25 March 2006

Hôm nay rất kỳ lạ!

Xét về mặt " sự kiện" thì mọi chuyện vẫn bình thường..chuyện gìcó thể xảy ra thì cũng đã xay ra (dù xấu hay tốt...ặc ặc). Nhưng điều đáng nói ở đây là chính mình nè....Sự kỳ lạ xuất phát từ bản thân mình, từ trong cách cảm nhận đến cách giải quyết những sự viếc bình thường...lấu lắm rồi mình mới có cảm giác náy giống 2 3 năm trước....trong đầu luôn có những suy nghĩ kỳ cục đại loại như: "ủa sao lại như vậy nhỉ? mình có làm gí sai đâu?? hay là mình thật là xấu xa khi nghĩ tới những điều như thế phải không nhỉ?...thậm chí còn tự sỉ vả mình:" mày thật rẻ tiền và yếu đuối phải ko?"...ko ko ko ko ko....chán wá...đôi khi chính bản thân con người mình lại là người dồn áp lực khủng khiếp nhất!!!

Hồi chiều mới về nhà tầm 3h mí 4h....đầu óc muốn rối tung lên....đi hay không đi nhỉ?...đi thì sao??? rối không đi thì sao??? tới mức muốn xoá hết blog entry ((cái này giận dữ không liên wa))...nhưng kìm lại thôi để Just me chừng nào ưng thì mở không thì thôi!!!

Phải nói, mình thật kiên trì nhỉ? CHẳng biết nữa nhưng mìnhnghĩ nếu như nhiều người trong trường hợp mình chắc đã cuốn gói chạy mất dép...còn mình vẫn trơ lì ra...ặc ặc....chị bảo:" nói như thế vào mặt rối mah em còn như thế hả....chị không nói em nữa...thua em luôn!!!" ...ui làm j mah kịch tính dữ vậy?" uh thì chịu được wen rồi có sao đâu??"

Chán chán...đôi khi lại nghĩ đến mình như một cái thùng rác xinh đẹp...ai vứt gì vào thì vứt...đến khi đấy thì đổi thùng rác mới!!!(dân chúng bây giờ sang nhỉ))).. hey ya`......thấy nhục nhục với chính tình cảm của mình...mah ngặt nỗi bị thêm cái bênh ngu này nữa chứ....mình bị bụp 10 cú...xoa một cái là ...huề...hichic

ôi....CHÁN QUÁ.........

thế giới người lớn thật phức tạp và fiền nhiễu....nói chuyện móc họng nhau khủng khiếp...ôi người lớn ơi ác chi cho khổ vậy!!!!Nhìu khi cũng biết là mình bị móc họng đấy nhưng thôi nhịn...bon chen wa'...OK ai cũng đúng ai cũng giỏi hết....để mình tui sai thôi, tui ngu tui điên tui khùng, vửa lòng chưa???tui là một con hề ngu ngốc... :"<

Tất cả là do cái sự " nhầm lẫn" mah ra...ắc ặc ( bi jò mới vô đề). Thật sự đấy...cái bộ fận cảm ứng của mình nó bị mát rùi hay sao ấy nhỉ.

Chẳng biết cười fơ lớ như thế có thiệt ko?

Chẳng biết quan tâm hỏi hỏi như thế được bao nhiêu % là thật???

Chẳng biết nói vậy mà có fải vậy không?

....

nếu mình nghĩ tích cực...thì hoá ra mình làm con hề ah....mình thì cứ ngúng nguẩy trong những lới ngọt ngào...hoá ra toàn có độc

nếu mình nghĩ tiêu cực...thì mất dạy quá! cái trò vơ đũa cả nắm thật là ko tốt tí nào! tư nhiên nghĩ xấu về người ta, trong khi k có bằng chứng

...chài ai...mình thường bị nhầm lẫn...những cái sự nhầm lẫn chết người:

- cứ ai ngon ngọt....khoái ngay( kinh nhgiệm trong cuộc sống trên may chục lần bị rối trong đó 2 lần bị dismissed thế này vì lý do cả tin)

- cứ chửi chửi là không thích....

chài ai...khó xử wá

mình như một co điên ngu ngốc...sống dựa vào cảm giác của ngưới khác...cư như thể là nó vui tao mới vui... nò bùn tao bùn....

ôi...biết bao giờ mình mới có thể làm đuiều gì đó cho bản thân...suốt ngày sợ hãi...chán wá

...thôi kệ ai ác người đó chịu!

chán waaaaaaaaaaa....

nhiều khi thấy thật là không thể kiểm soát được. bị ích kỷ cục bộ...rồi lại về nhà ăn năn sám hối....

chài ai...mày thật độc ác!!!!xấu xí mah

Cố nắm chặt ...mà tay buông lơi...

...


tôi chan hoà trong dòng ký ức trở về....ngọt có đắng có....rõ khỗ...cảm giác cứ như là ăn một viên thuốc đắng có bọc đường....đắng quá....

Đã có lần tôi hỏi..."liệu thế này ra sao?"..."cũng không biết nữa"....uh thì vậy....tôi cả nghĩ, lo xa...vẩn vơ những giấc mơ màu sáng trắng....Tôi thấy nhà thờ...nghe tiếng thánh ca....tiếng đàn dương cầm ...lẩm nhẩm: " Con đồng ý!"...

Rồi giấc mơ wa....xa xôi hờ hững trong vòng tay tôi nhu cái bong bóng nhỏ vụt khỏi tay bé con...tôi nhún nhẩy...luýnh quýnh...nó vẫn bay xa...

...

"Mày ngu lắm"..."kệ tao, có n người thông minh như mày đã nói thế"..."Chi vậy?" ..."Phải là thế..."

...

mệt mỏi....tôi đã cố setting trong đầu một cái ý nghĩ là luôn như thế...đến khi tôi nghĩ sai đi...thì lại tự dằn vặt mình vì đã phản bội cái suy nghĩ đó....

...

muốn nắm thật chặt....mah lại buông tay...

22 March 2006

Giống Tốt

....Tộc Kuuyun,thời điểm: Hoa sồi nở lần thứ 59.

..."Hayane! Nhanh nào con! Lưu Xa đã tới rồi đấy!"...

-Mẹ ơi! Khi nào con được về?- Cô bé 5 tuổi nũng nịu trong chiếc áo lễ màu trắng

-Ngốc quá! Con đã được chọn rồi...mẹ mừng lắm...mẹ sẽ thăm con mà...cả tộc sẽ đội ơn con lắm- bà mẹ cười, khéo léo lách nhẹ người ra sau cô bé chỉnh lại áo váy cho con mà cắn nhẹ đôi môi...

-Mẹ con đi đây!!!!!!!!!!!!.......- nụ cười hồn nhiên rạng rỡ trong nắng sớm...cô bé con cùng bọn tì nữ lóc chóc chạy ra chiếc Lưu Xa....người ta thấy mẹ Hayane cầm chiếc khăn đỏ hiếm hoi vẫy chào....Hayane được bán cho nhà Tẩm Yla, vì làng không đủ tiền chịu thuế...đứa con gái của trưởng làng vì thế mah bị bán đi...Hayane...

...............................

20 March 2006

The gioi hao hoa - Giấc mơ của những con sóng

Sáng nay thức dậy thật đau đầu..ặc ặc...trời còn tửng bưng chưa kịp sáng gà gú thì cũng chưa kịp gáy...thế mah mình lại đứng lơ ngơ, mắt thao láo trong phòng rồi...dị thật!

Ôi Jasmine ơi là Jasmine...bộ đồ nghề học bùa chú mất cha nó đâu rồi không lo kiếm chút sáng đi học không có thì mụ Bạch Phướn lại chửi cho tan xác ra..chưa kể làm mất bộ đồ nghề của trường còn có nguy cơ bị thông báo về gia đình nữa chứ ( ôi gia đình mình còn đỡ nhụt, gia đình chồng thì nhụt ác...trong khi đây là thời điểm nhạy cảm....mất mặt quá!!!)

Chính là tại giấc mơ chết tiệt...ặc ...hãi hùng quá!

...Tôi mơ thấy mình đang đứng đâu đó nơi bờ biển đầy sỏi đá...xung wanh trời đất chỉ thấy 2 màu trắng đen âm u và tĩnh mịch...những con sóng dị thường...vỗ tới vây chặt vòng quanh dưới đôi bàn chân bé nhỏ này...từng đợt từng đợt...cứ như bao nhiêu sóng tụ hết về đây...

...chả biết...quái lạ...mình ngồi thu lu trên những cụm sóng....chắc là chờ cái gì đó...không biết nữa...cứ như đây không fải mình nữa...mình thấy được bản thể ngồi đây...vậy ai là Jasmine???...người con gái song sinh kia..tần ngần nhìn ra biển ...gió thổi mái tóc ngắn cũn cỡn bay phần phật...rồi nhẹ nhàng dài ra...tôi thấy tôi hoá thân như một thiều nữ ngày xưa...bộ váy ngủ trắng cũng dài ra theo...gió thổi mạnh....sóng vẫn tụ về...dâng cao như những bàn tay trắng ngần bọt nước...vồ vập lên thân thể người con gái...bộ váy áo tả tơi...những ngọn sóng len lỏi thao cái gút nơ nơi khoé áo...sóng nhẹ nhàng cởi tuột bộ xiêm trắng trên mình....

...tôi hoảng sợ...sợ thật sự...cái cảm giác như ai đó lột trần cơ thể của mình...àh không như thế thì trần tục quá...nó như thể bị ai đó lột trần cài bức màn bảo vệ của tôi...cảm giác phản bội Rouphie..thoáng qua...tôi hoảng sơ khi phải khoả thân trước bất cứ ai ....điều đó làm tôi cắn rứt và tội lỗi....nhìn người con gái kia...xiêm áo tuột dần để lộ làn da trắng lạnh buốt....cô gái vẫn thấn thờ nhìn ra biển...

...quái...nếu tôi và người con gái kia không là một thì...chả biết nữa...tôi cũng có cảm giác hệt như vậy....cảm giác như có một bàn tay...ấm như bọt nước biển nhẹ nhàng tháo cởi vòng dây khuy áo...

...người con gái vẫn ngồi đó thu lu trên bãi đá trong vòng tay của sóng...sóng tụ về nhiều vừa đủ bao bọc lấy cô....gió thổi và tóc bay...sóng vẫn tụ về..nhẹ nhàng vuốt ve cái thân thể bé nhỏ như thiên sứ ấy...bọt biển lấp đầy....

những gì còn có thể nhớ được trước khi tỉnh giấc là một màu trắng....và một đôi môi hồng của người con gái...nhẹ nhàng nhoẻn nụ cười...

.............

đại loại câu chuyện còn nhớ được là thế....wên linh tinh hết rồi. >.< chả biết có điềm j không nữa!!!

ôi....cũng đã tới giờ đi học....chưa kịp ăn sáng nữa mê vik wá....ta đi đây!!!!!!!!!!!

ps: đây là đoạn sau khi đi học về ta thêm vào:

trong khi bay như ...gà lên trường...ặc ặc...thấy con mẹ Vạn hồng niên của mình bay theo như vịt ấy....không biết có ch j không nữa...tự nhiên đã muộn học còn mail miếc gì nữa....để xem...úi ùi uiiii....mess của Rouphie " Cuối tuấn này ra biển chơi cùng anh nhé! "

ôi là sao ??? là sao???? là sao sao???

tới trường vừa kịp lúc....Mina nhìn trân trối và nói :" mày xài mĩ phẩm nhiều quá rồi đấy, mặt đỏ ửng hết rồi kìa "....lè...kệ mày..." lâu lắm rùi chưa được đỏ như thế đấy heheh"...

18 March 2006

Nơi cơn gió đi qua

Lần đầu tiên post truyện của người khác...nhưng là vì hay quá....

...Nghe như là đâu đó trên nhân gian này... tiếng kêu thảng thốt của những thiên thần bị thượng đế nguyền rủa....không cô độc...chúng ta có nhau....cứu rỗi một giấc mơ màu trắng....

According to sis, fren, stranger..."1-ca'nhed" 's blog entry :

"..."

"Nơi cơn gió đi qua" được viết bởi một tác giả với bút danh là Kamui và đuợc đưa lên net lần đầu tiên tại forum của truyentranh.com

Xin lưu ý rằng đây là một câu chuyện về tình yêu giữa hai người con gái. Nếu bạn cảm thấy mình có thể sẽ bị xúc phạm bởi nội dung này thì xin vui lòng dừng mắt tại đây..

Nếu bạn vẫn đang đọc thì ... Enjoy! .

---

“Mình chia tay đi chị." Tiếng em đột ngột vang lên.

Tôi giật mình ngẩng lên nhìn em. Cô bé ngây thơ với mái tóc đen dài ngang lưng đang vuốt ve con mèo hướng mắt về phía tôi. Ánh mắt sâu thẳm, dịu dàng nhưng đầy quyết đoán.

"Sao tự dưng em lại nói thế?" Tôi đặt quyển sách xuống giường và tiến lại gần em. Em thả con mèo xuống đất và thu tay khoanh lại trên đầu gối, hiền ngoan như một thiên thần. Khẽ nghiêng đầu, em đáp:

"Em đã suy nghĩ rồi, chị ạ. Cả hai chúng ta đều là con gái, có cưới nhau cũng không giải quyết được vấn đề gì. Em không nói về chuyện con cái, nhưng về trụ cột gia đình thì..."

Tôi nâng một lọn tóc của em lên hôn, em cũng quấn tay vào mái tóc tôi nghịch nghịch.

"Tôi không đủ là chỗ dựa cho em ư?"

"Em không nói vậy. Nhưng chị à, chị đâu còn là trẻ con nữa? Hẳn chị biết em muốn nói gì chứ? Điều này tốt cho cả hai chúng ta."

Tôi lặng thinh nhìn em. Tôi không hiểu, sâu trong đôi mắt trong veo mười lăm tuổi kia, em đang nghĩ gì? Cả một bầu trời, tự do và cánh chim, những gì em thuộc về là mây gió và vũ trụ. Thiên thần không thuộc về tôi.

Em kéo tóc tôi xuống, hôn tôi. Làn mi mềm mát rượi hình như ươn ướt. Em chẳng bao giờ khóc trước mặt tôi cả, dù em thừa nhận là em rất ủy mị và mau nước mắt. Tôi xiết chặt lấy em không muốn buông rơi. Thiên thần bé nhỏ chỉ cần buông tay ra là bay mất.

Chỉ còn tiếng cười giòn tan rơi rớt…

***

Em đi qua đời tôi như một cơn gió, cuốn theo hết thảy yêu thương và chờ đợi. Tôi luôn tự hỏi, liệu tôi có sai không khi để em đi như thế? Cơn gió liệu có đi được không nếu như nơi nó thổi qua không phải là một ngôi nhà hoang trống trải? Có đôi lúc, nghĩ đến em, tôi lại thấy nhớ tiếc. Không quá nhiều, không quá lâu… tôi không đếm số thời gian tôi nghĩ về em, nhưng tôi biết, những giây phút đó được gọi là nỗi cô đơn.

Nỗi nhớ em kì lạ lắm. Nó không giống như nỗi nhớ về người tôi yêu, nó mờ nhạt, nhưng vẫn buồn sâu sắc. Nó không gợi lên một nỗi đau nào nhưng vẫn làm cho tôi cảm thấy hồn mình mất đi một mảnh, nhỏ thôi, nhưng cũng đủ khiến nó không còn lành lặn. Phải rồi.. tương phùng là để biệt ly.. biệt ly là một lòng đi qua lòng. Không quá sâu đậm, đắng cay, nhưng cũng để tôi mơ hồ biết được mình đã mất đi cái gì quý giá lắm.

Em đã bao giờ coi tôi như một người yêu?

Hai năm đã trôi qua. Cô bé mười lăm ngày nào đã lớn lên nhiều lắm. Em sẽ có một người bạn trai, chắc thế, em sẽ thành thân, sẽ lập gia đình, sinh con… Tôi cũng sẽ rất vui lòng ngóng theo em cho đến lúc ấy. Tôi không hiểu, liệu mình có thật sự yêu em không, hay là chỉ muốn chiếm đoạt vẻ đẹp thiên thần ấy làm của riêng?

Điều duy nhất tôi còn có thể biết được là lúc này tôi đang hối tiếc.

Mười năm sau. Bố mẹ tôi thở dài nhìn con gái phung phí tuổi thanh xuân. Tôi vẫn đánh cược đời mình với trò chơi tình yêu mà vốn từ đầu tôi đã không hiểu luật. Tôi vẫn không hiểu tình cảm tôi dành cho em và em dành cho tôi. Nếu là tình yêu thì êm đềm và hời hợt quá. Nếu là…

Tôi nhận được tin em lấy chồng. Tôi ngẩn ngơ, nhưng cũng mừng cho em. Vậy là em đã có được hạnh phúc cho riêng mình. Em không mời tôi đến dự lễ. Ngày em cưới, tôi lang thang ở quán bar uống mừng hạnh phúc của em và buồn tin mình thua bạc. Nuối tiếc và cô đơn.

Năm năm sau, tình cờ tôi ghé qua nhà em, căn nhà dường như chẳng thay đổi gì, có chăng là cũ kĩ hơn theo thời gian. Tiếng trẻ con cười lanh lảnh. Em bước ra, vẫn dịu dàng như thế, nhưng đằm thắm hơn nhiều. Em nhận ra tôi và mừng rỡ gọi to:

"Chị! Chị đến chơi ạ?"

Tôi hơi ngạc nhiên và chợt ấm lòng vì giọng nói trong veo vẫn không hề thay đổi. Tôi bước vào nhà. Bố mẹ em đã mất rồi, vậy mà tôi không biết. Có đứa bé cứ chạy qua chạy lại trong nhà rất nhộn. Tôi bật cười:

"Con em nghịch quá. Nó giống bố sao em?"

Em hơi sững người lại. Và cặp mắt đen của em như buồn hẳn. Em rót nước đưa cho tôi và đáp:

"Cháu em đấy. Em chưa lấy chồng."

Tôi giật mình. Cái giật mình như mười bảy năm trước em nói chia tay. Cốc trà gừng sóng sánh trên bàn. Em mỉm cười thật hiền:

"Em đã chờ đợi lời nói của chị đúng mười bảy năm. Chỉ một lời khuyên ở lại thôi."

Tôi sững sờ nhìn em. Em vẫn cười như thiên sứ, không gợn một chút hận thù đau khổ nào. Như một thánh nữ. Không, như một con búp bê xinh đẹp vô tri:

"Em đã chờ đợi mười bảy năm, đã hy vọng, thất vọng, mong mỏi, hối hận, căm thù..."

"Chính em là người đã đòi chia tay trước…" Tôi ấp úng, không tin nổi vào tai mình.

"Và chị muốn chia tay với em thực sao?" Ánh mắt em qua tháng năm vẫn trong veo màu mắt mười lăm, dù cho nước mắt có lẽ cũng đã làm vẩn đục.

"Em là người nói trước… tôi tin, hiểu em… và tôn trọng em… nếu em muốn có hạnh phúc của mình…"

"Chị không tin rằng chị có thể đem lại hạnh phúc cho em ư?"

"Nhưng… tôi không níu kéo, vì em sẽ không thay đổi quyết định…"

"Chị đã thử chưa?" Giọng nói của em vang lên mảnh dẻ và trầm sâu như một tiếng thở dài cố nén." Mười bảy năm qua đã kịp gieo rắc cho em thù hận… khi em đợi chờ một bàn tay xòe ra, níu kéo em, không gì cả, không ai cả… Em đã kịp hận chị, nên…"

Chị đã thử chưa?

Cơn gió nào có bay đi được đâu nếu như nơi nó bay qua không phải là một căn nhà hoang trống rỗng?

Tôi tự hỏi...

Em ngồi trước mắt tôi, cười thật hiền.

Tôi không là nơi dừng chân của gió.



For all it takes....keep it silent in ur heart...

pls no comment... juz thinking ...

....and healing ur soul

thanks alot stranger, 1-ca'nhed

16 March 2006

stay up late...

tu nhein toi nay thuc khuya ghe...hichic...

3h mi' ru`i...k ngu dc j het...

ti?nh weo...

tu nhien wo'?n wo'?n...si nghi~...

noi chung thi` minh cung thuoc dang khung dien that...cha biet noi sao nua...nhiu khi minh dang rat vui ( vao dung thoi diem hoan canh luc do'..dang ra fai la rat vui nhay cu~n co'~n len thi co') the mah chi? ca`n cho.t mot cau vo la` minh thay bu`n lie`n....ko fai la` buon te tua dau ....mah chi? la` no' man ma'c nhe. nha`ng...ko biet nua...mot cai j do da diet lam....

si nghi` cho ki~ thi cung dung..."ko co lau be`n"...nhung minh dang ra?nh mah...wo'?n mah...nghi~ ki~ them xi'u nua...thi thay cha co j goi la lau ben ca ...chæ laø loøng nguoi thay doi thì la`m sao mah lau ben cho duoc day ha? tro`i....

acac..

nhiu khi thay minh that gia` khu. ay nhi?

luon fix trong dau mot tu tuong cua mot nguoi 40 50 tuoi...mot cuoc song nhe nhang ko vui suong tot do mah cung chang buon dau da diet...acac...kinh wa'...dung la` ranh rang nghi may cai vo van...

mah thiet...cha biet tu luc nao roi ay nhi?...minh luon san sagn trongtrang thai trong cho'`...for everything...tat nhein la` khong fai da.nh ngo`i cho` sung ru.ng ro`i...mah la` lam` het su minh roi thi thoi chu ko la o', hay wa' khi'ch lam nhung viec ep buc de dc cai cua minh....acac mi`nh co ja wa' khong nhi?...thay may dua ban minh dua nao cung hang ma'u la'm nhe! muon dc la dc, lam dien cuong bat ke thu doan ( con co dua chi lai thu doan cho minh nua chu) de duoc cai minh muon....den khi ko dc thi` da.p do? ( neu da.p dc) co`n khong thi` dau don tra`n ta. te tua ten te'c (hu`i trc minh l vay ne`) ...bi jo` thi` ngo ra chan li' la`....co' dau thuong teng te'c cua cha noi len dieu j...nguoi ta thuong hai ma`y moi way lai ah??? ko chu' ...ba'nh be`o co ja' ba'nh be`o nha!!!( no'i vay thoi chu' mi`nh da.i ...la'm .....acac luc nao cugn san sang forgive ca) oi sao mah ngu de nhat ngu the nay....

...thay ca' boi boi trong nuoc sao mah nhe nha`ng the' ( ko biet no co cam thay la` nuoc thu'i nuoc do' k nua hic...5 em da` lia` do`i ru`i co`n j)

...cha`i ai...thuogn de' oi, ong troi oi, thien than thien su ac wi? oi...hichic con the` do'

con cha'n long bong wa' ru`i....hichic...bien con thanh nguoi ja` cung dc...mien cho con mot cai j do' luon chung thuy ben con de con tru't het tinh cam vao di...du thua` we' ru`i ...da^ng tra`o we' ru`i..acac chet ngop trong feeling...uc uc.....o` o` o`....

cha'n wa'...cha'n muon giet con gia'n ghe...fo`ng j dau mah gia'n ko...het tien ru`i ...bo` wa`i vay may cha noi...met ghe...

fai di ngu thoi ko thi` mai kiet we^. mat...xau xi mat...du` sao thi da~ e' ru`i k nen de? e' them nua...

fa?i vach ra mot danh sach "chuc tung " moi dc...truoc khi di ngu hoc an uong ta se` blessing cho nguyen cu.c ddo' luon....nguoi ta bao la o hien gap lanhmah...minh se cau nguyen cho nhieu nguoi....cha`i ai...minh se len thien dang mat thoi k can chet nua len thang luon....

di ngu day...mot dem nham nhi' va ki` cuc

oi may be' Furi an nhu heo...an hoai an wi?....ta no'i nhe...an nhiu be bung chet cho chua`...keip sau dung dau thai lam ca ham an nghe con....an cho mot dong baboke 1 le`o...do' ho` cua ta, ghet that!

ngu day...it ra thi ai doc duoc blog nay se nhan dc loi chuc

ngu ngon nhe ( truoc khi di ngu?)

an uong ngon la`nh (truoc khi di an)

ngu day...ngu ngon moi nguoi!!!

14 March 2006

The gioi hao hoa - Xy An , đoá hoa tiên nơi Thủ Trúc lầu *

Chị nhón chân, từ từ chạm đất. Chiếc Đại Lý Xa nghiêng mình, người con gái tộc Hoa Nữ nhẹ nhàng vén chiếc áo váy lụa trắng bước xuống thềm Trà Phú Cung. Lần đầu tiên tôi gặp được chị...chị Xy An ....thật thẹn thùng....

Người ta bảo tộc Hoa Nữ toàn là con gái ( như chính cái tên còn gì). Không phải thần thánh gì, đó cũng chỉ là những con người bình thường. Các gia đình nào nghèo khó hay muốn con gái mình tịnh thân từ bé thường gởi con mình vào Phồn Hoa Sứ xin bà Chúa Hoa tiên được gởi con lại đó nuôi dưỡng...Biết là thể chất cội nguồn là nhân gian nhưng gần như tất cả con gái tộc hoa nữ luôn có chung một phần kiểu cách...khí chất của Hoa Tiên...Nhẹ nhàng, khoan thai, thông minh sắc sảo và cực kỳ nữ tính...

...Chậc chậc...nói không phải chứ, trong Cái trường Nghệ thuật cao cấp Ngân Hà này...tôi gặp cũng không ít người tộc Hoa Nữ...nhưng cho dù tôi cũng đã chuẩn bị trước tâm lý khi gặp chị Xy An, tôi vẫn bàng hoàng - đúng nghĩa, nguyên văn là "há hốc WoW!!!" trước vẽ đẹp + kiểu cách của chị ấy...

Thật khác biệt...không biết có phải chị ấy là bà 3 hay không màh tôi cảm thấy chị ấy rất khác so với những người trong tộc Hoa Nữ...không fải là khác hoàn toàn mah là giống như vậy nhưng mah "đẳng cấp" hơn...ặc ặc..chị ý mà biết chắc lại nghĩ mình nịnh bợ mất...Đó là một vẻ đẹp ...phải nói sao nhỉ...thật phụ nữ, thật nữ tính, thật sang trọng, thật kiểu cách, thật hấp ẫn, thật đàn bà(...ặc ặc chết cha wá lố rồi...) ( ôi mình cũng là con gái cơ mah ... .hu hu ) ..một điều nghẹn ngào mah nói là cho dù là con gái và cũng gặp rất nhiều "đại tiểu thư nữ tính" nhưng tôi vẫn bất ngờ trước vẻ đẹp khí chất như thế...

...Mái tóc đen dài nếp lượn thật quyến rũ, là da trắng hồng, đôi mắt to, lông mày rậm và trông rất thông minh - lần đầu tiên mình thấy một người có lông mày rậm thế này màh không hung dữ-...Chiếc Đại Lý Xa vụt bay đi, kéo theo một cơn gió làm đám hoa Hồng Miên rơi lả tả...dưới ánh nắng, chiếc áo váy trắng có thắt một sợi Sa Linh lấp lánh bay phấp phới.... chị xén tay vuốt mài tóc xoăn đen dài óng ả....tôi cứ tưởng mình đang gặp một vị Hoa sứ...ôi thật đẹp ...thật thật thật đẹp....chị ấy đẹp quá...( thế này thì Rouphie không chết mới lạ....hốt được một người thế này thật là...có phước quá ...)---( ngẫm lại: chài ai...con gái như mình gì đâu mà đầu tóc cũng cỡn...ngực nghiếc, mông miếc nói chung tạm ổn, nhưng mah thật khủng khiếp nhình vẻ đẹp kiêu sa kia thì....ôi không dám soi gương nữa rồi...Jasmine tự tin đâu rùi hic hic....chị ấy thật hoàn mỹ)

....mọi chuyện là vầy...sau đám cưới của mình được mấy hôm .Đang đi kiếm một tí đồ ở cửa hàng thông tin phép thuật ...thì con Vạn hồng niên của mình te rẹt chạy tới ngậm một cái hoa..." con này nó khùng hay sao ấy nhỉ, chức năng là đưa thư mà tao chưa dạy mày làm người đưa hoa mah"....cầm cái hoa nhỏ lên...ui thơm wá "dù sao cũng mang hoa thơm mang hoa thút\i ta bỏ đói cho bít nghe mậy"....ăc ăc...một điều đáng buồn cười là...mình đem cái hoa đang ngửi tíu tít khoe với con bán hàng ( cũng là người tộc hoa nữ), nó bảo " ủa chị mùi này co gì đâu thơm, mùi giấy viết thư của tộc em đó, cái lọ hoa kia kìa, chị thấy không? rẻ lắm...ủa màh nó là mail đó chị ngưởi hoài dính mực vô mũi đó..."---" wê cho một... bãi im re đi luôn về nhà"....Hoá ra đó là mail của chị Xy An...chị ý không tham dự đám cưới của mìnhnên viết cái mail hẹn đi uống trà nói chuyện kiểu kiểu " chị chị em em" trong nhà thì biết nhau vẫn tốt ấy mah....dù sao thì mình cũng tút lại nhan sắc chút chút rùi thế mah trước một vẻ đẹp phụ nữ cổ điển rực rỡ thế này - nghe có vẻ tự sỉ nhục nhưng ...mình thấy giống...quả cầu Bình Minh rực rỡ với ánh trăng Liễu Ni le lói quá....hic...con gái hiện đại cũng có điểm yếu ặc ặc.....

...Buổi hẹn được chọn tại Trà Phú Cung. Một thể loại Cung thất đối ẩm của những "đẳng cấp" sang trọng tri thức. Tôi chọn một nơi nhìn ra hồ, không phải đợi lâu chiếc đại lý xa trắng toát đã lướt tới...Chị đã tới - " ôi run wa...nói giè đây "...

- Hi!

-Chào em! Hi! Gió mát quá em nhỉ! ...

"...." <----nói linh tinh rất nhiều nhưng tôi không nhớ gì cả...nội bàng hoàng sửng sốt trước cái vẻ đẹp này thì chẳng còn nhớ gì nổi....

....Ah chị bảo, chị đang đi công tác xa nơi Đại Quốc khác...họ cần ngưới tộc Hoa Nữ được đào tạo truyền thống để dạy lễ nghi cho các trường nữ học viện - té ra là giáo viên à!!! mình chả thích giáo viên lè lè lè....- nên cũng có lới xin lỗi vì không dự được đám cưới của mình...Nói chung là chị này nói chuyện rất thông minh. Nhìn đẹp và nhu mì nhưng chắc hông phải là củ mì đâu...chậc chậc...mình về mấy con cá dưới hồ j j đấy ...nói chơi thui thế mah bị vặn trẹo hết cả tư tưởng...chài ai...nói chiện co cá thui mah làm gì phải như sách vở thế nhỉ...

...đôi khi nói chuyện với chị ấy mah mình cảm thấy rất sợ ấy....sợ thật sự....chị ấy thật hoàn mỹ...thật vẹn toàn....còn mình....trời ạ sao ngu ngu khùng khùng ấy nhỉ...chậc chậc...chán quá...mình chẳng muốn dismissed đâu nhé...

...Buổi nói chuyện kết thúc sau 2 h ...và mình nghĩ là kết thúc vì cái gì...chắc là tại mình cảm tấhy thật sự ngưỡng mộ và sợ hãi cái sự rực rỡ của người con gái tộc hoa Nữ này ( chắc là do có ảnh hưởng đến mình...mình sợ sẽ lại nói gì sai...sẽ làm gì đấy phật lòng ...nói chung wi lại là...sợ Rouphie không hài lòng về cách đối xử, nói chuyện của mình với mọi người...(( người ta bảo vợ bé...mà càng bé là càng xấu tánh....huhu Jas mine k fải thế))....tốt nhất là im re và cười...không phải là cười thảo mai đâu nhé...cười thiệt....( để có nụ cười thiệt như thế tốt nhất là bạn nên fix cho mình một idea là uhm tất cà vì sự nghiệp...." gia đình vui vẻ" )...cho dù là đó là một đề tài mình không mấy ham hố ( như là em có thích uống trà không?? trà pha đẹp wá?? hay lại là...em có thường đọc sách cùa hệ thống tưởng thấn linh không?? ...."ăc ăc không fai em nào đâu fải em chị ơi...xì tốp é."....) nhưng vẫn fải nhăn răng cười thuỳ mị ( mình thật thánh thiện biết bao hìhì)...

...Tình hình là sau buổi trà đạo "đẹp xinh" ( nguyên văn của chị Xy An) thì mình rất hay si nghĩ vào buổi khuya....Ánh sáng nàng Liễu Ni đẹp thật...cho dù là ko chói loà và rực rỡ như quả cầu Bình Minh kia...nhưng phải nói thật đẹp....rất may là mình suy nghĩ việc này vào buổi khuya nên mới ngộ được điều này... " dù gì thì mình vẫn là mình...vẻ đẹp trong lành xuất phát từ cốt cách tâm hồn chứ không phải một dáng vẻ" ( dù sao thì mình tự cảm thấy là mình có xấu đâu mah nên đừng ai nói là nhìn mặt màh bắt hình dong nhé....hình dong Jasmine ta đây vẫn tốt chàn heheh)

...feedback từ sau vụ trà đạo là....không feedback...ăc...Rouphie cũng chả nói gì...mình thì cũng chỉ kể phớ lớ cho anh ấy nghe về việc này thấy nói gì đâu....thôi kệ...mình cũng chẳng muốn bàn thêm...ko lẽ cứ khen chị Ba trước mặt ổng....no no..dù sao thì cũng phải đợi ổng nói " Jasmine sao hôm nay em xinh thế?" thì mình lại nói " Chị Xy An cũng xinh lắm fải không anh?"...cho nó huề...con gái mah....Image

(*) Thủ Trúc Lầu là nơi ở của chị ý, mình chưa lần nào đi qua. Nghe bảo nơi ấy rất thanh tịnh vào nhiều tiên khí ( thật là fresh..hum nào bệnh fải xin xỏ wa đó tịnh dưỡng mới được, chị Xy An đi làm miết mah) . Một nơi làm toàn bằng trúc ( làm bằng tay nhé), xanh xanh vào có rất nhiều hoa...đặc biệt là hoa Tiêu Linh ( hoa trắng to, những cánh hoa lớn fớt xanh, chỉ sống nơi có tiên khí, và hương rất thơm có tác dụng làm dày đặc tiên khí xung wanh)...nghe đồn là Thủ Trúc Lầu không có cửa ra vào...vì ở trên tầng cao các ngọn trúc...fải bay lên mới vào được...đúng là nhà của tộc Hoa nỮ...sang trọng khakkkkkkkkkkkkkkk.

13 March 2006

Định mệnh của Song tử - bi kịch của một tấm lòng

Không ai biết vì sao Song tử là hình tượng của 2 con người bên nhau...họ là Nam Nữ hay Nam Nam, Nữ Nữ....???...chỉ là một quầng sáng lấp lánh trên bầu trời...

Trái tim của cây Thủy Linh Tùng....

Ngày trước trên thiên cung có một thiên sứ là Raphael, với đôi cánh to và rộng, tưởng chừng như mỗi lần xoãi cánh là có thể che khuất cả một quả núi. Không may, một lần bị các quỷ vương hãm hại đã uống phải Rượu địa ngục. Rượu địa ngục làm bằng máu của các thần Selfiso (Thần Ích Kỷ), thần Jealosso ( Nữ thần Ghen Tuông), và có cả Nam thần xa xỉ Luxurius màh trộn thành...Trái tim thủy tinh trong suốt mah thượng đế ban tặng cho các thiên sứ khi chào đời nay nay đã nhiểm độc. Raphael bỗng chốc thành một con quỷ trên địa giới...và khi trở về thiên cung, thượng đế đã hết sức tức giận vì Raphael không biết gìn giữ tặng fẩm chúc fúc của thượng đế...Người đã lấy lại trái trim trong suốt đã bị nguyền rủa và ném Raphael xuống bên hồ Thủy Linh nơi các thiên sứ tắm gội, cho là đây một tấm gương cho việc giữ gìn....Các thiên thần đã nguyền rủa Raphael vì đã làm ô nhục...trở thành một cây tùng vời tán lá xoãi to che hết cà một đỉnh núi, cây lá đen thân khô trắng, biểu trưng của một sự huỷ hoại cảm xúc....

...

Rất lâu sau ....

Khi cây Thủy Linh Tùng lúc bây giờ chỉ còn là những truyền thuuyết để răn dạy các thiên sứ tập sự về sự giữ gìn...

Hàng ngày ánh trăng sáng của nàng Liễu Ni vẫn trông thấy sau những bài học của Đại thiên sứ Leon một đôi cánh nhỏ co rút bên bờ hồ Thủy Linh...tiểu thiên sứ tập sự Tokomi. Lẽ ra thì fải trách thượng đế, Tokomi là đứa bé cuối cùng mah người chúc phúc trong đợt Chúc tụng tiểu thiên thần. Không hiểu sao vì quá tay hay sơ ý mah khi trao trái tim trong suốt và thánh thiện cho Tokomi Người đã giữ lại quá lâu làm cho trái tim bé nhỏ ấy cũng vừa kịp quen với hơi ấm của tay người....Vì thế mah trong những lớp học, Tokomi thường bị Đại thiên sứ nhắc nhở nhiều lần ((đại loại như là: khi đi trừng phạt quỷ vương thì phải thẳng tay trừng phạt, không được mủi lòng trước lời xin xỏ của các yêu tinh...))..."là thiên sứ thì không được có tình cảm, cho dù là yêu thương hay hờn ghét, không được tức giận và khóc...nước mắt là tình cảm rẻ tiền của con người...chúng ta là thiên sứ với trái tim trong suốt thành thiện không được để vẩn đục...!"

Thế nhưng sau những bài tập luyện lẽ ra Tokomi fải ra hồ Thủy Linh tắm táp nghỉ như chúng bạn thì lại lẻn ra sau cây Thủy Linh Tùng phủ đôi cánh nhỏ lên trước mặt và khóc....chỉ có ánh trăng của Liễu Ni và Thân xác khô cằn của Raphael biết điều này...Tokomi đáng thương rũ cánh ôm lấy rễ cây khô khốc run run..đôi dòng nước mắt ngập tràn tình cảm rơi lã chã xuống bộ rễ gân guốc....Những chiếc lá xanh nảy chồi...từ trên những ngọn cành cao nhất...

Quả cầu bình minh, chiếu sáng những tia nắng ấm áp....Tokomi...tiểu thiên thần bé nhỏ lại vươn vai xoãi cánh đi tới lớp học của Đại thiên sứ Leon...

Ngày hôm đó, cái ngày mah những chiếc lá xanh mơn man vừa hé, cũng là lúc Thượng đế nổi giận...cây Thủy Linh tùng ngàn năm vô cảm lá đen thân khô trắng sao nay lại có lá xanh??? Tà thuật!..

Nhận nhiệm vụ tiêu diệt cây Thuỷlinh tùng, rất đơn giản chỉ cấn vung gương và chặt đứt là xong....Tokomi bé nhỏ, đã được gọi tên...

Đôi cánh nhỏ run lẩy bẩy khi nhận thanh gươm của đại thiên sứ....Tối hôm đó, nàng Liễu Ni thấy Tokomi cầm gươm rạch toạc tay mình rưới lên thân cây....

" Thủy linh Tùng vẫn chưa bị tiêu diệt" ..."Nhưng nò đã chảy máu rồi ạ "..."Ngươi là đồ phản trắc...hãy nhìn tay của mình và nòi trước bình minh" ....Tokomi hoảng sợ vùng vẫy trong vòng tay của cách thiên thần khác....đôi cánh bé nhỏ nhưng cũng đủ đưa em bay tới bờ hồ Thủy Linh....cây đã rợp lá xanh....

Thượng đế giận dữ sai 2Thần Selfiso và Jealosso từ địa ngục đến tiêu diệt loài cây của nghiệp chướng...

Đôi cánh bé nhỏ dang rộng che thân cây...những lần lia roi quất vào là bao nhiêu máu và lông vũ rướm ra trên đôi vai Tokomi...Cây THủy linh Tùng càng thấm máu càng xanh tốt....những thớ cây trương to lên căng đầy nhựa sống....những chiếc lá đen chuyển màu xanh ngợp cả hồ nước....bộ rễ căng đầy quấn lấy Tokomi như chú chim non bệt máu....đòn roi của 2 ác thần không chạm được vào người em nữa...trong những tiếng vọng cuối cùng...người ta nghe tiếng thì thầm "i wish i were a tree"... bộ rễ cây lại bao bọc lấy em như một phần thân thể....tới mức không còn ai thấy đôi cánh nhỏ rướm máu nữa....

2 ác thần quá tức tối bì không tiêu diệt được Tokomi và cả cây Thủy Linh Tùng, họ đã thổi lên ngọn lửa Phỉ Báng và Bôi Nhọ đốt trụi tất cả....

Những gì còn lại chỉ là một đòng tro tàn khô khốc...2 ác thần cười khanh khách (evil laughing) rồi bỏ đi....Đêm tối trăng yên bình...Sau cơn mưa của những thần thời tiết, nàng Liễu Ni xót xa tìm kiếm trái tim bé bỏng của Tokomi trong đống tro tàn....quả thật nó vẫn còn đó trong những bệt than đen...một tráng tim không trong suốt nhưng củng cũng không nhuốm màu máu đen của rượu địa ngục ...đó là một trái tim màu trắng... trắng sáng lấp lánh...Tokomi và Raphael đã đồng nhất song thể....trái tim trắng sáng ...trái tim của cây Thủy Linh Tùng...

Lo sợ 2 ác thần kia phát hiện, Nàng Liễu Ni vội vàng choàng tay giấu đi sau những lớp màn mây đêm tối...giã cho nhỏ đều ra ...và vung vãi lên bầu trời....thứ tình cảm đó sẽ mãi lấp lánh...không rẻ tiền như thượng đế đã nghĩ....và có lẽ Thượng đế cũng không tin được là trên đời có thể tồn tại thứ tình cảm đẹp lung linh đến như vậy...

10 March 2006

Mean ppl

Bắt chước theo mean gurls "cô nàng lắm chiêu" - mới coi hồi sáng sớm ...2h 3h gì đấy - thì bây giờ là "những con người lắm chiêu"...

Không phải nói chứ, ai bảo mình ngu si kém cỏi, ko sâu sắc ( or something like that)...nhưng mình xem film xong thấy hay cực...chẳng cần triết lý khỉ gió cao siêu, hay là phải nghệ thuật nghệ thuật nhưng những film khác....Ặc ặc chắc cũng hàng tá người lớn chửi con mình là xem film không chọn lọc khi thấy bọn chúng xem film này nhờ!....

Đi vô vấn đề mới được...lan man quá ...ặc...film xoáy vô NGAY những cái đời thường nhất chình là những mối quan hệ trong cuộc sống. Thế nào nhỉ? xem film mà rợn hết cả người! Nhưng xem rồi mới bít đời là thế. Có những người thật chân thật, mềm mại và rất tốt bụng ấy chứ....( điển hình là con mụ R. bị gãy cổ trong film...đáng đời heheh ai bỉu ở ác làm gì...Thấy Cady thích Aaron thì nhảy bổ vào- trong khi mụ ý đã bị dismissed từ 8 kiếp...mà làm như là tốt bụng lắm ấy chứ...khiếp...đường mật ghê cơ....toàn là đường hoá học ặc ặc....như ta đây thương bạn lắm...trước mặt Cady thì sweet với him còn sau lưng thì nói năng một cách khôn ngoan để bêu xấu người ta....- cái hạng người này hả...ghét...hèn chi bị té gãy cổ ...cũng còn nhẹ....)....

Ôi thật đáng sợ chắc bữa nào phải kiếm cái vỏ ốc nào xinh xinh...chắc chắn hơn cái mình đang có màh chui dzô chứ cứ thế này ngồi im tưởng nhớ chắc cũng dính đạn hồi nào không hay.

Điều rút ra được là một câu nói : "Khi mình hại cô ấy thê thảm ...thì mình có cảm thấy hạnh phúc gì đâu?"...thế nên cái wan điểm tốt nhất là không hại người của mình tính ra cũng đúng nhỉ...thôi cứ tiếp tục như thế cho rùi...Có một người nói thế này " ở đời nếu có ai hại mình thì mình hại lại là chuyện rất dễ, vì ai mah chẳng có lúc sơ sẩy, nhưng mình ko thèm hại để chống con mắt lên xem mấy người đó sống thế nào với những mưu toan độc ác ở đời...để rùi xem bữa nào trời hại cho biết nhé"

thế đấy phương châm là như thế...

Nhìn quanh quẩn mình thì người tốt có, mà xấu cũng có...đối phó một cách hoà bình thôi đó là né thôi đó vậy mà riết cũng mệt luôn...không biết mấy người đó lớn già cái đầu rồi màh nghĩ sao không biết, tranh giành đoạt lợi chi ko biết, ăn nói thì chặt chém, bụng dạ xấu ói,mèng ơi chứng tỏ mình thông minh hay là khôn hơn người ta chỉ bằng mấy trò dirty thế này đấy ah....uh chấp lun, cho làm gì thì làm, cạy mồm mình chửi cũng k thèm chửi, no worth le` le` le`....nghĩ sao vậy....>:P đã thế còn thấy người ta im thì nói wài ( vậy còn nói là imim vậy mah hiểm nữa chứ...chài ai....để xem sau này ai thiên đàng ai địa ngục nhé ngồi đó mà xỉa xói ...ghết thật)

quả là kinh khiếp hãi thật....sống mah cũng không yên...

....

viết đi cũng fải viết lại nhỉ...

LÂu lâu mình cũng thật xấu xa hỉ? trong đầu toàn là ghen tuông ích kỉ, vì không nói ra thôi...ôi mình thật xấu xa và đê tiện....tuy nhiên mình chỉ dừng ở đó thôi, còn về phương diện tương tác thí chưa làm hại ai bao giờ cả, kể cả việc "giao hạt giống thành kiến về ai đó vào đầu người khác"....

Thôi thì cứ sống thế này vậy, ai ở ác thì sẽ bị trời phạt, nếu không thì người khác hại, mình chẳng cần làm gì cả mang tiếng ác mà còn bị trả thù, mắc công lắm...

mình thắc mắc một điều...là nếu ai đó làm gì sai trái thì mình nguyền rủa họ, liệu như thế có độc ác không nhỉ? ( mình luôn có kèm một câu thế này trong mỗi lần nguyền rủa là:" nếu như mọi chuyện không đúng như mình nghĩ thì lời nguyện sẽ bị fản tác dụng lên mình"...cho thấy là lời nguyền rất khách wan và không hề chu wan nhé")

ps: mean gurl hay hay....mọi người có gì xem lại đi cũng có ý nghĩa mah :D (Lohan thật xinh)

04 March 2006

and..

ngoan nao thien than be nho...se la.i wa thoi....





(vua moi add vao doa.n na`y)
ps: 23h20 ma'y...nhan duoc mot mess...ko the tin noi...choa'ng vang..xay xam...nhuc da`u...kinh so...hai hu`ng...khiep da?m....ghe gom....TE Xi~U trong khoanh khac....

acacac....va` the la`...biet ru`i....nhanh hon ngoai du kien .... oi minh se lam sao day???lam j day??? lam sao nhi?...hichic...biet chet ngay

01 March 2006

The gioi hao hoa - Vạn hồng niên- Tình yêu của loài chim nhỏ

Vạn hồng niên là một loài chim nhỏ màu trắng, có một chiếc lông vũ đặc biệt dài màu hồng tươi rất đẹp. Đây là loài chim đặc biệt có khả năng bay rất nhanh ( có thể ví von là tên bay vũ trụ á...). Được dùng làm phương tiện vận chuyển thông tin như thư từ...mỗi người sẽ có một con Vạn Hồng Niên riêng để sử dụng. Có thể mua tại các quấy tạp hoá của các thánh nữ tập sự. mỘt cái trứng, sau đó nó sẽ nở ra, con chim sẽ trung tàhnh với chủ nó, người đầu tiên nó nhìn thấy.

(Tôi cũng có một con, mua từ cách đây 2 năm....bằng tiền làm thêm tại cửa hàng Thông tin phép thuật)

...

( chắc mọi người không biết con này ở đâu ra...để bi giờ kể nhé)

Truyền thuyết về Vạn hồng niên...

...Từ những ngày xa xưa, khi các vị thần còn ganh ghét với thế giới con người vì họ có nhiều tình cảm tốt đẹp với nhau còn các thần thì không có wuyền có tình cảm ủy mị....

...Có một tiểu thánh nữ, chuyên vén bức màn hồng chào bình minh tên là Hồng Tước vì cảm mến một cậu bé ở trần gian hàng ngày đi tìm và giúp đỡ những convật đang gặp nạn, nàng đã xin các thần và các thánh cho mình xuống cùng trần gian cùng cậu bé kia. Một điều không ngờ là vì vệc đó các thần cho rằng đó là một điều sỉ nhục đối với thiên đường....Họ nổi giận trói nàng nhốt nàng vào một cái cũi bằng vôi bột ném nàng xuống trần gian....

...Tiểu thánh nữ đau khổ xót xa, gào thét trong cái cũi vôi bột tới mức nàng kkhông còn hơi sức nữa để mà kêu gào ...bây giờ chỉ còn là những tiếng kêu thảng thốt ..Chip Chip...

...Nhưng rồi một ngày nắng vàng rực rỡ, cậu bé trai hiền lành phát hiện ra một hòn đá vôi màu trắng bé nhỏ sờ vào ấm áp, nhận ra tiếng cười đùa wen thuộc của cậu nàng Hồng Tước gào lên những tiếng thảng thốt...Nhận thấy có một sinh vật đang sống trong hòn đá vôi, cậu bé đã mang về nhà...

...Hàng ngày hễ ở nhà là cậu lại mang hòn đá ra chơi, khi thì ấp ủ trong người khi xoa vào má....nàng tiên nữ đau khổ vì người yêu cận kề bên nhưng không thoát khỏi cầm tù...nàng đã khóc rất nhiều..rất nhiều...cơ hồ như nước mắt tràn ngập cả cái cũi vôi...

...một buổi tối không sao trăng sao...khi các thần đi hội họp....hòn đá vôi...nứt ra trong vòng tay bé nhỏ của cậu bé...một con vật lạ xuất hiện...đó là một con vật mình mẩy ướt nhẹp...đôi mắt màu nâu to thật to, lông trắng và có một vệt dài màu hồng dưới đuôi...chưa hết thắc mắc...con chim nhỏ rùng mình ....nàng tiên nữ đã nhân lúc các thần đi vắng dùng hết sức phá vỡ cái cũi và tự biến mình thành một con chim lạ...chiếc áo trắng của nàng nay thành lớp lông vũ mịn...và cả dải lụa hồng che bình minh cũng biến thành một chiếc lông dài ở phía đuôi....

...Ngày ngày trôi qua, con chim bé nhỏ với chiếc đuôi màu hồng vẫn thường cùng cậu bé đi khắp nơi thương yêu và giúp đỡ nhưng con vật khác....Nàng tiên nữ rất đỗi hạnh phúc...cho đến một hôm...

....Một ngày khi sáng tỉnh giấc nàng thấy mình bị nhốt trong phòng, cậu bé con đã quên mất một điều là nàng đã là Thánh nữ...việc đi ra ngoài là một chuyện bình thường cho dù có 10000 cái cửa đi nữa cũng ko là chuyện khó....Nàg ra ngoài...xoãi cánh bay khắp nhân gian tìm kiếm tình yêu bé nhỏ của mình....và...một điều đau lòng là nàng đã thấy cậu bé đang ôm một con vật khác ngủ say sưa...." vì con thú đó mah anh nỡ nhốt em trong phòng sao?"...Con chim nhỏ đau đớn bay về những mỏm đá cuội tròn...khóc than....nước mắt nàng tí tách chảy đều thành con suối dưới ánh trăng đêm khuya...- cậu bé đa tình...nào có hay???- tiểu tiên nữ vì khóc...mah wên mất việc fải dùng phép biến thân thành chim nhỏ nên ...Trong đêm trắng sáng nàng đã bị các thần bắt gặp...

...Sự nổi giận vì nàng là thánh tiiên của thiên đường mah vì tình yêu con người đau khổ tột cùng như thế...đó là sự sỉ nhục lớn lao...Nữ thần Bình Minh mẹ của nàng...nổi gậin thật sự...bà đã làm cho quả cầu bình minh rực lửa....các thần cũng vin vào đó làm lí do mà tiêu diệt nhân gian....Họ sẽ dùng quả cầu bình minh nóng này của mẹ nàng phóng những tia lửa nóng tiêu diệt tất cả...

...trong sự đau khổ vì bị bỏ rơi...nàng hoảng hốt nghe những lới phán của các thần....

...bình minh sắp tới tất cả sẽ biến mất....và điều đó đồng nghĩa là tình yêu bé nhỏ của nàng cũng biến mất....

....Bình minh lên....những thứ ánh sáng gay gắt của ngọn lửa nóng giận của thiên đường làm cho mọi người tỉnh giấc...con chim non bé nhỏ chỉ kịp bay vào đậu lên môi chàng chun vào chiếc mũi bé con rồi vội vàng bay đi...

...Tiểu tiên nữ xót xa...bay thật nhanh vể phía quả cầu bình minh rực lửa....nàng bay vòng quanh quả cầu dùng chiếc đuôi của mình màh che chắn những tia lửa ác nghiệt cho nhân gian...nơi có tình yêu bé nhỏ của nàng vẫn say giấc bên con vật cưng khác....

...Những vòng xoay thật nhanh và bất tận....quả cầu bình minh không thể nào hại được con người....người ta chỉ thấy bình minh lần đó trở về sau không còn trắng nữa...thứ ánh sáng đó đã có thêm một chút màu hồng nhạt và nóng bức...

..Câu bé con tỉnh giấc bên con vật cưng mới....cậu ko biết rằng mộtt tiểu tiên nữ vì chàng mà hi sinh cả tuồi thanh xuân, đức hạnh và phép thuật...và chàng cũng không biết rằng vì chàng mah nhân gian đã được cứu thoát....

....

Những phù thuỷ một mắt cổ xưa có tài thấu thị đã nhìn thấy được tất cả...họ đã truyền tụng câu chuyện này....Vạn Hồng Niên ...Những con chim con lông vũ đỏ hồng phía đuôi bay thật nhanh...đã hàng vạn năm nay vẫn chung thủy một tình yêu bé nhỏ....

( đó là lý do cho thấy là những con Vạn Hồng Niên sẽ chỉ trung thành với một chủ nhân tới khi chết)