...
tôi chan hoà trong dòng ký ức trở về....ngọt có đắng có....rõ khỗ...cảm giác cứ như là ăn một viên thuốc đắng có bọc đường....đắng quá....
Đã có lần tôi hỏi..."liệu thế này ra sao?"..."cũng không biết nữa"....uh thì vậy....tôi cả nghĩ, lo xa...vẩn vơ những giấc mơ màu sáng trắng....Tôi thấy nhà thờ...nghe tiếng thánh ca....tiếng đàn dương cầm ...lẩm nhẩm: " Con đồng ý!"...
Rồi giấc mơ wa....xa xôi hờ hững trong vòng tay tôi nhu cái bong bóng nhỏ vụt khỏi tay bé con...tôi nhún nhẩy...luýnh quýnh...nó vẫn bay xa...
...
"Mày ngu lắm"..."kệ tao, có n người thông minh như mày đã nói thế"..."Chi vậy?" ..."Phải là thế..."
...
mệt mỏi....tôi đã cố setting trong đầu một cái ý nghĩ là luôn như thế...đến khi tôi nghĩ sai đi...thì lại tự dằn vặt mình vì đã phản bội cái suy nghĩ đó....
...
muốn nắm thật chặt....mah lại buông tay...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment