Sáng nay thức dậy thật đau đầu..ặc ặc...trời còn tửng bưng chưa kịp sáng gà gú thì cũng chưa kịp gáy...thế mah mình lại đứng lơ ngơ, mắt thao láo trong phòng rồi...dị thật!
Ôi Jasmine ơi là Jasmine...bộ đồ nghề học bùa chú mất cha nó đâu rồi không lo kiếm chút sáng đi học không có thì mụ Bạch Phướn lại chửi cho tan xác ra..chưa kể làm mất bộ đồ nghề của trường còn có nguy cơ bị thông báo về gia đình nữa chứ ( ôi gia đình mình còn đỡ nhụt, gia đình chồng thì nhụt ác...trong khi đây là thời điểm nhạy cảm....mất mặt quá!!!)
Chính là tại giấc mơ chết tiệt...ặc ...hãi hùng quá!
...Tôi mơ thấy mình đang đứng đâu đó nơi bờ biển đầy sỏi đá...xung wanh trời đất chỉ thấy 2 màu trắng đen âm u và tĩnh mịch...những con sóng dị thường...vỗ tới vây chặt vòng quanh dưới đôi bàn chân bé nhỏ này...từng đợt từng đợt...cứ như bao nhiêu sóng tụ hết về đây...
...chả biết...quái lạ...mình ngồi thu lu trên những cụm sóng....chắc là chờ cái gì đó...không biết nữa...cứ như đây không fải mình nữa...mình thấy được bản thể ngồi đây...vậy ai là Jasmine???...người con gái song sinh kia..tần ngần nhìn ra biển ...gió thổi mái tóc ngắn cũn cỡn bay phần phật...rồi nhẹ nhàng dài ra...tôi thấy tôi hoá thân như một thiều nữ ngày xưa...bộ váy ngủ trắng cũng dài ra theo...gió thổi mạnh....sóng vẫn tụ về...dâng cao như những bàn tay trắng ngần bọt nước...vồ vập lên thân thể người con gái...bộ váy áo tả tơi...những ngọn sóng len lỏi thao cái gút nơ nơi khoé áo...sóng nhẹ nhàng cởi tuột bộ xiêm trắng trên mình....
...tôi hoảng sợ...sợ thật sự...cái cảm giác như ai đó lột trần cơ thể của mình...àh không như thế thì trần tục quá...nó như thể bị ai đó lột trần cài bức màn bảo vệ của tôi...cảm giác phản bội Rouphie..thoáng qua...tôi hoảng sơ khi phải khoả thân trước bất cứ ai ....điều đó làm tôi cắn rứt và tội lỗi....nhìn người con gái kia...xiêm áo tuột dần để lộ làn da trắng lạnh buốt....cô gái vẫn thấn thờ nhìn ra biển...
...quái...nếu tôi và người con gái kia không là một thì...chả biết nữa...tôi cũng có cảm giác hệt như vậy....cảm giác như có một bàn tay...ấm như bọt nước biển nhẹ nhàng tháo cởi vòng dây khuy áo...
...người con gái vẫn ngồi đó thu lu trên bãi đá trong vòng tay của sóng...sóng tụ về nhiều vừa đủ bao bọc lấy cô....gió thổi và tóc bay...sóng vẫn tụ về..nhẹ nhàng vuốt ve cái thân thể bé nhỏ như thiên sứ ấy...bọt biển lấp đầy....
những gì còn có thể nhớ được trước khi tỉnh giấc là một màu trắng....và một đôi môi hồng của người con gái...nhẹ nhàng nhoẻn nụ cười...
.............
đại loại câu chuyện còn nhớ được là thế....wên linh tinh hết rồi. >.< chả biết có điềm j không nữa!!!
ôi....cũng đã tới giờ đi học....chưa kịp ăn sáng nữa mê vik wá....ta đi đây!!!!!!!!!!!
ps: đây là đoạn sau khi đi học về ta thêm vào:
trong khi bay như ...gà lên trường...ặc ặc...thấy con mẹ Vạn hồng niên của mình bay theo như vịt ấy....không biết có ch j không nữa...tự nhiên đã muộn học còn mail miếc gì nữa....để xem...úi ùi uiiii....mess của Rouphie " Cuối tuấn này ra biển chơi cùng anh nhé! "
ôi là sao ??? là sao???? là sao sao???
tới trường vừa kịp lúc....Mina nhìn trân trối và nói :" mày xài mĩ phẩm nhiều quá rồi đấy, mặt đỏ ửng hết rồi kìa "....lè...kệ mày..." lâu lắm rùi chưa được đỏ như thế đấy heheh"...
20 March 2006
The gioi hao hoa - Giấc mơ của những con sóng
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment