Xét về mặt " sự kiện" thì mọi chuyện vẫn bình thường..chuyện gìcó thể xảy ra thì cũng đã xay ra (dù xấu hay tốt...ặc ặc). Nhưng điều đáng nói ở đây là chính mình nè....Sự kỳ lạ xuất phát từ bản thân mình, từ trong cách cảm nhận đến cách giải quyết những sự viếc bình thường...lấu lắm rồi mình mới có cảm giác náy giống 2 3 năm trước....trong đầu luôn có những suy nghĩ kỳ cục đại loại như: "ủa sao lại như vậy nhỉ? mình có làm gí sai đâu?? hay là mình thật là xấu xa khi nghĩ tới những điều như thế phải không nhỉ?...thậm chí còn tự sỉ vả mình:" mày thật rẻ tiền và yếu đuối phải ko?"...ko ko ko ko ko....chán wá...đôi khi chính bản thân con người mình lại là người dồn áp lực khủng khiếp nhất!!!
Hồi chiều mới về nhà tầm 3h mí 4h....đầu óc muốn rối tung lên....đi hay không đi nhỉ?...đi thì sao??? rối không đi thì sao??? tới mức muốn xoá hết blog entry ((cái này giận dữ không liên wa))...nhưng kìm lại thôi để Just me chừng nào ưng thì mở không thì thôi!!!
Phải nói, mình thật kiên trì nhỉ? CHẳng biết nữa nhưng mìnhnghĩ nếu như nhiều người trong trường hợp mình chắc đã cuốn gói chạy mất dép...còn mình vẫn trơ lì ra...ặc ặc....chị bảo:" nói như thế vào mặt rối mah em còn như thế hả....chị không nói em nữa...thua em luôn!!!" ...ui làm j mah kịch tính dữ vậy?" uh thì chịu được wen rồi có sao đâu??"
Chán chán...đôi khi lại nghĩ đến mình như một cái thùng rác xinh đẹp...ai vứt gì vào thì vứt...đến khi đấy thì đổi thùng rác mới!!!(dân chúng bây giờ sang nhỉ))).. hey ya`......thấy nhục nhục với chính tình cảm của mình...mah ngặt nỗi bị thêm cái bênh ngu này nữa chứ....mình bị bụp 10 cú...xoa một cái là ...huề...hichic
ôi....CHÁN QUÁ.........
thế giới người lớn thật phức tạp và fiền nhiễu....nói chuyện móc họng nhau khủng khiếp...ôi người lớn ơi ác chi cho khổ vậy!!!!Nhìu khi cũng biết là mình bị móc họng đấy nhưng thôi nhịn...bon chen wa'...OK ai cũng đúng ai cũng giỏi hết....để mình tui sai thôi, tui ngu tui điên tui khùng, vửa lòng chưa???tui là một con hề ngu ngốc... :"<
Tất cả là do cái sự " nhầm lẫn" mah ra...ắc ặc ( bi jò mới vô đề). Thật sự đấy...cái bộ fận cảm ứng của mình nó bị mát rùi hay sao ấy nhỉ.
Chẳng biết cười fơ lớ như thế có thiệt ko?
Chẳng biết quan tâm hỏi hỏi như thế được bao nhiêu % là thật???
Chẳng biết nói vậy mà có fải vậy không?
....
nếu mình nghĩ tích cực...thì hoá ra mình làm con hề ah....mình thì cứ ngúng nguẩy trong những lới ngọt ngào...hoá ra toàn có độc
nếu mình nghĩ tiêu cực...thì mất dạy quá! cái trò vơ đũa cả nắm thật là ko tốt tí nào! tư nhiên nghĩ xấu về người ta, trong khi k có bằng chứng
...chài ai...mình thường bị nhầm lẫn...những cái sự nhầm lẫn chết người:
- cứ ai ngon ngọt....khoái ngay( kinh nhgiệm trong cuộc sống trên may chục lần bị rối trong đó 2 lần bị dismissed thế này vì lý do cả tin)
- cứ chửi chửi là không thích....
chài ai...khó xử wá
mình như một co điên ngu ngốc...sống dựa vào cảm giác của ngưới khác...cư như thể là nó vui tao mới vui... nò bùn tao bùn....
ôi...biết bao giờ mình mới có thể làm đuiều gì đó cho bản thân...suốt ngày sợ hãi...chán wá
...thôi kệ ai ác người đó chịu!
chán waaaaaaaaaaa....
nhiều khi thấy thật là không thể kiểm soát được. bị ích kỷ cục bộ...rồi lại về nhà ăn năn sám hối....
chài ai...mày thật độc ác!!!!xấu xí mah
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment