Tôi có rất nhiều chuyện kể, là chuyện tôi nghe hay là những chuyện bạn nghe...Mỗi ngày tôi cho bạn nghe một chuyện ...
Để tôi kể cho bạn nghe về tuổi thơ xưa hoành tráng...Lấm lem đòn roi và những lời quát nạt......
Tôi vẫn thường có thói quen khi ngồi một mình vai co rút lại. Chẳng hiểu nữa, chắc là do thói quen khi còn nhỏ tôi viết chữ xấu bị mẹ đánh đòn...mah kể cũng lạ, tôi ăn đòn riết đâm wen...những trận đòn tới tấp khi bị điểm kém, tôi gào thét chạy như con chuột bị cột đuôi trong góc nhà ....mắng nhiếc xuống tận cùng nơi có thể....trí tuệ tôi đã kịp kết nạp nhiều " từ " vào khi ấy....
Để tôi kể cho bạn nghe về những bạn nhỏ ấu thơ......Những con chim non nhảy nhẹ nhẹ trong lòng bàn tay, những con mèo con, những con thỏ trắng...
Là những convật tôi hoàn toàn tinh tưởng, tưởng hừng như tôi yêu chúng như yêu một con người...Một đặc điểm chung là chúng luôn ấm áp và luôn mềm mại..tôi thích cảm giác đó....như sự chở che một chốn yên bình tôi tìm vè sau những ca học khuya lắc khuya lơ tận 12h mấy...tôi yêu lòng trung thành của chúng như một sự chung thủy tuyệt đối của một người yêu hoàn mỹ....tôi học được sự nhẫn nại của mèo con khi cố leo lên vai tôi chúm chím ngồi đó ngủ.....tôi học được sự ngây thơ của chippy trong những lần gặp cuối,nó nhay lon ton trong cái tổ tôi vừa làm không màng sự hớ hên là mèo hoang tha mất...tôi học dược sự trung thành của lulu, sự cam lòng, nhẫn nhục của thỏ trắng.....liệu thế giới người lớn kia có hạnh hảo vẹn toàn thế không?
Để tôi kể cho bạn nghe về những mất mát hoang sơ.....Khi gia đình tôi lớn lên không trọn vẹn, không yên bình như bao đứa trẻ ....
Là bố tôi đi làm một năm về một lần, chơi với bố toàn là "bố trong hình vuông đẹp hơn bố trong quyển sách".....những tấm ảnh....Tôi không biết hay là không đủ thời gian để biết một người bố là như thế nào trong những chuyến thăm nhà ngắn ngủi...Bố thương con nghĩa là thùng sữa Meiji to kệch, là tập sách hình hoạt hoạ dày cui....
Là mẹ tôi những ngày cáu tiết, mẹ cầm đầu wăng tôi như thú nhồi bông, là những cái tát nhá lửa khi chữ ô viết thành chữ ơ ..... Me yên bình với những giấc ngủ, tôi lại sang phòng khách lui cui lấy cái hộp thí6c con con ra ngồi vẽ áo cho búp bê giấy.....tôi không màng tất cả...tôi nói với chúng bạn gia đình tôi cũng bình yên hạnh phúc ....nhưng là gia đình củanhững nét vẽ nguệch ngoạc nhưng bình yên...
Để tôi kể cho bạn nghe về những đêm tôi nằm không ngủ......Là những bài chép phạt, những hình vẽ khuya, hay là những đêm rưng rức ôm chăn than thở...
0h từ năm lớp 2, một bài chép phạt thứ tư nộp cô mah hôn nay mới là chủ nhật...mẹ bảo việc gì làm xong hôm nay chớ để ngày mai.....0h những đêm lớp 5...tôi đã biết lui cui dưới bếp làm món cơm chiên thịt kho để nhiều dưa cải....vỗ về cái bụng thèm ăn....0h năm lớp 9 học rớt con mắt cái cuốn sách tham khảo điạ ...mà cuối cùng đề thi toàn là Atlas...0h năm 12 tôi trằn trọc những toan tính trốn chạy, bấn loạn của một con chó nhà bị bắt....0h ngày hôm nay tôi mở mắt thao láo nhìn lên trời....ước gì cái đt bàn reo lên một tiếng tôi sẽ vồ đến nuốc chửng nó vào bụng..
Để tôi kể cho bạn nghe về những gì thay đổi...Từ năm trưởng thành tôi trở lại ấu thơ....trò chơi của những giọt nước mắt quản quanh đâu đó đến tận bây giờ...
Tụi nó nói "trời đất nhìn thằng Hải còn trẻ hơn hồi đó nữa tụi bây, đẹp ra nhà mạy heheh". Uh thì phải, JJ lớp cuối 12...cạo trọc da đen thui, đi xe tháo bửng, thích nẹt ga, mang dép lê áo phành ngực....nhìn không khác thằng giang hồ đểu cáng....tôi biến mình thanh con búp bê ma Chucky trong khoảnh khắc....chỉ vì một con người một nơi chốn tôi nghĩ là sẽ bình yên....Giờ đây sau những lăn lộn của cảm xúc ban đầu tôi đã biết giữ mình...không phải vì bản thân xấu đẹp...vì những người thân yêu tôi, gia đình, ANH, CHỊ, em và những người bạn tốt....tôi muốn họ sẽ hãnh diện khi có một đứa em, con ... như tôi. Hiền lành, và ngoan ngoãn....Thế nhưng không hiểu sao...cái trò chơi của giọt nước mắt sao mãi vẫn chưa kết thúc...tôi vẫn là người kiếm tìm sự rủi may....
Để tôi kể cho bạn nghe về những người thân...Là chiếc máy PC ngày đêm còm cõi, hay chiếc đt thân yêu rẻ tiền...
Hàng ngày trừ khi tôi ra đường, PC lúc nào cũng onl..không có nó có lẽ tôi đã không biết mình sẽ như thế nào....sẽ là một vẻ đẹp ngu si và cam chịu vào khoản tiền quà ít ỏi của gia đình....Tôi đã tìm thấy những sự đồng cảm nhẹ nhàng qua nó...có vẻ hoang đường...nhưng với một đứa nhẹ dạ như tôi...những (tốt hay xấu??) bọc đường...luôn làm tôi dễ chịu và thư giãn...Còn chiếc đt rẻ tiền chỉ mỗi 1 tr mấy....nhưng là nơi lưu giữ những vụn vặt hạnh phúc hay buồn đau riênng tư trong thế giới tin nhắn...khi xúc cảm được biên tập trong vòng mấy giây để trao cho nhau..
Để tôi kể cho bạn nghe về những khúc ca lộng gió...Tôi thả mình trong tiếng nhạc trôi, gào thét lên những âm thanh hoang dại, những tiếng cười rền rĩ và giọt nước mắt giòn tan...
Khúc ca tôi hát là trong ...nhà tắm....nghe có ngu ngốc không nhi? nhưng đó là lúc tôi dám là bản thân mình nhất...tôi trần truồng chân thật như chính cái cảm xúc của tôi không mặt nạ của sự e dè và cả nể....tôi hát to những bài hát như chính cảm xúc trong tôi muốn chực xé tan cái hình hài con người này mà trào ra bên ngoài...Có khi tôi hát trong dòng nước mát miệng cười toe toét đến nỗi nước xộc vào làm sặc sụa cả lên....có khi tôi tôi hát mà cảm nhận được cái vị mặn của nước mắt và nước mũi nó khác nhau thế nào....Bạn có bao giờ nhìn thấy mình khóc tan nát trước tấm gương trong phòng tắm? xấu lắm...bao nhiêu mắt mũi co dúm lại trên mặt như nặn ra những giọt mằn mặn và nếu nếm thử sẽ có vị đắng khô trong cuống họng...
Để tôi kể cho bạn nghe về những luận điều tôi tin tưởng...Chỉ là định lý con sâu, hay thú nhồi bông, hay là những điều hoang đường khác tôi kể cho bạn nghe những điều tôi vẫn chưa nghĩ ra....ra là gì gì đi nữa, những gai nhọn, những cánh hồng hay chỉ là trò chơi ghép gỗ....
Định lý con sâu: bạn cứ bò rồi sẽ tới, và chắc chắn một ngày bạn sẽ xinh đẹp đừng quá đau buồn
Định lý thú nhồi bông: im lặng, và đợi chờ thế nào vào một đêm tối trời chủ nhân sẽ ôm lấy bạn và khóc....còn gì to lớn bằng việc chia sẻ được nỗi đau với người mình thương yêu nhất
............." Cái này là cái gì dzạ?" "Đừng có mà mở ra là mắc công tui ghép lại đó"....."Chết cha bung ra gòi"....Tôi chẳng biết là cái ghép gỗ này là cái trò chơi gì khó khăn kì cục quá..Những mắc gỗ cứ rốimịt cả lên...cũng như nhữngmối quan hệ của xã hội. Tôi bên sườn đồi Ngây thơ lưỡng lự nhìn Dòng đời rốt mịt, chẳng biết ghép vào đâu....
Thi thoảng lại thấy lòng mình chợt đau vì những vết thương năm cũ, nhưng nhờ đó mah tôi biết mình đã và còn có thể đau....những vế thương đôi khi ứa máu đó như cánh hồng...tôi lặng lẽ cười mah rơi nước mắt....những cơn đau vô vọng...tôi đi về phía thiên đàng....
Cuộc sống vẫn trôi như ngọn gió, nhân chứng của truyền thuyết những cảm xúc. RỒi sẽ có chàng hiệp sĩ xuất hiện, sau khi romeo chết...sẽ có lọ lem sau khi juliet lìa đời....những tình yêu sẽ lại ra đời rồi lại kết thúc.....thế tình yêu đâu là vĩnh cửu? có chứ là chính giây phút chạm vào nó là bạn đã không thể nào rời đi được....
24 February 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment