...
Yên Phủ những ngày mưa dầm,....
Xếp xó đống bài vở, tôi chả buồn làm bài tập nữa. Dạo này cả nhà như sao sao ấy...bấn loạn lên vì một điều vô hình..chẳng biết là lại có một cô vợ thứ 7 nào hay không nhưng...tất cả như bất an...chờ đợi một điều không hay...
làm cho nốt bài niệm chú của cô Ki Jac..tôi xếp lại sách vở...đi dạo một vòng nhà...lấu lắm rồi Rouphi không ghé sang...bận lắm àh?? Con Vạn hồng Niên cũng đã gởi bao nhiêu là thư mah chẳng thấy hồi âm gì cả ...( nhục không chứ, ở cùng nhà thế mah fải đi gởi thư...chồng với chả con)...
Biện Cung mấy ngày nay , ủ ê đến thê thảm..Rouphie ko đến mình cũng chả thèm mua hoa , hay wét dọn gì cả...nhìn cứ như một cái bãi tha ma...kinh wa'...cũng may là hôm qua đã lấy lại tinh thần...de cor lại xinh xẻo một tí...nhưng ..."người buồn thì cảnh có vui đâu bao giờ"...ăc ăc...thôi kệ..còn đỡ hơn không làm...
Phần tôi buồn buồn là thế...nhưng chắc cũng vì mới vào nhà nên chưa gắn bó lâu...tôi cũng chỉ biết an phận thủ thường không kêu réo gì nhiều...((chỉ tội mấy con vạn hồng niên...đưa thư như điên chắc bên kia Rouphie đọc thư thôi cũng muốn hết thời gian rồi ấy nhỉ))
CHán...một lẽ chán bình thường là bị...mất phương hướng khi cái lí do duy nhất mà mình từ bỏ tất cả để mò vào cái gia đình đông đúc này là...Rouphie...im lặng như tờ....(ko nói đấn một câu)
Chỉ thế thôi...nhưng cũng buồn chứ bộ....thử xem nếu ai ở vị trì minh ko buồn mới lạ...xì
...
Ặc...
Dương Kinh hôm nay cũng tạn tạ thế nhỉ, mình còn nhớ là chị Sunny chắm sóc dữ lắm mah..
Uh thì...chắc cũng có chuyện...cũng là vợ lẽ thôi...mỗi người một chuyện...
tôi thấy chị ngồi đó, vắt vẻ trên chiếc ghế cao cao...cầm một ly nước...thẫn thờ...
muốn nói một điều j đó nhưng nghe chừng gian dối wá nên thôi....ít nhiều cũng hiểu cảm giác mah...
bước qua cánh cửa phòng mah lòng nặng chịch..."chị ơi...xót xa lắm phải không"...
....muốn bước tiếp nhưng lòng chẳng đặng...thôi thì về phòng vậy...Minh sẽ nói chuyện với Michelle....hơi buồn đấy...nhưng cũng không sao...lúc đầu chấp nhận vào đây mình cũng biết sẽ thế nào....chỉ cần một góc nhỏ trong lòng Rouphie thôi...mình cũng đã thích lắm rồi ..chẳng ham hố làm gì.
...nghe đâu chị Gemma bảo Rouphie hơi mệt....cũng lolo...thôi thì...mình ngồi nhà cầu nguyện cho an tâm...chứ đú đa đú đởn thế này ổng còn mệt hơn...
bây giờ mình mới thông cảm....chắc là bị wả báo ấy nhỉ....thời gian một ngày có bao giờ dài ra đâu??? thế thì những khi mình và Rouphie vui vẻ với nhau...dám chắc cũng có người ngồi không buồn một cục thế này...ặc ặc mình dã man thật....
sẽ còn fải viết một đống luận văn...trùi ui...chết mất bà PP lại nổi đêin lên cho xem....(tin mừng là luận văn 2 tuần trước đã ok..nên cũng an ủi)
tính viết gì nữa wên ùi...
ah thế này vậy...đi dạo ở Bể Thùy Phong tắm táp ở đấy tí cho nó thanh thản rồi về viết luận văn....
nhưng nghĩ đi cũng nghĩ lại....chắc fải mua bùa may mắn để trong phòng quá...cái tranh của bà PP chẳng hiệu lực gì cả...xui úi ùi....ta mà cầu nguyện nữa mah chồng ta không khoẻ là ta mua cái khác về treo đấy nhé, tranh may mắn gì mah dở òm
(đi ngủ tí đã...hichic...luận văn ơi là luận văn...mơ thấy ác mộng wá)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment