Nó nằm im lìm, đôi mắt đỏ như máu..."mày khóc sao bé con....hãy nhắm mắt và bay lên nào"
.....................heaven....
"Con ghét chú Tư....con căm thù chú Tư...trả lại thỏ cho con....thả nó ra....."
Có vẻ dạo này mình trở nên bất thường trong mọi mặt nên quyết định là viết về tuổi thơ của mình. Chú thích là: câu trên được nói vào lúc 5 tuổi hay 4 tuổi gì đấy, "đánh dấu" lấu đầu tiên hung dữ ( mình cứ tưởng lần đầu tiên là lúc bị cha nội xe đạp tông chứ ..mah không... lúc đó là sau nữa)
Hồi nhỏ nhà có một cái sân lớn lắm 9x9m2 lận cơ đấy. to uỵch. Còn bé lắm nhưng vẫn đủ nhớ là trong sân nhà có một phần chia ra là đất một phấn là xi măng ( nguyên văn là hồi nhỏ chơi thế nào mà té trên xi măng chảy máu khóc quá trời quá đất bực bội cầm búa ra đập nền xi măng quá trời, ba ra bế dzô xức cái j đất xanh lè rát bá cố nên nhớ là có nền xi măng). Phần đất thường thì rào lại nuôi vịt đen (tại thấy màu đen mà còn hơi hơi xanh lá cây nữa), còn phần kia là ....không nhớ rõ lắm một cái xe to lắm chất lung tung được ba mình chế lại thành chuồng nuôi thỏ. Theo mình thì hình như cái xe đó giống như một cái xe mì tàu bi giờ to to và có bánh xe...đại loại thế ( ah mah nếu là một cái xe mì thật thì không liên wan nhỉ....tự nhiên có xe mì trong nhà)
thỏ nhà nuôi hồi đó nghe Ngọai nói là thỏ Pháp. Pháp phung gì không biết chỉ biết là trằng lắm, lắm lắm llắm luôn á, có mỗi con mắt là hồng hồng. Không nhớ là nuôi mấy con nữa. Chắc là cũng nhiều mà tại mình không nhớ. Chỉ nhớ là mỗi sáng ngủ dậy thấy bà ngoại mang đóng cà rốt ra gọt mình cẩm đóng vỏ ra cho tụi nó ăn. không nhờ rõ lắm là cho "tụi nó" hay "nó" nữa. Thích nhất là lúc nó ăn xong, thấy nó thương mình hay sao mah cứ rúc người vào, chun chun cái mũi đỏ đỏ ấm ấm mịn mịn vào đấu gối ...khoái lắm. Có lấn thích quá ngồi bẹp xuống đất chun mũi với nó bị Ngoại la xách lên đem vào.
Chưa hết, một điều thú vị mình khám phá ra là thỏ là một loài động vật thật là..."ko ham hố"....Vì còn nhỏ nên minh ngủ chung phòng với ba mẹ, nói thế thôi chứ không chung giường đâu. Ba mẹ nằm gường trên còn mình nằm trên cái nệm dẹp lép ở dưới. Một tối không biết sao gan dễ sợ, thây ba mẹ ngủ rồi thế là tự tâhn ra ngoài sân bế ngay một em vào "qua đêm" với mình....heheh....ngáo một chỗ là nó nằm ở vị trí trên nách vai mình tới sáng mình lăn tới tuốt ra đất mà nó thì vẫn nằm đúng một chỗ không hề xê xích....họ nhà thỏ ngủ sao bình yên thế nhỉ không lăn lộn j cả.
Ngày kinh hoàng đầu tiên - hay là ngay đầu tiên nổi giận thực sự
( việc này xảy ra ở bên nội, ngày đám giỗ bên nội....mah tại sao những chuyện bực bội hồi nhỏ toàn xảy ra bên đó không...hèn chi bi giờ có ác cảm không ưa gì cả cái nhá đó, nhất là tên đao phủ được nhắc dưới đây)
một điều mình hoàn toàn ngây thơ không bit j cả là khi qua nội, chú Tư đã kêu baba túm toàn thỏ qua. Và khi mình đang vui đùa vui vui đùa cùng các em bên nhà thì khu vực bàn nhậu bỗng nhiên xôn xao kì lạ thấy mọi người lớn xúm lại lui cui nói cười......mò lại mới biết...........................TRỜI ƠI thật là khủng khiếp...con thỏ bị lật ngược lên cài bụng hồng hồng thế kia trông thậ là đáng yêu, dễ thương nhất trần đời vậy là.....TRờI Ơi tức wá....tới giờ mà còn tức nữa....ổng ( chú Tư) mặt mũi đỏ lè như con wỉ trong trong tom jerry.....cầm con dao .....TrỜi Ơi...ổng kéo nguyên một đường ngon ơ trên dọc người con bé thỏ.. ..hic.. ..Đồ Gian Ác.. ...hùm...... khóc we' trời....ré lên um sùm....mọi người chuyên wa nhìn mình hay sao ấy...không nhờ lắm....chỉ biết là lúc đó tức lắm...vận dụng hết vốn từ bé nhỏ những từ nào xấu xa đê tiện nhất là dùng cho tên đao phủ mắc dịch xấu ói khốn kíp độc ác ....kia.
trong loáng thoáng....mình nhìn thấy sự long lanh trong mắt của mình....nước mắt tràn ra làm mọi vật nhoè nhoẹt sáng long lanh....mình vùng vẫy....có những bàn tay ai đó nìu giữ, những bàn tay của những con người luôn cho mình là đúng, người lớn nói thì fải nghe....hic...lúc đó ta mà lớn ta lấy quyền trẻ em, quyền bảo vệ động vật ra bắt bỏ bót hết cả lũ....người lớn xấu xa....gian ác.....Mình thấy 2 tay 2 chân của nó bị dang ra...khỏanh khắc đau lòng trước khi mình bị kéo ra chỗ khác là một cái bụng đỏ háu, trơ trơ những cọng trắnng nhô lên ( bây giờ lớn mới biết là xương sườn) ....chắc nó đau lắm....đau tới mức mà đôi mắt hồng mận nay đỏ au ...vì đau đớn vì giận dữ....tôi sợ đôi mắt ấy lắm lúc đó....một phần là thất tội lỗi vì mình đã để nó bị giết thương tâm như thế....một phần lại sợ...nó không thể chịu nổi....hic ( thật ngu ngốc cho mình nhỉ ...chất mất toi rồi còn chịu j nữa chứ)....
họ dỗ dành...những ông cô bà chú....láo lếu và giả dối...họ cầm xấp tiền 5 ngàn nói là để mua hết thỏ cho mình....rất tự hào là từ nhỏ mình đã không bị tiền làm hoa mắt (lúc đó cọc 5 ngàn là rất có giá đấy nhé)...bằng chứng là mình đã cầm xấp tiền đó wăng cái bẹt xuống đất....khóc tè le.....
bé thỏ chi mộ - mãi bình yên em nhé......
hùm đồ khốn kiếp già dịch dám giết thỏ của ta....bắt bông kem 8 triệu lần đi đồ người lớn mất nết (( nguyên văn là bây giờ lớn rồi...tôi lại càng find out ra những gì ông chú tư chơi bẩn với người khác ....xấu xa từ trẻ tới già...tật xấu không bỏ ....vậy đi...thế nào cũng có wả báo cho biết...con Chou cũng nói thế...-fải ko mày?)
....nhớ lại những cái chun mũi của trẻ thơ ...đôi khi khóc vì một con thỏ....có ngu ngơ wá không nhỉ?.....kệ...thỏ của mình mình khóc ...mắc j chứ...bây là lũ nh chuyện đáng ghét ....
07 February 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment