cuộc sống trên núi bình dị và giản đơn. Tiên cô bé nhỏ với mái tóc xanh đã mất, trồng hoa trên đỉnh núi, hít thở khí trời và tắm nước suối. Mối đêm nàng tắm, những giọt nước mát thâm sâu vào da thịt mơn man, những cơn gió đêm mát rượi ve vuốt những đường con của tiên giới…cảm giác cũ quay về, …từ trong trái tim nàng hạnh phúc ràn rụa khi cảm thấy được bàn tay người xưa vẫy gọi…len lỏi, mái tóc xanh mướt lại mọc dài ra…Thế là hàng đêm nàng cố gắng đợi chờ trên đỉnh núi, cấu mong cho mái tóc kia sẽ giúp người xưa tìm về…
Hoa tiên biết chuyện, bà biết sẽ không giữ được nàng lâu nên đành nhám mắt mah cho một tên Thổ đại la lên núi bắt nàng về làm vợ…
Đêm hôm đó, mài tóc xanh vẫn bay phấp phới dưới ánh trăng…bỗng một bàn tay đen to lớn như quả núi túm lấy mái tóc nàng kéo xệch đi…mài tóc xanh thảng thốt, bù rối, vùng chạy cái bóng người con gái bé nhỏ trong tay một tên thấn đất hoá sắc thèm hương…
Tay vung lên bấu chặt đôi vai bé nhỏ, run lẩy bấy nhưng vẫn cố vùng chạy…tên Thổ đại la gầm lên như thể đi theo hắn là một nghĩa vụ…nàng gào thét những câu kinh hy sinh cuối cùng của tộc tiên hoa…máu tuôn chảy trên vách núi…thân hoa bé nhỏ vẫn bám lấy vách đá gồ ghề kéo xệch đi…câu kinh chấm dứt…mái tóc xanh vùng lên quằn quại như sự căm hờn của số phận, tung bay lên rồi cắm xuống vách núi, những sợi tóc xanh trương phình như những ngọn rễ lớn bóp chặt lấy thân thể Thổ đại la dí chặt vào vách núi…
Nàng đã cam lòng hoá thân thảo thành thân mộc xấu xí chỉ là để bám chặt vào nơi đây…. Cây Mộc liên bám rễ gần hết đỉnh núi, …và đầu ngọn kia…một đoá hoa bé nhỏ vươn lên…hoa thân gỗ mah hương thơm vạn phần.
Vị sứ giả kia nhờ hương hoa mah biết đến tìm nàng. Chàng đau xót cho số phận người yêu nên tháng ngày quấn quít nơi đây. Thương cho mối tình xót xa…nơi Mộc kiệt sơn này…những cơn gió luôn lẫn cùng hương hoa…
Nhớ mãi đôi mắt vàng ...gọi gió về với em..."
...
"Xin cho Mộc Liêu thánh nữ...thánh thiện bình yên"
...
Người ta nói, Mộc Kiệt sơn là một ngọn núi của sự đợi chờ, nơi đỉnh cao tiêu dao, có nhánh hoa Mộc Liêu nở rộ hướng lên vô chững về phía ánh trăng... Con người vì muốn có sự tịnh tâm không bị ảnh hưởng thường lên đây cầu xin một bông hoa gỗ Mộc Liêu ngát hương mà để trong nhà...
...
Vị sứ giả ôm cô bé hoa tiên trong vòng tay, gió thổi, mặt trăng cao cao ..đêm nay như hát khúc ca Xuyến mẫn nghe chiều xao xác hơn...
"rồi em sẽ cũng như bao hoa tiên khác sẽ bỏ anh mà đi..."chàng trai vẫy nhẹ đôi cánh to trong cơn gió lạnh....
"ơ...nhưng em khác....sẽ khác mà...em sẽ chờ anh..."
"Sứ giả Phong vân, đi mây về gió, trách nhiệm bao la...rồi khi bên anh, anh sẽ lại thổi đi hết hương hoa tinh ngàn năm của em... em bên anh rồi cũng sẽ tan biến ...đợi anh làm gì hả em? "...
"nhưng..."
" thôi thì em hãy quay về với những Thổ Đại La như chính định mệnh của em"...
"Không, em sẽ mãi bên anh...mặc cho Thổ đại la là định mệnh của giống nòi....em chối từ bộ tộc...chối từ định mệnh đó...em đã thấy bao chị em vì định mệnh mà mah đau khổ chết đi trong uất ức....em không cam lòng...tại sao chứ? sao cứ phải là Thổ đại la mới là người tộc Hoa nữ yêu, để duy trì nòi giống.....?.....em sẽ khác...em hương hoa tinh của tộc hoa nữ xứng đáng để có một tình yêu..."
"em..."
"sẽ như thế"...
...
Chẳng biết, cuộc nói chuyện của tình yêu này làm thế nào lại cho một cung nữ trong điện hoa cung nghe thấy, có vẻ như có bàn tay của tiểu ác thần Lắm Chuyện nhúng vào. Hoa Tiên biết chuyện, Mộc Liêu chỉ là một hoa tiên bé nhỏ thánh cấp cũng chỉ là Tiểu Hương sứ thế mà cả gan nói lời phỉ báng đạo luật nơi hoa giới này. Bà nổi giận, những bông hoa hồng hồng bé nhỏ trong điện cũng rực lên rồi cháy đỏ như nổi giận của bà...Gì chứ những sứ giả Phong vân như là khắc tinh của Hoa tộc...những trận Phong Biên quét mây, đối bão cũng tàn sát bao nhiêu là giống nòi, bao nhiêu nhiêu là hương hoa tinh của các thánh nữ sơ cấp của hoa tộc...thế mah ...Mộc liêu bé nhỏ....đã dám đem lòng yêu thương một sứ giả Phong vân...
Mộc Liêu bị đày đến Uất hương cung, nơi hương hoa tinh của nàng không thể len lỏi đến trời xanh nơi tình yêu của nàng chờ đón…
Đan khổ trong triền miên, mài tóc xanh của nàng vì thế mah rơi rụng nhiều …Ít lâu sau, Hoa Tiên cho người mang một loại trà thuốc đến cho nàng,Tiệt hương trà, nàng uống xong thì kể như từ từ nay nàng chỉ là một bông hoa vô tri không còn toả hương nữa. Mộc Liêu được trả tự do…nhưng bơ vơ vì không còn hương hoa tinh nữa. Nàng nhớ tình yêu của mình, vị sứ giả phong vân. Nàng muốn thấy chàng phong ba cùng bão táp..giớ đây nàng có thể đứng trước gió mah hông sợ bị cuốn mấy hương hoa…chỉ là…vị sứ giả kia cũng vì không còn thấy mùi hương kia mah nhận ra nàng được nữa…
Ngày ấy người ta bảo trên Mộc kiệt sơn có một ni cô xinh đẹp ( thực ra là không có đi tu đâu, mah là bị trụi tóc vì buồn hết rồi) sống tận trên đỉnh núi nơi đón những cơn gió thượng nguồn thế gian.
Rồi ngay qua, cuộc sống trên núi bình dị và giản đơn. Tiên cô bé nhỏ với mái tóc xanh đã mất, trồng hoa trên đỉnh núi, hít thở khí trời và tắm nước suối. Mối đêm nàng tắm, những giọt nước mát thâm sâu vào da thịt mơn man, những cơn gió đêm mát rượi ve vuốt những đường con của tiên giới…cảm giác cũ quay về, …từ trong trái tim nàng hạnh phúc ràn rụa khi cảm thấy được bàn tay người xưa vẫy gọi…len lỏi, mái tóc xanh mướt lại mọc dài ra…Thế là hàng đêm nàng cố gắng đợi chờ trên đỉnh núi, cấu mong cho mái tóc kia sẽ giúp người xưa tìm về…
Hoa tiên biết chuyện, bà biết sẽ không giữ được nàng lâu nên đành nhám mắt mah cho một tên Thổ đại la lên núi bắt nàng về làm vợ…
Đêm hôm đó, mài tóc xanh vẫn bay phấp phới dưới ánh trăng…bỗng một bàn tay đen to lớn như quả núi túm lấy mái tóc nàng kéo xệch đi…mài tóc xanh thảng thốt, bù rối, vùng chạy cái bóng người con gái bé nhỏ trong tay một tên thấn đất hoá sắc thèm hương…
Tay vung lên bấu chặt đôi vai bé nhỏ, run lẩy bấy nhưng vẫn cố vùng chạy…tên Thổ đại la gầm lên như thể đi theo hắn là một nghĩa vụ…nàng gào thét những câu kinh hy sinh cuối cùng của tộc tiên hoa…máu tuôn chảy trên vách núi…thân hoa bé nhỏ vẫn bám lấy vách đá gồ ghề kéo xệch đi…câu kinh chấm dứt…mái tóc xanh vùng lên quằn quại như sự căm hờn của số phận, tung bay lên rồi cắm xuống vách núi, những sợi tóc xanh trương phình như những ngọn rễ lớn bóp chặt lấy thân thể Thổ đại la dí chặt vào vách núi…
Nàng đã cam lòng hoá thân thảo thành thân mộc xấu xí chỉ là để bám chặt vào nơi đây…. Cây Mộc liên bám rễ gần hết đỉnh núi, …và đầu ngọn kia…một đoá hoa bé nhỏ vươn lên…hoa thân gỗ mah hương thơm vạn phần.
Vị sứ giả kia nhờ hương hoa mah biết đến tìm nàng. Chàng đau xót cho số phận người yêu nên tháng ngày quấn quít nơi đây. Thương cho mối tình xót xa…nơi Mộc kiệt sơn này…những cơn gió luôn lẫn cùng hương hoa…
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
08 April 2006
The gioi hao hoa - Đôi mắt của mặt trăng
...
Mặt trăng to cộ, loã lồ cái vẻ tròn trĩnh ngu muội của nó....Nó ngồi đó, chống tay vào cái thành ban công, ngồi lắc lư ...và ...mắt mở to!
Mắt mở to lắm như thể toạc hết con ngươi ra ngoài, nó vẫn mở và không chớp, miệng lãi nhãi một câu hát gì đó. Chả biết là nó đang vui hay buồn nữa...
ừ thì lắc lư và lãi nhãi....có buồn đâu? nhưng...trong chính thâm tâm đáy lòng nó vẫn cảm nhận được cái cảm giác đó. Không thể định nghĩa là buồn hay vui, tức giận hay thoả mãn...chỉ biết mắt mở to...
mặt trăng soi vào cái đôi mắt lồ lộ của nó...người nhà bạn bảo: mắt to thế là đa tình lắm đấy( ẹ quá. thấy toàn là tình đa...sắc đá thì có), một đứa khác nói: yểu mệnh ( chik với tao nhé, nghìn người mắt to sống cả trăm tuổi ăn với nói thế ah)...kệ... vẫn chỉ là mắt to...to thế cho nó lạ...cho không ai ngoài nó thấy hết mặt trăng....cho cảm thấy khúc Xuyến Mẫn xót xa không bằng tai mah qua bằng mắt....
Jas...mine...
Lâu rồi không khóc. con mắt như khô hẳn đi trong nhưng cơn gió thổi xaxa từ Thúy Hà đình... nghêu ngao tiếng hát người vũ nữ xướng ca vô loại...
Nó thôi lắc lư, tay thì vẫn chống vào ban công, ...nhìn trăng. Ôi nhìn mãi thế này mah không biết chán! Chị Liễu Ni ơi, giá như em biết được chị bị bị mất lòng tin thế nào...
Gió mơn man đôi hàng tóc thái dương, bỗng nghe mát rượi ẩm ướt....trăng soi vào đôi mắt nô đùa những tin tưởng ....trăng ẩn hiện giấu đi những gian manh ngày thường...sến quá...ah không...hôm nay không sến...chỉ là ta quá thiết tha...
ta hôm nay không khóc thi sao mah sến được....mà mắt cứ oành oạch thế này...không nhắm lại được...xoáy sâu vào những ngôi sao kia...."sao lại như thế?"... "làm gì sai chăng?"...mây che hết cả sao...và lặng tắt...
nghe mùi nước mắt của gió nỉ non..." thôi mah"
cũng ráng wệt tay vào mắt cho nó có vẻ đau thương, nhưng thất bại, nước mắt đâu...
tôi lại hát thầm...rền rĩ những đoạn lên cao ngắt quãng...
giá như, cuộc sông chỉ như trăng...dù là cũng khi tròn khi khuyết nhưng mãi đều như thế...khi khuyết cũng lại tròn...có khi bị mây che phủ...kệ...không một ngày rồi hai ngày...không thì một tháng thì một năm...mây kia cũng tan...trăng lại về...vẫn mộc mạc chờ ngày tròn vẹn....
tôi cố căng hết nhưng sợi cơ quanh đôi mắt...tựa hồ như biết làm thế thì sẽ không khóc nên mới làm...có bao jò bạn như thế không?....tôi tự điều tiết cái ánh nhìn của mình...cho trăng khi tỏ khi mờ trong mắt tôi...chỉ là chút gì tin tưởng...
sao lại thế...tự hỏi có khi nào những thiên sứ bé nhỏ trên trời cao kia, nhỡ may trái tim thuỷ tinh vỡ ra một miếng thì sao nhỉ...có ghép lại được ko?
vô vọng...
family ...none
trường lớp...none
job ...none
and very every ....none
tôi như con cá không vây cứ vẫy cùng nhưng chìm mãi không xuống tới đáy....hay như một bé ruồi lơ láo tõm vào nhà dòng họ nhện tinh....càng vẫy càng chết...không vẫy cũng chết nốt.
làm gì đây...trơ trọi quá...quạnh quẽ quá....nếu như ai đó nói là mình có một nơi hoàn toàn chắc chắn cho mình quay về, vĩnh viễn thương yêu, đón nhận mình....-ôi...sao lại sụt sịt thế này....nói tới đây cũng thấy mình chếnh choáng quá không?- mình sẽ lại vượt qua tất cả...
nghĩ mà ngu thế...sống mah luôn bị fụ thuộc là sao???...Jasmine... real not dream ok? ....ok ok ...mệt!
chỉ muốn ngủ ngoan trong một vỏ ốc, sáng dậy, đánh răng rửa mặt, chuẩn bị một món bánh cho gia đình, mọi người đi làm, đi học, mình sẽ ở nhà, viết một số truyện ngắn, kinh doanh một số mặt hàng fục sức gì đấy. Mua đồ ăn về làm một món ăn ngon vào buổi trưa. mình sẽ mua một tí fân bón cho giàn cây xanh, mmột túi đò ăn cho bọn cá, và không wên bé meo meo...một bịch sữa. Công việc dọn dẹp nhà cửa cũng tốn khá nhiều thời gian.Mình sẽ tranh thủ may vá hay vẽ một vài mẫu áo, thiết kế cái gì đo hay ho gọi là thu nhập tại gia, gia đình về dùng bữa, ngon lành, những fàn nàn nơi làm việc cũng từ đây màh trút bỏ, cùng nhau chơi một trò chơi phép thuật tinh xảo thế là vui vẻ...khoe khoang nhau những thành tích trong ngày.." ừ thì anh cũng có giúp bà lão qua sông" "ừ thì em cũng cho chú bé mượn dùng vạn hồng niên của mình mah gọi về cho mẹ lên rước vì trường tan sớm"... thủ thỉ truyện trò chuyện trẻ con, làm việc xí rồi dùng bữa tối nhẹ cùng trái cây mát lạnh khi đang xem một vở kịch hay...thế rồi đi ngủ....dệt cho nhau những giấc mơ màu hồng màu trắng....
mộng mị làm jì...cố lên Jasmine....
"Dear Mr Life! it IS not Over, never over, I wont give up....I know i Did rite...c i did by my way!"
...
đôi mắt thôi không mở to nữa...chớp nhẹ vài cái....gió nghịch đùa " tớ chùi mắt cho cậu, bé yêu! "...cảm ơn nhé....thấy vậy mah khá hơn...
ngoan nào bé nhỏ...lại qua thôi...
Mặt trăng to cộ, loã lồ cái vẻ tròn trĩnh ngu muội của nó....Nó ngồi đó, chống tay vào cái thành ban công, ngồi lắc lư ...và ...mắt mở to!
Mắt mở to lắm như thể toạc hết con ngươi ra ngoài, nó vẫn mở và không chớp, miệng lãi nhãi một câu hát gì đó. Chả biết là nó đang vui hay buồn nữa...
ừ thì lắc lư và lãi nhãi....có buồn đâu? nhưng...trong chính thâm tâm đáy lòng nó vẫn cảm nhận được cái cảm giác đó. Không thể định nghĩa là buồn hay vui, tức giận hay thoả mãn...chỉ biết mắt mở to...
mặt trăng soi vào cái đôi mắt lồ lộ của nó...người nhà bạn bảo: mắt to thế là đa tình lắm đấy( ẹ quá. thấy toàn là tình đa...sắc đá thì có), một đứa khác nói: yểu mệnh ( chik với tao nhé, nghìn người mắt to sống cả trăm tuổi ăn với nói thế ah)...kệ... vẫn chỉ là mắt to...to thế cho nó lạ...cho không ai ngoài nó thấy hết mặt trăng....cho cảm thấy khúc Xuyến Mẫn xót xa không bằng tai mah qua bằng mắt....
Jas...mine...
Lâu rồi không khóc. con mắt như khô hẳn đi trong nhưng cơn gió thổi xaxa từ Thúy Hà đình... nghêu ngao tiếng hát người vũ nữ xướng ca vô loại...
Nó thôi lắc lư, tay thì vẫn chống vào ban công, ...nhìn trăng. Ôi nhìn mãi thế này mah không biết chán! Chị Liễu Ni ơi, giá như em biết được chị bị bị mất lòng tin thế nào...
Gió mơn man đôi hàng tóc thái dương, bỗng nghe mát rượi ẩm ướt....trăng soi vào đôi mắt nô đùa những tin tưởng ....trăng ẩn hiện giấu đi những gian manh ngày thường...sến quá...ah không...hôm nay không sến...chỉ là ta quá thiết tha...
ta hôm nay không khóc thi sao mah sến được....mà mắt cứ oành oạch thế này...không nhắm lại được...xoáy sâu vào những ngôi sao kia...."sao lại như thế?"... "làm gì sai chăng?"...mây che hết cả sao...và lặng tắt...
nghe mùi nước mắt của gió nỉ non..." thôi mah"
cũng ráng wệt tay vào mắt cho nó có vẻ đau thương, nhưng thất bại, nước mắt đâu...
tôi lại hát thầm...rền rĩ những đoạn lên cao ngắt quãng...
giá như, cuộc sông chỉ như trăng...dù là cũng khi tròn khi khuyết nhưng mãi đều như thế...khi khuyết cũng lại tròn...có khi bị mây che phủ...kệ...không một ngày rồi hai ngày...không thì một tháng thì một năm...mây kia cũng tan...trăng lại về...vẫn mộc mạc chờ ngày tròn vẹn....
tôi cố căng hết nhưng sợi cơ quanh đôi mắt...tựa hồ như biết làm thế thì sẽ không khóc nên mới làm...có bao jò bạn như thế không?....tôi tự điều tiết cái ánh nhìn của mình...cho trăng khi tỏ khi mờ trong mắt tôi...chỉ là chút gì tin tưởng...
sao lại thế...tự hỏi có khi nào những thiên sứ bé nhỏ trên trời cao kia, nhỡ may trái tim thuỷ tinh vỡ ra một miếng thì sao nhỉ...có ghép lại được ko?
vô vọng...
family ...none
trường lớp...none
job ...none
and very every ....none
tôi như con cá không vây cứ vẫy cùng nhưng chìm mãi không xuống tới đáy....hay như một bé ruồi lơ láo tõm vào nhà dòng họ nhện tinh....càng vẫy càng chết...không vẫy cũng chết nốt.
làm gì đây...trơ trọi quá...quạnh quẽ quá....nếu như ai đó nói là mình có một nơi hoàn toàn chắc chắn cho mình quay về, vĩnh viễn thương yêu, đón nhận mình....-ôi...sao lại sụt sịt thế này....nói tới đây cũng thấy mình chếnh choáng quá không?- mình sẽ lại vượt qua tất cả...
nghĩ mà ngu thế...sống mah luôn bị fụ thuộc là sao???...Jasmine... real not dream ok? ....ok ok ...mệt!
chỉ muốn ngủ ngoan trong một vỏ ốc, sáng dậy, đánh răng rửa mặt, chuẩn bị một món bánh cho gia đình, mọi người đi làm, đi học, mình sẽ ở nhà, viết một số truyện ngắn, kinh doanh một số mặt hàng fục sức gì đấy. Mua đồ ăn về làm một món ăn ngon vào buổi trưa. mình sẽ mua một tí fân bón cho giàn cây xanh, mmột túi đò ăn cho bọn cá, và không wên bé meo meo...một bịch sữa. Công việc dọn dẹp nhà cửa cũng tốn khá nhiều thời gian.Mình sẽ tranh thủ may vá hay vẽ một vài mẫu áo, thiết kế cái gì đo hay ho gọi là thu nhập tại gia, gia đình về dùng bữa, ngon lành, những fàn nàn nơi làm việc cũng từ đây màh trút bỏ, cùng nhau chơi một trò chơi phép thuật tinh xảo thế là vui vẻ...khoe khoang nhau những thành tích trong ngày.." ừ thì anh cũng có giúp bà lão qua sông" "ừ thì em cũng cho chú bé mượn dùng vạn hồng niên của mình mah gọi về cho mẹ lên rước vì trường tan sớm"... thủ thỉ truyện trò chuyện trẻ con, làm việc xí rồi dùng bữa tối nhẹ cùng trái cây mát lạnh khi đang xem một vở kịch hay...thế rồi đi ngủ....dệt cho nhau những giấc mơ màu hồng màu trắng....
mộng mị làm jì...cố lên Jasmine....
"Dear Mr Life! it IS not Over, never over, I wont give up....I know i Did rite...c i did by my way!"
...
đôi mắt thôi không mở to nữa...chớp nhẹ vài cái....gió nghịch đùa " tớ chùi mắt cho cậu, bé yêu! "...cảm ơn nhé....thấy vậy mah khá hơn...
ngoan nào bé nhỏ...lại qua thôi...
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
07 April 2006
Cách của JJ
Mèng ơi...sáng bảnh mắt tửng bưng là ...9h...bà PPe réo 2 cuộc...mình lên tr64 ..chửi chửi ...kekek yêu yêu...
Ngộ thật ...ngồi tên wầy màh không biế tâm thần để đâu...chán!
Cũng là cái đêm chết tiệt hum wa...bực cái bội màh....nhìn trong gương thấy mình thật là ngu... hay là thông minh nhỉ...nó bảo mình giả tạo...éc éc....nó bảo là nó k đi nói xấu ai sau lưng nếu nói thì chỉ nói đúng y như những gì nó nói trước mặt người đó...hoá ra là nó sẽ đi nói mình giả tạo với những người khác hay sao?...???....ơ mah ...trước lúc nó fát ngôn cái điều kia...thì mình đang quý nó lắm...vậy mà nó lại bảo mình như thế....hic là sao...cứ tưởng đọc nhật ký của nó xong là mình cũng biết nó nói vậy thôi...nhưng quí mình lắm...ai dè hỏi toẹt ra.....có fải vậy đâu??? ...lại bùn....sao ở đời trở mặt nhanh thế nhỉ?...cũng may là chưa có cái gì lớn lao nếu không chắc chết wá...acac
mah thật nó nói thế...mình cũng fải coi lại?...có giả tạo không nhỉ?....thôi mệt có giả tạo hay không thì ai chơi với mình khắc biết....chả nhẽ lại la làng lên tôi không giả tạo àh...dzu dzien...
kể cũng lạ...đúng là đời....thượng vàng hạ cám có tuốt luốt....có kĩ sư bác sĩ thì cũng có con ở người làm...có người nghèo tôt bụng thì cũng có những người giàu có gian manh....thế nên ở đời con người thì thật ...không định đoạt được 100% cái số của mình nhưng cái tâm thiện lành thì dễ dàng nếu thành thật....ặc nói nghe đạo lý văn hoa nhỉ?...khó lắm....
nghe theo lới bạn Chou thì " có quả báo"...thì đúng thiệt...không biết có ai tin không?...mah là có quả báo thật...JJ thấy thế...làm ác gặp ác...làm thiện gặp thiện-...mặc dù hơi bị lâu...nên cố gắng làm thiện nhiều để sau này gặp thiện nhiều ( cái này giống như viết bài nhiều mà 10 nghìn năm sau mới có nhuận bút.)....
cứ mỗi lần té ngửa trước một hành vi " trở mặt" mình té re....đi méc chị....ặc...chị bảo...thôi em...luyến tiếc làm gì?...thôi thì cũng ránng mah nói cám ơn ông trời là cho con biết thêm một người là như thế...
Nhớ lần đó, biết một "người" là như thế...chài ai...khóc quá trời luôn....khóc 8 9 tháng...trong đầu cứ nghĩ..." sao lại như thế...chắc không fải vậy đâu mah...thấy cũng tốt bụng lắm màh ...sao kì vậy...chắc lộn rồi....chắc tại có lí do...chắc không như thế đâu"...cứ lầm bầm như thế....mãi cho đến khi bị nó bụp cho một fát cuối cùng mình mới hết bàng hoàng...thôi kệ ...cho wa...không wan tâm là được...
cái tật thiết tha cho lắm rồi thất vọng tan hoang là thế...khổ quá đi...
đi tắm cái đã...xả xui!
Ngộ thật ...ngồi tên wầy màh không biế tâm thần để đâu...chán!
Cũng là cái đêm chết tiệt hum wa...bực cái bội màh....nhìn trong gương thấy mình thật là ngu... hay là thông minh nhỉ...nó bảo mình giả tạo...éc éc....nó bảo là nó k đi nói xấu ai sau lưng nếu nói thì chỉ nói đúng y như những gì nó nói trước mặt người đó...hoá ra là nó sẽ đi nói mình giả tạo với những người khác hay sao?...???....ơ mah ...trước lúc nó fát ngôn cái điều kia...thì mình đang quý nó lắm...vậy mà nó lại bảo mình như thế....hic là sao...cứ tưởng đọc nhật ký của nó xong là mình cũng biết nó nói vậy thôi...nhưng quí mình lắm...ai dè hỏi toẹt ra.....có fải vậy đâu??? ...lại bùn....sao ở đời trở mặt nhanh thế nhỉ?...cũng may là chưa có cái gì lớn lao nếu không chắc chết wá...acac
mah thật nó nói thế...mình cũng fải coi lại?...có giả tạo không nhỉ?....thôi mệt có giả tạo hay không thì ai chơi với mình khắc biết....chả nhẽ lại la làng lên tôi không giả tạo àh...dzu dzien...
kể cũng lạ...đúng là đời....thượng vàng hạ cám có tuốt luốt....có kĩ sư bác sĩ thì cũng có con ở người làm...có người nghèo tôt bụng thì cũng có những người giàu có gian manh....thế nên ở đời con người thì thật ...không định đoạt được 100% cái số của mình nhưng cái tâm thiện lành thì dễ dàng nếu thành thật....ặc nói nghe đạo lý văn hoa nhỉ?...khó lắm....
nghe theo lới bạn Chou thì " có quả báo"...thì đúng thiệt...không biết có ai tin không?...mah là có quả báo thật...JJ thấy thế...làm ác gặp ác...làm thiện gặp thiện-...mặc dù hơi bị lâu...nên cố gắng làm thiện nhiều để sau này gặp thiện nhiều ( cái này giống như viết bài nhiều mà 10 nghìn năm sau mới có nhuận bút.)....
cứ mỗi lần té ngửa trước một hành vi " trở mặt" mình té re....đi méc chị....ặc...chị bảo...thôi em...luyến tiếc làm gì?...thôi thì cũng ránng mah nói cám ơn ông trời là cho con biết thêm một người là như thế...
Nhớ lần đó, biết một "người" là như thế...chài ai...khóc quá trời luôn....khóc 8 9 tháng...trong đầu cứ nghĩ..." sao lại như thế...chắc không fải vậy đâu mah...thấy cũng tốt bụng lắm màh ...sao kì vậy...chắc lộn rồi....chắc tại có lí do...chắc không như thế đâu"...cứ lầm bầm như thế....mãi cho đến khi bị nó bụp cho một fát cuối cùng mình mới hết bàng hoàng...thôi kệ ...cho wa...không wan tâm là được...
cái tật thiết tha cho lắm rồi thất vọng tan hoang là thế...khổ quá đi...
đi tắm cái đã...xả xui!
Remember
Curlie : When they ask me what I liked best, I'll say it was you.
---------------
Straight: You're a good doctor.
Curlie: How do you know?
Straight: I have a feeling.
Curlie: Yeah, well that's pretty flimsy evidence.
Straight: Close your eyes. Just for a second... what am I doing?
Curlie: You're... touching me.
Straight: How do you know?
Curlie: Because, I feel it.
Straight: You should trust that. You don't trust it enough.
---------------
Straight: Let's go.
Curlie: Where?
Straight: Anywhere.
Curlie: What'll we do?
Straight: Anything.
---------------
Straight: Hello Curlie! It's nice to see you again.
Curlie : It's weird to see you again.
Straight: Weird is nice.
---------------
Straight: What's that like? What's it taste like? Describe it like Hemingway.
Curlie : Well, it tastes like a pear. You don't know what a pear tastes like?
Straight: I don't know what a pear tastes like to you.
Curlie : Sweet, juicy, soft on your tongue, grainy like a sugary sand that dissolves in your mouth. How's that?
Straight: It's perfect.
---------------
Straight: I would rather have had one breath of her hair, one kiss from her mouth, one touch of her hand, than eternity without it. One.
---------------
Straight: Why do people cry?
Curlie: What do you mean?
Straight: I mean... what happens physically?
Curlie: Well... umm... tear ducts operate on a normal basis to lubricate and protect the eye and when you have an emotion they overreact and create tears.
Straight: Why? Why do they overreact?
Curlie: [pause] I don't know.
Straight: Maybe... maybe emotion becomes so intense your body just can't contain it. Your mind and your feelings become too powerful... and your body weeps.
.......................
can u remember these sweetest words,dear?
---------------
Straight: You're a good doctor.
Curlie: How do you know?
Straight: I have a feeling.
Curlie: Yeah, well that's pretty flimsy evidence.
Straight: Close your eyes. Just for a second... what am I doing?
Curlie: You're... touching me.
Straight: How do you know?
Curlie: Because, I feel it.
Straight: You should trust that. You don't trust it enough.
---------------
Straight: Let's go.
Curlie: Where?
Straight: Anywhere.
Curlie: What'll we do?
Straight: Anything.
---------------
Straight: Hello Curlie! It's nice to see you again.
Curlie : It's weird to see you again.
Straight: Weird is nice.
---------------
Straight: What's that like? What's it taste like? Describe it like Hemingway.
Curlie : Well, it tastes like a pear. You don't know what a pear tastes like?
Straight: I don't know what a pear tastes like to you.
Curlie : Sweet, juicy, soft on your tongue, grainy like a sugary sand that dissolves in your mouth. How's that?
Straight: It's perfect.
---------------
Straight: I would rather have had one breath of her hair, one kiss from her mouth, one touch of her hand, than eternity without it. One.
---------------
Straight: Why do people cry?
Curlie: What do you mean?
Straight: I mean... what happens physically?
Curlie: Well... umm... tear ducts operate on a normal basis to lubricate and protect the eye and when you have an emotion they overreact and create tears.
Straight: Why? Why do they overreact?
Curlie: [pause] I don't know.
Straight: Maybe... maybe emotion becomes so intense your body just can't contain it. Your mind and your feelings become too powerful... and your body weeps.
.......................
can u remember these sweetest words,dear?
04 April 2006
Lullaby
Lullaby - JJ Umi
It s over time...
when getting full of smile
...come up to now...
just realize in this life...
so it's scratching my heart...
still the one here waitting for you...
only wait for you....
if you can feel
so please come here
..i will sing...
and let you cry
for all hurts
for all shadows disappear...
at last you' ll smile
as the light in your eyes
bright like sun
how s lovely moon...
it s getting now too late...
and you were here
...tears dropping from your eyes...
"is it over?"...
"is there someone here waiting 4 me"...
"where is full of bliss?" ...
"where s no worry?"
- It s only here in my heart...
Come close to me
and u see,
here s the place
i wait for you...
and i will light up the light
like the star in the sky...
dont let me out...
let me in....
bring to u my lovely smile....
At last you' ll smile
as the light
in your eyes
bright like sun
01 April 2006
KHOAN ĐÃ EM...
Đợi tí nào...Anh đã bảo get it slow....ouch! thì em có vội đâu đã...cũng chuẩn bị tinh thần gì ráo đâu...Mà anh...thì cũng là em vớ vẩn thôi phải không...miên man nghĩ làm gì em...anh cũng đâu đã lớn..àh thôi vậy...gió thổi đất trời...ngày trọng đại em có lại đứng gần anh?...gió đưa em về bên anh nhé...ah thôi - phải không?
Mah này...em nhớ anh chứ?...Oh no - khoan nào....chưa gì mà đã-Oh yes ...cũng trẻ con rứa...chậc chậc...thế màh đòi...Sao em ko lặng dừng ...cho anh bồi hồi thêm tí nữa...cho anh tí đợi chờ rồi em sẽ nói em nhớ anh đúng không?
Cho 2 phút đi mà...em vẫn thường nói thế...giả dụ là cho em 2 phút nhưng em sẽ chờ anh cũng 2 rồi 20 năm phải không?...đùa đấy ... anh không tham thế đâu...- uh mah sao em lại gật gù cười mỉm? .... em hư lắm...lại làm anh hư...
Anh không vội...mah sao em vội thế...có bao phút đâu mah?... cứ tần ngần đó...sao em không nói một câu...anh lại bên em...vội vội như thế...bay mất bây giờ...
Giấc mơ nhiều giấc mơ nhanh....qua qua trong mắt em...anh không theo kịp...cho anh 2 phút như em nhé...anh sẽ mơ cùng em...
Mah này...em nhớ anh chứ?...Oh no - khoan nào....chưa gì mà đã-Oh yes ...cũng trẻ con rứa...chậc chậc...thế màh đòi...Sao em ko lặng dừng ...cho anh bồi hồi thêm tí nữa...cho anh tí đợi chờ rồi em sẽ nói em nhớ anh đúng không?
Cho 2 phút đi mà...em vẫn thường nói thế...giả dụ là cho em 2 phút nhưng em sẽ chờ anh cũng 2 rồi 20 năm phải không?...đùa đấy ... anh không tham thế đâu...- uh mah sao em lại gật gù cười mỉm? .... em hư lắm...lại làm anh hư...
Anh không vội...mah sao em vội thế...có bao phút đâu mah?... cứ tần ngần đó...sao em không nói một câu...anh lại bên em...vội vội như thế...bay mất bây giờ...
Giấc mơ nhiều giấc mơ nhanh....qua qua trong mắt em...anh không theo kịp...cho anh 2 phút như em nhé...anh sẽ mơ cùng em...
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
Subscribe to:
Posts (Atom)
