14 February 2006

The gioi hao hoa - Chia sẻ và ích kỷ

Tôi lắng nghe từng âm thanh vọng lại...nơi xa xôi kia...nơi nhà ăn lớn...có tình yêu của tôi ...sẻ chia....dằn vặt ....chen lấn....

Hôm nay nhà họp, lễ lạc truyền thống gì đấy, tôi không biết rõ, đại khái là họp toàn thểgia đình...Tôi chọn cho mình chiếc áo xanh sặc sỡ,một vài mảng jean thật phủi và đôi hoa tai bạc thật ngầu của Roufie...Một phần vì tôi thích thế ...một phần cũng là vì tôi muốn chứng tỏ tôi đây là đứa xinh xắn trẻ trung không ai bì kịp....thế nhưng ngày hôm nay tôi lại thấy điều tôi muốn chứng tỏ thật ngu ngốc...Nếu Roufie là người thích tôi như thế hẳn anh ấy đã không chọn tôi...

Ngổ ngáo và ngu ngốc, tôi xuất hiện trong bàn tịêc trong trạng thái thật là thừa thãi....có vẻ nh7 cái vẻ ngoài của tôi thật "bắt" nhưng cái tôi cần ko fải là họ mah là Roufie...

Anh ngồi cười nói với những bà vợ lớn...tôi thu mình ngồi một góc xa xôi nhưng cũng đủ khôn khéo để biết là nơi mình chọn có thể ngắm nhìn anh một cách kín đáo và cẩn trọng...

Tôi còn nhớ bà ngoại ngày xưa hay kể những chuyện xưa, xa xôi vào cái thời của bà...những cô vợ bé đanh đá chanh chua giành giật...Xót thật...con gái bà lại là vợ lẽ rồi đây...tôi không muốnmình như thế...như bao cái quan niệm cũ rích là cứ vợ bé là xấu xa tồi tệ...tôi khác ...tôi sẽ khác....một người vợ bé ngoan ngoãn biết giữ mình trong vị trí...biết tự dằn vặt khi đi quá giới hạn....giới hạn của một tình yêu của người đến sau...

Bàn tiệc chen chúc nào người là người, tôi lạc lõng trong tiếng ồn ào đùa vui...muốn hoà vào đó nhưng không tan được...cứ lạc lạc đi thế nào ấy...

Wần áo xinh xắn để được gì nào? - anh ấy không là người của hình thức

make up phủi, khuôn mặt ngây thơ để được gì nào?- anh ấy luôn có những cám dỗ xung quanh mạnh mẽ hơn tôi

hiện đại và hợp thời - anh ấy không muốn wên sự hoài cổ có giá trị

nũng nịu và nghe lời - tôi không muốn biến mình thành con robot ngu ngốc

và ngay cả việc tôi có một tình yêu và luôn tự hào là tôi luôn luôn yêu anh ấy bằng tình yêu này nhưng....5 người kia...tìnhyêu của họ có kém gì tôi..chẳng wa là cách thể hiện khác thôi...

thế thì tôi được j???

trong tiếng ăn mừng chúc tụng...tôi cảm thấy ngột ngạt...như thể mình wá bé nhỏ trong trong "những" khối tình cảm hỗn độn và dày đặc thế này...lo sợ có...mệt mỏi có...

tìm kiếm trong sự bề bộn đó...tôi dùng đôi mắt ngu ngốc của mình tìm kiếm, soi mói, xâu xé hình ảnh của anh ...có j đặc biệt chứ trong cái con người kia...bao nhiêu là tình yêu vây wanh anh như thể dốt cháy trái tim chỉ có một của anh....thẫn thờ...tôi đón nhận cái ánh mắt của anh...tôi gào thét trong tâm khảm...cái ánh mắt làm tôi chất ngất trong đêm anh dẫn tôi về nhà....vòng tay ôm siết..hơi ấm của sự che chở...ánh mắt ấy làm tôi sung sướng nhưng đau đớn,hạnh phúc nhưng sợ hãi....tôi sợ tôi sẽ yêu anh tới mức trở thành những cô vợ bé thời của bà....đanh đá và gian ngoa để có được tình yêu người chồng....

ăn không hết chén Tao Nhĩ...tôi xin phép về phòng...hồi sau tôi nghe mọi người cũng tàn tiệc mà về phòng...

nghe có vẻ ngu ngốc nhưng với tôi...một cuôc gặp mặt lần thứ hai bí mật và tình cờ trong ngày nghe có vẻ thật lãng mạn trong những ngày trăng to thế này....Tôi đánh một vòng xa tránh khỏi khu nhà các chị để qua Yên Phủ nơi làm việc của Rouphie...bụng thì thập thò mắc cỡ không biết lâu ngày gần gũi sẽ nói gì đây...nhưng...

Tôi nghe tiếng trò chuyện ....của Roufie và Sunnie...nhẹ nhàng...nhưng có vẻ chua xót ...trong bóng đêm tôi ngồi dưới thành cầu ...tiếng thở dài của người phụ nữ trên cầu cùng chồng tôi...không rõ là chuyện gì...nhưng tôi thấy giọt nước dưới hồ rung động...chị ấy khóc sao???...lặng yên và chết giấc...tôi nằm "lạnh" như hòn đá đến khi họ về phòng...tôi cũng thôi không làm khó Roufie, anh ấy đã mệt mỏi nhiều....lỉu thỉu về....

tình yêu của tôi ---- not only me

nỗi đau vợ chồng ------not only me

chỉ biết là....mỗi tối trước khi ngủ tôi luôn mơ rằng anh gõ cửa phòng tôi...mang theo cơn gió thổi bùng mái tóc ngắn này và xao động chiếc chuông gió lâu ngày không kêu thành tiếng ..kể từ khi tôi về với anh....

<<> - ngủ đây vẫn còn bài tập chưa làm, mới làm 50% nhưng buồn đời đi ngủ sáng mai dậy sớm làm, chả biết mai có cơ hội gặp chồng không nhỉ? ôi nhớ anh ấy wa'...ba` ngoại tha tội con nhé ít ra trong tư tưởng lúc này thì con chỉ muốn anh ấy hôn con thôi....

No comments: