**Xuyến trong chữ Xao Xuyến
Mẫn trong chữ Mẫn cảm (nhạy cảm)
Sáng thức giấc chợt thấy tim mình nằng nặng...chẳng biết là tại sao...có lẽ tối wa thức khuya wá mà sáng dậy sớm nên cảm thấy mệt thế này.
LÀm không xong bài tập vẫn đi học....học được gì đâu...đầu óc lơ láo như con điên..cô bảo lên đọc thần chú Linh Thú...bà già nó chứ cái trứng mắc dịch....niệm thấy bà cố luôn mah không nở là kô nở thế là ôm trọn điểm F <>...
Bài tốt nghiệp môn Địa thám bị dời lại kô được bổ sung cho lần này thế là...mình vẫn chưa tốt nghiệp được môn này...tức thật...thế mà cô giáo hướng dẫn khen hay đáo để rồi cũng như không...
Rồi còn cả chuyện đêm wa nữa....trùi UIIIIIIIIIIIIIIIIIIII là Trùiiiiiiiiiiiiiii.....nổ tung lên đây...
Nằm một tí.....fù....cho xả stress...tôi thấy Rouphie đi ngang phòng gõ cửa....nhưng ...thú thật là muốn lôi vào đóng chốt cửa lại...nhốt ổng trong đây luôn...nhưng...lại thôi....chả biết mình thế nào nữa...bỏ qua đi vậy...
Mở cửa tủ ra lấy cái Tiêu Âm của Roufie ra....cái Tiêu Âm thu bài hát của của anh ây....nghe một tí....
+++***+++Ngày xưa có nàng thánh nữ Liễu Ni vì đem lòng yêu chàng trai người trần Khắc Phương mà chấp nhận bỏ cốt tiên mah mang vào cốt người nhục thể....nếu như 2 người sống hoà bình thì không j để nói vậy mà...chàng Khắc Phương lòng người dục vọng rượu chè bê tha, bài bạc, còn lại lăng nhăng...nàng Liễu Ni đau khổ xót xa....Nữ chủ cũng đau xót cho con gái nên dang rộng vòng tay đón con về trời....Khi ấy chàng trai kia mới tỉnh ngộ...chàng biết...mình đã sai....nhưng làm sao sửa đổi...gặp cao nhân phương xa chị dạy...chàng lên núi Liêu Linh tìm cho được khúc hát cổ...Xuyến Mẫn...gịong hát trầm cao ngọt ngào và chân chất....như mời gọi....như ăn năn ...như...người thánh nữ nghe được lại động lòng...xin mẹ trở về với gia đình...kể từ đó người ta thường nói Xuyến Mẫn ca như bài ca thủy chung ăn năn hối lỗi....
....tôi không rõ Xuyến Mẫn ca là như thế nào...nhưng có vẻ như khúc hátnày...cái Tiêu âm của Roufie....làm cho tôi có cảm giác giống người thánh nữ kia....thất là ghét anh ấy lắm nhưng thôi....tậht là không muốn nhìn tới mặt như vẫn chờ...thật là muốn giận luôn nhưng lòng mắc cỡ...thế là....
Tôi cởi nhẹ nhàng bộ cánh bụi bặm và hợp thời....mộtt hình thể nguyên sơ của người con gái.....trắng nõn và mịn màng...tôi không nói mình đẹp nhưng tôi tư tin đó là nét đẹp hoang sơ....của sự trong trắng ngây thơ....tôi gìn giữ ....như thể là cái nghìn vàng chỉ là của mỗi mình anh ấy....nước mát lắm...hồ trong xanh....mùa xuân rêu phủ nhẹ vài hòn đá tên thành hồ.. vài bụi cỏ Thủy Minh lấp lánh những bông hoa ánh bạc...<>>...tôi hát...môt ca khúc nào đó ko nhớ rõ lời chỉ là bậy bạ vẩn vơ....tôi biết mình đã trở lại sau những problem đáng kể vừa rồi...là một Jasmine hiền lành ...tí tởn...ngây thơ...ngu ngốc....và yêu anh...!
15 February 2006
The gioi hao hoa - Khúc hát Xuyến Mẫn**
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment