Lẽ ra tôi phải bắt đầu cuốn nhật ký kì lạ này kể tư khi tôi gặp và wen biết Roufie nhưng đến khi làm vợ của anh ấy tôi mới cảm nhận được cái sự kỳ lạ của gia đình này ( hay là lúc này tôi mới cảm nhận được bản thân mình kỳ lạ đến thế nào) tôi mới bát đầu viết những dòng này. Image
Là " ma mới", tôi được gọi là bà Lục Bảo nhưng nó vẻ giống thần tượng của tôi quá - Lục Nghị- nên quyết định là cả nhà sẽ gọi là Jasmine cho nó hiện đại.
Báo cáo đầu tiên có thể rất ấn tượng như thế này:
"..." Chủ thể: Jasmine
Tuổi 17 (đã phải khai gian cho đủ 18 nếu ko là bị dzịnh rồi)- nữ sinh trường Nghệ thuật Cao cấp Ngân Hà - Tước: Phù Dung Xanh
Tình trạng tại gia: Đang bị gia đình lên án dữ dội vì "bỏ nhà theo giai" ---> đám cưới quá sớm. Kệ...tôi cưới người tôi yêu cho tôi chứ có fải cho gia đình tôi đâu.
Tình trạng phu gia: ko đến nỗi quá tệ. Được "cấp" cho một phòng ở Biện Cung - Cạnh phòng khách - có lẽ cả nhà cho là tôi còn ham chơi nên để phòng ngay phòng khách để có j ham chơi mah đi đi về về không ảnh hưởng ai.
Hoàn cảnh: Vợ sáu ( nói thế thôi chứ có 5 người ah, vì chị Bra được gọi là chị hai). Gia đình không có gì xào xáo lắm khi tôi bước vô. Hic một điều đáng buồn là ...tôi không cảm thấy thoải mái vì đều này. Cứ tưởng tượng xem: một ngày đẹp trời Jasmine ta đây lại nhìn Roufie rước một người khác về và vẫn điềm nhiên uống trà....không chứ!!!!
Phòng ốc gọn ghẽ thoải mái ( tất nhiên rồi ...khi dọn vào nó trống hoác có khỉ j mah bừa bãi) có thể tự do làm j cũng được trong phòng...và "chỉ là "trong phòng.
-----------------------------------------------------------
Sau lễ cưới, tôi chỉ được có 5 tiếng để dọn wần áo, hành lý vào phòng, sau đó được "lệnh" của bề trên "phải" lên phòng ăn chính dự buổi cơm ra mắt gia đình và các chị....( nghe nặng nề và cực kỳ mệt tim...hic)
Làm sao tin nổi chứ trời...5 tiếng đồng hồ...tôi thề đấy...có mah 50 tiếng đồng hồ tôi cũng không thể nào xếp gọn đống hành lý này cả...chỉ là với 5tiếng đồng hồ tôi chỉ sắp được đống vali mẹ vali con này đùng chỗ thôi...tắm tắp tí...Mình sẽ mặc gì nhỉ...một buổi ăn ở một đại gia đình như thế này fải trịnh trọng mới được ...không thể xem thường. Một cái váy xoè màu trắng ngang gối, và một chiếc áo voan tay dài cổ điển màu cafe đúng chất " gái có chồng". <<<< ôi không được ngủ một tí....hic...phép tắc gì kì cục...chả biết Roufie có được ngủ không nhỉ?>>
Phòng ăn lớn, đại sảnh Thuỳ Liên. Một khoảng không gian rộng và thóang. Nền gỗ bóng đen sì phản chiếu tia nắng 6h bình minh vá có cả một cái bóng đen rón rén núp ở cửa sau thò đầu vô...rất lạ một điều là tôi không thể tin được...người gọi tôi vào là chị Bra...<< thót tim >>> ... ngượng nhgịu vào bàn....tôi cảm tương như mình đang một buổi họp đạihội cổ đông còn mình là tên cổ đông tép riu nhất...
Bữa ăn không hề bình yên...ít nhất là tôi cảm nhận được điều đó trong thế giới mới tôi bước vào này....
04 February 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment