hoang lạnh...chói loà... tôi bỏ chạy từ lề đừong bên đây qua lề đường bên kia.
Tôi thấy họ. Họ ăn mặc thật đẹp. Thật Noel. Và tôi thì quá hoảng sợ trong bộ cánh mỏng. Cứ nghĩ là một sinh vật quái gở nào đó.
Một sinh vật đói khát.
Có lẽ cái lề đường bên đây không có duyên với tôi. Bà chù nhà cầm chổi quét rát trước khi đóng cửa hàng. Thế là bỏ chạy ra một nơi khác. Lề đối diện.
Đèn chiếu ngược hấp thẳng vào mặt choáng muốn tée bật ra sau khi một chiếc tay ga rồ ga vụt qua mặt.
Tại sao tôi lại ở đây nhỉ? Thật khủng khiếp.... đêm trôi qua lạnh lẽo... lạnh lẽo và rất lạnh lẽo...Noel. Noel.. Noel... ơi....ời
Sunday December 24, 2006
24 December 2006
22 December 2006
Tàu đi trong mưa - Vương Biên Hương
Train through the rain...
Tàu đi trong mưa - Vương Biên Hương
- Anh đang ở đâu, ở đâu vậy?
- Tất nhiên là trong một quán rượu nào đó. Có lẽ ở đây rất vui. Anh đang ngồi với một người bạn, anh ta là một pianist ở London mới về.
- Như vậy anh nên cảnh giác với những ngón tay của anh ta. Chúng trông khá tội nghiệp vì phải gìn giữ thái quá.
- Nhưng anh không thấy cảm giác đó.
- Là em tưởng tượng ra thôi, có thể tay của anh ta giống như tay của Horowits chăng?
- Tay của Horowits là sao, anh chưa bao giờ thấy tay của ông ta mà?
- Đó là một bàn tay to, các ngón tay như hình những trái chuối. Đó thật là đôi bàn tay mà có nằm mơ thì các nhà văn ở ta chẳng thể nào gắn nó với việc ông ta đang đánh đàn piano cả. Nhưng em biết là nó hết sức hữu ích vì chẳng ai đánh hay như ông ấy.
- Có nghĩa là sao?
- Có nghĩa là nghe ông ấy đánh ta sẽ khóc.
- Em đã thấy bớt ồn ào chưa?
- Rồi.
- Vì anh đang ở trong một nơi vắng lặng nhất của cái quán rượu này đấy. Đó là toilet. Em thử nghĩ xem, ở đó có gì là thi vị không?
- Có chứ, nước chảy róc rách chẳng hạn. Nếu có một cái cây nữa thì càng tốt. Khi ở gần những cái cây em thấy ổn hơn. Còn gần những con người thì đầy bất ổn.
- Anh không biết, ở đây anh nghe em nói rõ hơn mà. Anh xin lỗi...
- Xin lỗi bởi cái gì?
- Vì tất cả, hình như khi nào anh cũng thấy có lỗi với em. Vì anh đi ăn với em mà để em trả tiền, vì anh ở những nơi ồn ào quá nói em không nghe thấy. Vì anh đứng bên em là anh thấy có lỗi.
- Nhưng mà điều đó rất chán.
- Này em...
- Dạ.
- 6 giờ anh sẽ lên tàu.
- Anh đi nghỉ à?
- Không, anh đi ra biển và anh ra biển, thế thôi.
- Vậy anh đi đi.
- Anh sẽ gọi lại cho em, thế nhé!
oOo
- Khi điện thoại của anh reng thì em đang ở bên một lùm cây. Chỗ em ngồi bây giờ có cả một bể cá với những chú cá tung tăng. Thật dễ chịu. Tuy nhiên, như thường lệ, chỗ của anh quá ồn.
- Tàu của anh đang lao đi rầm rập mà.
- Nó đi đâu?
- Đi trong mưa.
- Hôm nay ở biển có mưa không?
- Không, anh chẳng biết, nhưng mà tàu anh đang đi trong mưa.
- Có phải anh đang thấy những vệt mưa loang loáng không? Mưa tạt nước rất mạnh rồi hắt lên những ánh sáng bằng bạc. Và nước ri rỉ chảy trên thân tàu. Còn còi tàu ở chỗ anh thì kêu những tiếng âm u và trầm trầm buồn tẻ não nề. Và rồi ở trong một tia chớp nào đó, anh nhìn thấy em phải không?
- Sao em biết?
- Em biết chứ? Anh nhìn thấy em ngồi co ro tội nghiệp bên đường và bầu trời như tối sẫm lại. Rồi thì sấm sét nổ tung lên và sau đó, chỉ trong một giây lát thôi, anh sẽ chẳng nhìn thấy em nữa.
- Em chẳng dễ biến mất như thế đâu.
- Có chứ!
- Không, khi gặp em, anh đã thấy rằng anh nhìn thấy em từ lâu rồi.
- Còn em như đã thấy anh từ 50.000 kiếp trước.
- Vậy chúng ta có phải đọc một câu thơ không: Xa nhau muôn vạn kiếp, lại gần nhau trong một satna.
- Em cũng thuộc câu này mà.
- Ừ.
- Thế khi đó như thế nào nhỉ?
- Trời rất nắng, nắng ghê gớm, và em bị kẹt xe. Chiếc xe ô tô chở em nóng hừng hực. Rồi thì em đi vào nhà hàng mà em hẹn anh và nhìn thấy anh. Hóa ra là người quen.
- Từ 50.000 kiếp trước phải không?
- Dạ, nhưng hồi đó anh là một tảng thiên thạch màu đen mà.
- Ừ, còn em là một hạt bụi mà.
- Nó màu trắng à?
- Anh cũng chẳng biết nữa.
...
- "Sao lại không nói chuyện được nữa?
- Tại vì sóng điện thoại quá chập chờn đi.
- Lúc nãy anh đang nói rằng chúng ta là hai hạt bụi.
- Ừ.
- Tàu vẫn đi hả anh?
- Ừ, trong mưa
- Mưa quá nhiều hả anh?
- Mưa rất nhiều.
- Thực ra em rất thích mưa. Vì trong mưa em có thể khóc mà chẳng ai biết cả.
- Thế tại sao lại phải khóc không ai biết?
- Em không biết được. Nếu mình khóc, mà chẳng ai biết thì tốt hơn.
- Tại sao lại tốt hơn?
- Em có thể đi vào trong mưa và em khóc rống lên như một chú bò tót. Rồi thì tiếng mưa làm nhòa đi tiếng khóc của em và nước mưa cũng làm nhòa đi nước mắt của em. Chiếc áo mưa sẽ ôm em trong vòng tay ấm áp của nó. Và khi đó, có thể em được sống trong lòng một người yêu mình một cách tận tụy và dịu dàng.
- Nhưng anh cũng có thể làm thế với em mà...
- Em không biết. Nhưng mưa thì trung thành hơn đấy. Nó không biết giận và một năm, ở chỗ chúng ta ở sẽ có mưa đến 175 ngày.
- Năm nay sẽ có mưa 176 ngày đấy.
- Sao anh biết?
- Vì ngày mưa thứ 176 là ngày anh sẽ ôm em.
.. .. ..
"- Chỗ của anh mưa thật khiếp.
- Ừ.
- Chỉ nghe qua điện thoại, em đã thấy tiếng sầm sập của nó. Chao ôi, cộng thêm tiếng tàu nghiến bánh trên đường ray nữa.
- Tóc em có ướt không?
- Vào khi nào?
- Vào những ngày mưa ấy. Nó sẽ ướt sũng và anh sẽ quấn nó vào tay anh.
- Thế đêm anh ngủ thì anh sẽ nằm trên mớ tóc ấy à?
- Đúng thế, nhưng khi đó thì tóc em đã khô rồi. Thậm chí nó rất thơm và sạch.
- Sao anh biết?
- Hôm anh gặp em trong một nơi nào đó, anh đã cố tình nghiêng đầu vào tóc em. Hôm ấy anh đã thầm hôn lên một sợi tóc mà.
- Nó màu gì?
- Anh quên mất rồi. Nó có thể là màu vàng như rơm. Nhưng trong một thoáng qua ấy, anh ngửi thấy mùi hương của bờ vai em.
- Nó giống như mùi táo à?
- Không, nó như mùi bánh mì.
- Không phải đâu, nó có mùi trà xanh đấy. Thế anh có phải là hạt hồ đào không?
- Nó như thế nào nhỉ?
- Nó rất cứng và đâm thủng da thịt đấy.
oOo
- "Điện thoại cứ bị ngắt sóng liên tục, chắc tại mưa và tại anh cứ lạc vào những vùng không có em...
- Khi nào thì anh sẽ lạc vào vùng có em?
- Anh không biết.
- Anh không biết vì anh là hạt hồ đào.
- Nó làm sao?
- Mỗi khi em buồn thì nó lại trồi lên. Nó sẽ nằm trên tay em như thế này. Và nó biết nói. Nó bảo: em phải tự lo đi, tự làm đi, tự sống đi.
- Thế thì sao?
- Em không thích nó. Em không thể nào đập vỡ được hạt hồ đào. Nó rắn chắc quá và nó làm em chán quá.
- Vậy thì làm sao bây giờ.
- Em đã định viết một bức thư cho hạt hồ đào. Em viết rằng: Em mệt mỏi quá, mệt mỏi quá chừng. Giờ thì chúng ta đã già mất rồi. Nếu chúng ta yêu nhau thì chúng ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Vì vậy chúng ta hãy đập nát cái hạt hồ đào kia đi để mà sống. Có thể anh sẽ sợ vì hạt hồ đào nào biến mất thì anh sẽ chẳng còn chỗ nào chui được nữa. Nhưng anh cần biết rằng em cũng chẳng còn chỗ nào để chui vào được nữa. Thế thì chúng mình liều chết mà sống với nhau đi. Chỉ có một việc là mình cứ sống với nhau đi, rồi mọi việc muốn ra sao thì ra. Em chỉ muốn viết như vậy thôi. Nhưng hạt hồ đào vẫn là hạt hồ đào
oOo
- Bây giờ khuya rồi hả anh?
- Ừ.
- Tàu vẫn chạy trong mưa à?
- Ừ.
- Rồi nó sẽ đi đến một chỗ nào đó, giả sử như một đảo băng tuyết trong truyện của Murakami. Rồi thì chúng ta sẽ tìm thấy một lùm cây. Và ở đó, trong cái lùm cây đó, anh bảo anh muốn âu yếm em. Còn em sẽ ôm một cái chuông và lắc đi lắc lại vì sợ gấu sẽ đến. Anh có tưởng tượng ra câu chuyện này không? Nó làm em buồn quá đỗi.
- Thực ra gấu có nhiều như vậy ư?
- Em nghĩ là có thể chúng ta chưa biết hết được sẽ có bao nhiêu con gấu. Chúng ẩn nấp ở đâu đó. Nhưng chúng rất nhiều. Và chúng ta yêu nhau thật tội nghiệp, với một bầy gấu đứng xung quanh em và anh. Và chúng ta đành phải rung chuông.
- Em sẽ làm cho bọn gấu chú ý nhiều hơn vì tiếng chuông của em đấy. Nhưng mà anh sẽ làm gì khi đó nhỉ. Có lẽ anh sẽ ôm em thật chặt. Rồi thì anh sẽ có thể bị gấu ăn thịt nhưng nếu chúng có ăn thịt anh thì anh vẫn sẽ ôm chặt lấy em.
- Gấu vẫn đến.
- Anh vẫn cứ ôm em và anh nghe thấy em thở.
- Gấu vẫn đến.
- Anh sẽ bao phủ xung quanh em.
- Gấu vẫn đến.
- Anh sẽ làm mù mắt lũ gấu.
- Gấu vẫn đến.
- Anh sẽ vẫn yêu em, mặc kệ gấu.
- Gấu vẫn đến...
++++
...bụp...
..::biến::..
[[mất]]
-->>NoeL<<--
Tàu đi trong mưa - Vương Biên Hương
- Anh đang ở đâu, ở đâu vậy?
- Tất nhiên là trong một quán rượu nào đó. Có lẽ ở đây rất vui. Anh đang ngồi với một người bạn, anh ta là một pianist ở London mới về.
- Như vậy anh nên cảnh giác với những ngón tay của anh ta. Chúng trông khá tội nghiệp vì phải gìn giữ thái quá.
- Nhưng anh không thấy cảm giác đó.
- Là em tưởng tượng ra thôi, có thể tay của anh ta giống như tay của Horowits chăng?
- Tay của Horowits là sao, anh chưa bao giờ thấy tay của ông ta mà?
- Đó là một bàn tay to, các ngón tay như hình những trái chuối. Đó thật là đôi bàn tay mà có nằm mơ thì các nhà văn ở ta chẳng thể nào gắn nó với việc ông ta đang đánh đàn piano cả. Nhưng em biết là nó hết sức hữu ích vì chẳng ai đánh hay như ông ấy.
- Có nghĩa là sao?
- Có nghĩa là nghe ông ấy đánh ta sẽ khóc.
- Em đã thấy bớt ồn ào chưa?
- Rồi.
- Vì anh đang ở trong một nơi vắng lặng nhất của cái quán rượu này đấy. Đó là toilet. Em thử nghĩ xem, ở đó có gì là thi vị không?
- Có chứ, nước chảy róc rách chẳng hạn. Nếu có một cái cây nữa thì càng tốt. Khi ở gần những cái cây em thấy ổn hơn. Còn gần những con người thì đầy bất ổn.
- Anh không biết, ở đây anh nghe em nói rõ hơn mà. Anh xin lỗi...
- Xin lỗi bởi cái gì?
- Vì tất cả, hình như khi nào anh cũng thấy có lỗi với em. Vì anh đi ăn với em mà để em trả tiền, vì anh ở những nơi ồn ào quá nói em không nghe thấy. Vì anh đứng bên em là anh thấy có lỗi.
- Nhưng mà điều đó rất chán.
- Này em...
- Dạ.
- 6 giờ anh sẽ lên tàu.
- Anh đi nghỉ à?
- Không, anh đi ra biển và anh ra biển, thế thôi.
- Vậy anh đi đi.
- Anh sẽ gọi lại cho em, thế nhé!
oOo
- Khi điện thoại của anh reng thì em đang ở bên một lùm cây. Chỗ em ngồi bây giờ có cả một bể cá với những chú cá tung tăng. Thật dễ chịu. Tuy nhiên, như thường lệ, chỗ của anh quá ồn.
- Tàu của anh đang lao đi rầm rập mà.
- Nó đi đâu?
- Đi trong mưa.
- Hôm nay ở biển có mưa không?
- Không, anh chẳng biết, nhưng mà tàu anh đang đi trong mưa.
- Có phải anh đang thấy những vệt mưa loang loáng không? Mưa tạt nước rất mạnh rồi hắt lên những ánh sáng bằng bạc. Và nước ri rỉ chảy trên thân tàu. Còn còi tàu ở chỗ anh thì kêu những tiếng âm u và trầm trầm buồn tẻ não nề. Và rồi ở trong một tia chớp nào đó, anh nhìn thấy em phải không?
- Sao em biết?
- Em biết chứ? Anh nhìn thấy em ngồi co ro tội nghiệp bên đường và bầu trời như tối sẫm lại. Rồi thì sấm sét nổ tung lên và sau đó, chỉ trong một giây lát thôi, anh sẽ chẳng nhìn thấy em nữa.
- Em chẳng dễ biến mất như thế đâu.
- Có chứ!
- Không, khi gặp em, anh đã thấy rằng anh nhìn thấy em từ lâu rồi.
- Còn em như đã thấy anh từ 50.000 kiếp trước.
- Vậy chúng ta có phải đọc một câu thơ không: Xa nhau muôn vạn kiếp, lại gần nhau trong một satna.
- Em cũng thuộc câu này mà.
- Ừ.
- Thế khi đó như thế nào nhỉ?
- Trời rất nắng, nắng ghê gớm, và em bị kẹt xe. Chiếc xe ô tô chở em nóng hừng hực. Rồi thì em đi vào nhà hàng mà em hẹn anh và nhìn thấy anh. Hóa ra là người quen.
- Từ 50.000 kiếp trước phải không?
- Dạ, nhưng hồi đó anh là một tảng thiên thạch màu đen mà.
- Ừ, còn em là một hạt bụi mà.
- Nó màu trắng à?
- Anh cũng chẳng biết nữa.
...
- "Sao lại không nói chuyện được nữa?
- Tại vì sóng điện thoại quá chập chờn đi.
- Lúc nãy anh đang nói rằng chúng ta là hai hạt bụi.
- Ừ.
- Tàu vẫn đi hả anh?
- Ừ, trong mưa
- Mưa quá nhiều hả anh?
- Mưa rất nhiều.
- Thực ra em rất thích mưa. Vì trong mưa em có thể khóc mà chẳng ai biết cả.
- Thế tại sao lại phải khóc không ai biết?
- Em không biết được. Nếu mình khóc, mà chẳng ai biết thì tốt hơn.
- Tại sao lại tốt hơn?
- Em có thể đi vào trong mưa và em khóc rống lên như một chú bò tót. Rồi thì tiếng mưa làm nhòa đi tiếng khóc của em và nước mưa cũng làm nhòa đi nước mắt của em. Chiếc áo mưa sẽ ôm em trong vòng tay ấm áp của nó. Và khi đó, có thể em được sống trong lòng một người yêu mình một cách tận tụy và dịu dàng.
- Nhưng anh cũng có thể làm thế với em mà...
- Em không biết. Nhưng mưa thì trung thành hơn đấy. Nó không biết giận và một năm, ở chỗ chúng ta ở sẽ có mưa đến 175 ngày.
- Năm nay sẽ có mưa 176 ngày đấy.
- Sao anh biết?
- Vì ngày mưa thứ 176 là ngày anh sẽ ôm em.
.. .. ..
"- Chỗ của anh mưa thật khiếp.
- Ừ.
- Chỉ nghe qua điện thoại, em đã thấy tiếng sầm sập của nó. Chao ôi, cộng thêm tiếng tàu nghiến bánh trên đường ray nữa.
- Tóc em có ướt không?
- Vào khi nào?
- Vào những ngày mưa ấy. Nó sẽ ướt sũng và anh sẽ quấn nó vào tay anh.
- Thế đêm anh ngủ thì anh sẽ nằm trên mớ tóc ấy à?
- Đúng thế, nhưng khi đó thì tóc em đã khô rồi. Thậm chí nó rất thơm và sạch.
- Sao anh biết?
- Hôm anh gặp em trong một nơi nào đó, anh đã cố tình nghiêng đầu vào tóc em. Hôm ấy anh đã thầm hôn lên một sợi tóc mà.
- Nó màu gì?
- Anh quên mất rồi. Nó có thể là màu vàng như rơm. Nhưng trong một thoáng qua ấy, anh ngửi thấy mùi hương của bờ vai em.
- Nó giống như mùi táo à?
- Không, nó như mùi bánh mì.
- Không phải đâu, nó có mùi trà xanh đấy. Thế anh có phải là hạt hồ đào không?
- Nó như thế nào nhỉ?
- Nó rất cứng và đâm thủng da thịt đấy.
oOo
- "Điện thoại cứ bị ngắt sóng liên tục, chắc tại mưa và tại anh cứ lạc vào những vùng không có em...
- Khi nào thì anh sẽ lạc vào vùng có em?
- Anh không biết.
- Anh không biết vì anh là hạt hồ đào.
- Nó làm sao?
- Mỗi khi em buồn thì nó lại trồi lên. Nó sẽ nằm trên tay em như thế này. Và nó biết nói. Nó bảo: em phải tự lo đi, tự làm đi, tự sống đi.
- Thế thì sao?
- Em không thích nó. Em không thể nào đập vỡ được hạt hồ đào. Nó rắn chắc quá và nó làm em chán quá.
- Vậy thì làm sao bây giờ.
- Em đã định viết một bức thư cho hạt hồ đào. Em viết rằng: Em mệt mỏi quá, mệt mỏi quá chừng. Giờ thì chúng ta đã già mất rồi. Nếu chúng ta yêu nhau thì chúng ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Vì vậy chúng ta hãy đập nát cái hạt hồ đào kia đi để mà sống. Có thể anh sẽ sợ vì hạt hồ đào nào biến mất thì anh sẽ chẳng còn chỗ nào chui được nữa. Nhưng anh cần biết rằng em cũng chẳng còn chỗ nào để chui vào được nữa. Thế thì chúng mình liều chết mà sống với nhau đi. Chỉ có một việc là mình cứ sống với nhau đi, rồi mọi việc muốn ra sao thì ra. Em chỉ muốn viết như vậy thôi. Nhưng hạt hồ đào vẫn là hạt hồ đào
oOo
- Bây giờ khuya rồi hả anh?
- Ừ.
- Tàu vẫn chạy trong mưa à?
- Ừ.
- Rồi nó sẽ đi đến một chỗ nào đó, giả sử như một đảo băng tuyết trong truyện của Murakami. Rồi thì chúng ta sẽ tìm thấy một lùm cây. Và ở đó, trong cái lùm cây đó, anh bảo anh muốn âu yếm em. Còn em sẽ ôm một cái chuông và lắc đi lắc lại vì sợ gấu sẽ đến. Anh có tưởng tượng ra câu chuyện này không? Nó làm em buồn quá đỗi.
- Thực ra gấu có nhiều như vậy ư?
- Em nghĩ là có thể chúng ta chưa biết hết được sẽ có bao nhiêu con gấu. Chúng ẩn nấp ở đâu đó. Nhưng chúng rất nhiều. Và chúng ta yêu nhau thật tội nghiệp, với một bầy gấu đứng xung quanh em và anh. Và chúng ta đành phải rung chuông.
- Em sẽ làm cho bọn gấu chú ý nhiều hơn vì tiếng chuông của em đấy. Nhưng mà anh sẽ làm gì khi đó nhỉ. Có lẽ anh sẽ ôm em thật chặt. Rồi thì anh sẽ có thể bị gấu ăn thịt nhưng nếu chúng có ăn thịt anh thì anh vẫn sẽ ôm chặt lấy em.
- Gấu vẫn đến.
- Anh vẫn cứ ôm em và anh nghe thấy em thở.
- Gấu vẫn đến.
- Anh sẽ bao phủ xung quanh em.
- Gấu vẫn đến.
- Anh sẽ làm mù mắt lũ gấu.
- Gấu vẫn đến.
- Anh sẽ vẫn yêu em, mặc kệ gấu.
- Gấu vẫn đến...
++++
...bụp...
..::biến::..
[[mất]]
-->>NoeL<<--
17 December 2006
Should
cái cảm giác điên rồ đó....tôi thấy mình thật lạnh phía đằng sau những sự thật đó...
lại một lần nữa tôi vỡ vụn...tôi xin thề là trong tháng này thay vì tim tôi nát 1000 mảnh thì bấy giờ nó sẽ là 10000 mảnh ....điều đó có nghĩa là một mảnh trong 1000 mảnh kia sẽ vỡ nhỏ ra làm 10 mảnh khác nhỏ hơn...phải không nhỉ?
trới hôm nay gió lạnh....tôi nghe như gió chạy ...nô đàu trong từng thớ thịt của mình....gió bắt đầu nơi pnía bàn chân ..rượt đuổi nhau lên bắp giò, đùi rồi dần lên toàn bộ cơ thể...hi vọng tôi sẽ còn thở được...
đã lâu rồi dường như khái niệm khóc trở thành quá xa xỉ...thế nhưng...
trong những đống bùi nhùi những âm thanh bát nháo và vô nghĩa.Tôi nghĩ thế, đơn giản là những âm thanh vui vẻ đó đang tự cố làm ra vẻ vui vẻ thế thôi, chúng nó biết, họ biết, ngưới ta biết, anh ta biết, cô ta biết, chị biết và em cũng biết.... Trong cái mớ hỗn tạp thế ra là tô son trét phấn cho một sự thật đầy nước mắt, chị khóc!
hôm nay tôi có một việc rất hứng thú... Tôi quyết định làm một việc mà tôi thường làm khi tôi có cảm giác này, tôi sẽ báo với anh. nhưng hôm nay trời lạnh và không...gió.
Sunday December 17, 2006
lại một lần nữa tôi vỡ vụn...tôi xin thề là trong tháng này thay vì tim tôi nát 1000 mảnh thì bấy giờ nó sẽ là 10000 mảnh ....điều đó có nghĩa là một mảnh trong 1000 mảnh kia sẽ vỡ nhỏ ra làm 10 mảnh khác nhỏ hơn...phải không nhỉ?
trới hôm nay gió lạnh....tôi nghe như gió chạy ...nô đàu trong từng thớ thịt của mình....gió bắt đầu nơi pnía bàn chân ..rượt đuổi nhau lên bắp giò, đùi rồi dần lên toàn bộ cơ thể...hi vọng tôi sẽ còn thở được...
đã lâu rồi dường như khái niệm khóc trở thành quá xa xỉ...thế nhưng...
trong những đống bùi nhùi những âm thanh bát nháo và vô nghĩa.Tôi nghĩ thế, đơn giản là những âm thanh vui vẻ đó đang tự cố làm ra vẻ vui vẻ thế thôi, chúng nó biết, họ biết, ngưới ta biết, anh ta biết, cô ta biết, chị biết và em cũng biết.... Trong cái mớ hỗn tạp thế ra là tô son trét phấn cho một sự thật đầy nước mắt, chị khóc!
hôm nay tôi có một việc rất hứng thú... Tôi quyết định làm một việc mà tôi thường làm khi tôi có cảm giác này, tôi sẽ báo với anh. nhưng hôm nay trời lạnh và không...gió.
Sunday December 17, 2006
Finally
thế là cuối cùng cũng đã kiếm được một bài hát thích hợp để nghe... Dạ Lam không đủ xót xa...ítt nhất thì một liều Jazzie của cô không làm tôi cảm thấy thoả lòng...
damien rice - cheer darling
đã rũ riệt lắm rồi...
chỉ cần một câu nói thôi....tôi cũng cảm thấy noel này lạnh đến dường nào rồi.... chỉ một sự thật thôi...tối nay lại càng lạnh lẽo hơn....
damien rice - cheer darling
đã rũ riệt lắm rồi...
chỉ cần một câu nói thôi....tôi cũng cảm thấy noel này lạnh đến dường nào rồi.... chỉ một sự thật thôi...tối nay lại càng lạnh lẽo hơn....
Đám ma
Tôi không thường tự cố cho bản thân quá đau buồn hay ít nhất cũng là một người đam mê hạnh phúc. nhưng những sự vụ xảy đến luôn làm tôi choáng ngợp. Có khi là vì cái cường độ ác mộng cuả nó quá cao mah cũng có khi là tần suất những chuyện đó luôn cao, luôn liên tục...thế là tôi buồn...
Cái entry này tôi viết đến lần thứ 2 trong ngày... rõ là muốn viết một câu chuyện nào đó thật sướt mướt và thê thảm nhưng có chăng là tôi dùng chuyện câu chữ mà tô vẽ cho ra cái nỗi đau hiện tại lúc này.
Tôi đang rất chán!
Chán lắm rồi!
Chán cay đắng cái bản thân ngu ngục của mình!
Khóc mãi lại càng thấy ngu... ngu từ trong võ não đi vào trong rồi xuống tuỷ... lại lan ra hồng huyết cầu, tan tan trong huyết quản... ngu còn hơn cả một con thú nhồi bông...
Ngày xưa thầy thường mắng tôi là ngu như thú nhồi bông! lúc ấy quả ngu thật, cứ tưởng thầy trêu, hỏi mới biết thầy nói là thú nhồi bông nó ngu lắm mày thử đánh thử thụi nó xem nó có kêu la gì không, vẫn cứ trơ trơ cái con mắt ra cười đấy thôi...
Một chuyện buồn cười lại xảy ra giá màh tôi có thể biến thành một con thú nhồi bông có lẽ tôi đã không ngu đến như vậy....Tôi đã khóc và quay đi.
Ha ha l ạ i k h ó c . . . . .
. . . . .. có lần người đó bảo tôi là tôi khóc đó là một chuyện quá bình thường và tầm phào....nghe thật rẻ tiền... nhỉ? Nhưng kiềm được bấy nãy ngồi cùng thì đã muốn vỡ oà ra lắm.... Mà có oà như thế thì mới biết cái cõi lòng này chưa sắt lạnh.
Tôi chạy ra ngõ, chạy vòng vèo trong cái ngõ như mê cung... đồu óc quay cuồng...man dại.... gió bay vào làn da thớ thịt như muốn xé tan những kỉ niệm quá kinh hãi ngày ấy.... chúng quay về...và tôi đau đớn. Nước mắt tuôn trào tự nhiên như sự đâm chồi trong vườm ươm...túa ra tắm mát những xưa cũ ấy.Tôi có thấy một hai cô gái ăn mặc xe xua bên đường môi tô đó mặt trắng xanh... họ cười cười...và tôi khóc khóc... có phải họ cười tôi không nhỉ? có phải tôi giống một con rối lắm không?
-Ah thì ôm nhau một cái cho gọi là có ai đó bên cạnh nhỉ?
-Ah thì đang đi cùng bạn phải không?
-Ah thì hôm nay làm bài thi thế nào?
-Ah thì có đói bụng không?
-Ah thì mỏi tay quá chở đi nha?
- Ah thì sao mah ăn vô bị đau bụng vậy nè!
-Ah thì sao mah ghét công an thế!
-Ah thì tiếng Nhật cái này là thế nào nhỉ?
-Ah thì hôm nay mệt quá rồi!
-Ah thì hôm nay bị bể bánh tận 3 lần!
-Ah thì mang tiền ra cho vay đấy nhé :)!
-Ah thì thôi không nói bậy thế nữa đâu!
-...
-Ah thì là nơi cũ đó....
...
N u ố t N u ố t N u ố t hế t .. . những lời nói, tôi hứa đấy tôi sẽ không oè ra đâu. Cho dù thế nào...hix người ấy thật là người tốt bụng!
Go m g ó p v à o mồm mah nuốt cho hết.... để không còn thấy gì trước mặt nữa...
Rồi sẽ qua thôi mah... sẽ qua thôi ... như cơn gió mùa noel này ...lạnh lẽo cũng dăm hôm.
Chẳng biết có ai cùng đi vào noel này...?
Thôi thì...giờ tôi cũng đủ biết...hoá ra chỉ là một câu hỏi tu từ
...mình thật ngu ngốc trò chơi tu từ...câu hỏi chỉ là để hỏi thế thôi...
Cách đây 365 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác gần như hôm nay...
Cách đây 730 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác để rồi trả giá cho cái thứ của 1 năm sau...và 2 năm sau nữa...
JJ - tôi cứ nghĩ đêm nay mình làm đám ma cho bản thân lần thứ 2 rồi ấy chứ...
Cái entry này tôi viết đến lần thứ 2 trong ngày... rõ là muốn viết một câu chuyện nào đó thật sướt mướt và thê thảm nhưng có chăng là tôi dùng chuyện câu chữ mà tô vẽ cho ra cái nỗi đau hiện tại lúc này.
Tôi đang rất chán!
Chán lắm rồi!
Chán cay đắng cái bản thân ngu ngục của mình!
Khóc mãi lại càng thấy ngu... ngu từ trong võ não đi vào trong rồi xuống tuỷ... lại lan ra hồng huyết cầu, tan tan trong huyết quản... ngu còn hơn cả một con thú nhồi bông...
Ngày xưa thầy thường mắng tôi là ngu như thú nhồi bông! lúc ấy quả ngu thật, cứ tưởng thầy trêu, hỏi mới biết thầy nói là thú nhồi bông nó ngu lắm mày thử đánh thử thụi nó xem nó có kêu la gì không, vẫn cứ trơ trơ cái con mắt ra cười đấy thôi...
Một chuyện buồn cười lại xảy ra giá màh tôi có thể biến thành một con thú nhồi bông có lẽ tôi đã không ngu đến như vậy....Tôi đã khóc và quay đi.
Ha ha l ạ i k h ó c . . . . .
. . . . .. có lần người đó bảo tôi là tôi khóc đó là một chuyện quá bình thường và tầm phào....nghe thật rẻ tiền... nhỉ? Nhưng kiềm được bấy nãy ngồi cùng thì đã muốn vỡ oà ra lắm.... Mà có oà như thế thì mới biết cái cõi lòng này chưa sắt lạnh.
Tôi chạy ra ngõ, chạy vòng vèo trong cái ngõ như mê cung... đồu óc quay cuồng...man dại.... gió bay vào làn da thớ thịt như muốn xé tan những kỉ niệm quá kinh hãi ngày ấy.... chúng quay về...và tôi đau đớn. Nước mắt tuôn trào tự nhiên như sự đâm chồi trong vườm ươm...túa ra tắm mát những xưa cũ ấy.Tôi có thấy một hai cô gái ăn mặc xe xua bên đường môi tô đó mặt trắng xanh... họ cười cười...và tôi khóc khóc... có phải họ cười tôi không nhỉ? có phải tôi giống một con rối lắm không?
-Ah thì ôm nhau một cái cho gọi là có ai đó bên cạnh nhỉ?
-Ah thì đang đi cùng bạn phải không?
-Ah thì hôm nay làm bài thi thế nào?
-Ah thì có đói bụng không?
-Ah thì mỏi tay quá chở đi nha?
- Ah thì sao mah ăn vô bị đau bụng vậy nè!
-Ah thì sao mah ghét công an thế!
-Ah thì tiếng Nhật cái này là thế nào nhỉ?
-Ah thì hôm nay mệt quá rồi!
-Ah thì hôm nay bị bể bánh tận 3 lần!
-Ah thì mang tiền ra cho vay đấy nhé :)!
-Ah thì thôi không nói bậy thế nữa đâu!
-...
-Ah thì là nơi cũ đó....
...
N u ố t N u ố t N u ố t hế t .. . những lời nói, tôi hứa đấy tôi sẽ không oè ra đâu. Cho dù thế nào...hix người ấy thật là người tốt bụng!
Go m g ó p v à o mồm mah nuốt cho hết.... để không còn thấy gì trước mặt nữa...
Rồi sẽ qua thôi mah... sẽ qua thôi ... như cơn gió mùa noel này ...lạnh lẽo cũng dăm hôm.
Chẳng biết có ai cùng đi vào noel này...?
Thôi thì...giờ tôi cũng đủ biết...hoá ra chỉ là một câu hỏi tu từ
...mình thật ngu ngốc trò chơi tu từ...câu hỏi chỉ là để hỏi thế thôi...
Cách đây 365 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác gần như hôm nay...
Cách đây 730 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác để rồi trả giá cho cái thứ của 1 năm sau...và 2 năm sau nữa...
JJ - tôi cứ nghĩ đêm nay mình làm đám ma cho bản thân lần thứ 2 rồi ấy chứ...
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
08 December 2006
Trọng!
Thậm chí ngay cả khi tôi không nói gì điều đó cũng không có nghĩa là tôi chấp nhận.
Bây giờ tôi mới chợt thấu hiểu ra cái người con gái lớn kia nay không còn trong những ngày vui đông đủ. Sự tuyệt vọng một cách trí tuệ của cô đã buộc cô phải vắng mặt.
Trọng!
Ít nhất là phải nói như thế! Cái sự đổ đốn của con người phát tiết từ những thứ tưởng chừng như ngây dại và không có ý nghĩa. Thể theo Anh ấy thì đó là một sự bào chữa khuôn phép cho việc tước sợi yêu của mình làm nhiều mảnh. Cô ấy cũng hiểu và cảm thông đa phần. Chuyện là con người vớ vẩn với nhau thì phủi tay thôi, cô cũng hiểu, ấy thế nên sau cái chạm nát vỡ tan của mối tình trước cô quyết định theo đuổi anh!
Theo đuổi như thế nào? Một người con gái học thức và trí tuệ cũng rõ biết cách khôn ngoan mà làm cho anh hiểu tấm lòng cô.
Nhưng ...
Những giấc mơ bình yên thường không kéo dài lâu. À xin lỗi, phải nói là những giấc mơ bình yên thì cũng chỉ là giấc mơ thôi. Cô lại ra đi!
Em là em thấy cũng lạ..."sao lâu rồi không gặp vậy?"...- tất nhiên là tôi không biết. Hoạ là sao nhiều chuyện xảy ra, cứ mỗi chi tiết ghép vào như để hoàn thiện bức tranh mah tôi đang tự sát!
Nghe bảo ngày xưa Đạm Tiên cũng về trong mộng mà báo cho Kiều Nhi cái kiếp phận của mình!
Rồi tựa như việc cô ấy biến mất trong cuộc sống của tất cả chúng tôi , đánh phụt thế là biến- như việc vỗ bẹp cái là con muỗi tan xác, cả tất bàng hoàng bàn ghoàng cho một sự việc hiển nhiên hay sao ấy, thế rồi lại bình thản!
Tôi không biết vũ trụ nơron của những con người kia thế nào nhưng với tôi...kì thực là hết sức kiệt quệ! Cũng là hiểu dăm ba phần của câu chuyện như cái bản tính ương bướng của một đứa lì như tôi thì không chịu hiểu thật.
Đợi khi cô ấy trao tay từng mảnh từng mảnh xếp hình tôi mới vội vàng la toáng lên thứ âm sắc tàn lụi....Có là trước giờ tôi vẫn không chấp nhận sự thật sao?
Hôm nay trên đường lớn đi về, tôi thấy một người phụ nữ băng qua đường phố đông đúc. Mắt mũi xanh xao nhưng miệng vẫn cười khi lách qua đám đông. Biết là không có gì, nhưng lại nhớ chị lớn quá...
JJ
Friday December 8, 2006
Bây giờ tôi mới chợt thấu hiểu ra cái người con gái lớn kia nay không còn trong những ngày vui đông đủ. Sự tuyệt vọng một cách trí tuệ của cô đã buộc cô phải vắng mặt.
Trọng!
Ít nhất là phải nói như thế! Cái sự đổ đốn của con người phát tiết từ những thứ tưởng chừng như ngây dại và không có ý nghĩa. Thể theo Anh ấy thì đó là một sự bào chữa khuôn phép cho việc tước sợi yêu của mình làm nhiều mảnh. Cô ấy cũng hiểu và cảm thông đa phần. Chuyện là con người vớ vẩn với nhau thì phủi tay thôi, cô cũng hiểu, ấy thế nên sau cái chạm nát vỡ tan của mối tình trước cô quyết định theo đuổi anh!
Theo đuổi như thế nào? Một người con gái học thức và trí tuệ cũng rõ biết cách khôn ngoan mà làm cho anh hiểu tấm lòng cô.
Nhưng ...
Những giấc mơ bình yên thường không kéo dài lâu. À xin lỗi, phải nói là những giấc mơ bình yên thì cũng chỉ là giấc mơ thôi. Cô lại ra đi!
Em là em thấy cũng lạ..."sao lâu rồi không gặp vậy?"...- tất nhiên là tôi không biết. Hoạ là sao nhiều chuyện xảy ra, cứ mỗi chi tiết ghép vào như để hoàn thiện bức tranh mah tôi đang tự sát!
Nghe bảo ngày xưa Đạm Tiên cũng về trong mộng mà báo cho Kiều Nhi cái kiếp phận của mình!
Rồi tựa như việc cô ấy biến mất trong cuộc sống của tất cả chúng tôi , đánh phụt thế là biến- như việc vỗ bẹp cái là con muỗi tan xác, cả tất bàng hoàng bàn ghoàng cho một sự việc hiển nhiên hay sao ấy, thế rồi lại bình thản!
Tôi không biết vũ trụ nơron của những con người kia thế nào nhưng với tôi...kì thực là hết sức kiệt quệ! Cũng là hiểu dăm ba phần của câu chuyện như cái bản tính ương bướng của một đứa lì như tôi thì không chịu hiểu thật.
Đợi khi cô ấy trao tay từng mảnh từng mảnh xếp hình tôi mới vội vàng la toáng lên thứ âm sắc tàn lụi....Có là trước giờ tôi vẫn không chấp nhận sự thật sao?
Hôm nay trên đường lớn đi về, tôi thấy một người phụ nữ băng qua đường phố đông đúc. Mắt mũi xanh xao nhưng miệng vẫn cười khi lách qua đám đông. Biết là không có gì, nhưng lại nhớ chị lớn quá...
JJ
Friday December 8, 2006
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
01 December 2006
Người tình-Janusz l.Wisniewski
...đừng quá tuyệt vọng...
Như một sợi dây thép gai, mỗi chữ được khắc trên cái nhẫn ấy như một cái gai châm móc vào tôi. Joanna 30.12.1978. Tôi bắt đầu thấy đau từ chữ "J", những giọt nước mắt đầu tiên trào ra ở chữ "a", một cái gì đó xuyên qua tôi ở số "30".
Tôi sinh ngày 30.12, vào ngày cưới của anh, chỉ có điều trước tám năm. Khi đến sinh nhật tôi, bao giờ anh cũng có hai bó hoa hồng. Một cho tôi. Màu trắng. Đẹp vô cùng. Bó thứ hai cho vợ anh. Màu đỏ.
Anh để nó ở chỗ cửa bếp, để chúng tôi không nhận thấy sự hiện diện của nó, khi chúng tôi yêu nhau trên thảm, hay trong phòng ngủ. Vờ như nó cũng như cái cặp của anh. Khi mọi chuyện đã xong, tôi đứng dậy và vào phòng tắm, anh có thói quen nằm hút thuốc. Lúc ở phòng tắm đi ra, qua sảnh, tôi mới để ý đến bó hoa. Tôi bèn đi lấy cái bình to nhất bằng thuỷ tinh màu tím, đổ nước và để bó hoa dành cho vợ anh vào bình. Cũng rất đẹp. Vì anh mua hoa như thể cho chính mình, để được vui trước niềm vui đón nhận những bông hoa từ tay anh, của tôi. Và cả của vợ anh nữa.
Tôi đứng quay lưng ra cửa sổ, khoả thân, run rẩy vì lạnh và đau đớn, bẽ bàng. Tôi chờ cho mình hết run. Sau đó tôi trở lại sàn nhà hoặc phòng ngủ, nép người vào anh và quên tất cả. Đôi khi tôi có cảm giác là anh biết những gì vừa xảy ra với tôi dưới bếp, và anh muốn dùng nụ hôn để băng lại vết thương mà cái dây thép gai kia đã gây ra cho tôi. Và anh đã băng kín. Thế là, khi anh lấy bó hoa trong bếp để về nhà, tôi cảm thấy rất rõ ràng rằng không có anh, tôi không thể có những khoảnh khắc như tôi đã có. Tôi được nếm trải niềm hạnh phúc lớn lao chính là vì cùng với anh.
Đôi khi anh từ dưới phố hổn hển chạy lên phòng để cảm ơn tôi đã để hoa trong bình. Đó là những lúc tôi cảm thấy đau đớn nhất. Cũng như anh, tôi không muốn nhắc đến điều đó. Vờ làm như bó hoa cũng chỉ như cái cặp của anh. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ thành công. Lần nào tôi cũng đi lấy cái bình tím, còn anh bao giờ cũng quay lại để cảm ơn. Anh quay lại, vì anh coi lòng biết ơn là một cái gì đó cần phải bày tỏ giống như sự tôn trọng. Tốt nhất là ngay tức thì. Rồi anh chạy xuống cầu thang, còn tôi quay vào phòng ngủ hoặc phòng khách, nơi mà anh vừa mới hôn tôi, uống nốt chỗ vang thừa trong ly của anh và của tôi, mở tiếp một chai khác, rót vào hai cái ly và khóc. Khi vang đã cạn, tôi ngủ ngay trên thảm. Sáng dậy, tôi nhìn hình ảnh của mình trong gương. Những vết sẫm từ sơn kẻ mắt chạy dài trên má. Những vết vang đỏ đã khô trên ngực, tôi đã làm rớt vang khi bàn tay rung lên vì nức nở hoặc khi đã quá say. Tóc bết vào trán và cổ. Khi nhìn thấy hình ảnh ấy trong gương, tôi bỗng thấy căm thù và khinh bỉ bản thân mình, và cả anh, cả vợ anh, và tất cả hoa hồng trên thế gian này. Tôi chạy vào phòng khách, lôi bó hoa phải ôm bằng cả hai tay ấy ra, quật xuống sàn nhà, vào bàn ghế, vào bậu cửa. Cho đến khi không còn lại một bông hoa nào tôi mới ngừng đập. Tôi đi ngủ. Tỉnh dậy vào buổi trưa và giẫm chân trần lên những cánh hoa trắng trên sàn nhà. Trên một vài cánh hoa có cả những vệt máu từ tay tôi do bị gai hồng đâm phải.
Và đã như vậy từ sáu năm nay.
Sao tôi lại chấp nhận được tình trạng đó?
Mẹ tôi cũng hỏi như vậy mỗi khi tôi về nhà vào dịp lễ tết. Và bao giờ bà cũng khóc. Người ta không thể nói chấp nhận hay không chấp nhận làm điều mà người ta thấy cần thiết hoặc khát khao!
Tôi yêu anh kinh khủng, đến mức đôi khi tôi thấy như ngạt thở. Đôi khi tôi ước gì anh bỏ tôi đi mà không làm tôi bị tổn thương. Nhưng anh là người tình chung thuỷ nhất. Anh chỉ có tôi và vợ. Anh chỉ ra đi khi nào tôi ra lệnh cho anh hoặc khi tôi có người đàn ông khác. Nhưng tôi không thể ra lệnh cho anh rời bỏ tôi. Còn với những người đàn ông khác thì tôi lại không hợp. Tôi biết thế.
Đó là vào hai năm trước đây. Anh phải đi công tác mấy tuần ở Brussel. Tôi sẽ bay đến chỗ anh vào ngày cuối cùng. Chỉ riêng kế hoạch đã khiến tôi ngây ngất. Chúng tôi sẽ được ở bên nhau bảy ngày tám đêm. Hạnh phúc biết bao! Thứ sáu tôi sẽ bay, thế mà thứ tư tôi bỗng bị sốt. Trên 39 độ. Tôi khóc vì bực tức. Tôi chỉ muốn bóp cổ cô bạn đã mang virus cúm đến cơ quan để tôi bị lây. Tôi đã uống hàng vốc vitamin C, nuốt aspirin, mua về một túi nặng cam và chanh, và ăn lấy ăn để với hy vọng là sẽ khoẻ lại. Khi tất cả chẳng ăn thua gì, mà tôi vẫn sốt trên 39 độ, mỗi lần ho tưởng như có ai thúc xẻng vào hông mình, tôi đành phải đi khám.
Tôi đứng chờ trong một hành lang hẹp. Trong một cái ghế trước phòng khám phụ sản là vợ anh đang ngồi đọc sách. Phía dưới cửa sổ, bên một cái bàn thấp, con gái anh đang vẽ gì đó vào một tờ giấy to. Khi tôi đi vào, cô bé ngẩng đầu lên và cười với tôi. Nó cười hệt như anh. Bằng cả khuôn mặt. Và cũng nháy mắt hệt như anh. Tôi cảm thấy tay mình run rẩy. Đúng lúc ấy vợ anh được gọi tên, đứng dậy. Chị ta gấp sách, nói gì đó với con gái và nhìn tôi cười, chỉ vào cái ghế trống. Chị ta đi qua tôi trong hành lang hẹp, chạm cả cái bụng vĩ đại vào tôi.
Mắt tôi tối sầm lại. Tôi đến bên cửa sổ, và mặc cho mọi người phản đối tôi vẫn mở toang cửa và hít thật sâu.
Dọc đường, tôi quẳng hết số chanh cam trong túi vào thùng rác. Aspirin thì tôi vứt vào cái thùng tiếp theo. Tôi chợt mong mình ốm thật nặng, sau đó là trốn đi đâu đó để không ai có thể tìm thấy. Để ôm con gấu nhung từ hồi bé vào lòng và trốn trong một mảnh vườn hoang vắng nào đó ở xa thành phố. Tôi không đủ sức để thay quần áo, cứ thế thiếp đi trên đivăng. Tôi mơ thấy con gái anh nhìn thấy tôi, nó sợ quá bèn trốn trong tủ và chơi với con gấu nhung, nó lấy dĩa moi hai hạt cườm đen ở mắt gấu ra.
Hơn sáu giờ tối tôi mới dậy. Tôi đốt vé đi Brussel trong lavabô. Sau đó rút dây điện thoại ra. Trước đó tôi đã gọi thợ mộc đến thay khoá cửa. Ngày hôm đó tôi đã quyết định khi nào khỏi ốm, tôi sẽ tìm cho mình một người đàn ông khác. Và tôi sẽ có bầu ngay với anh ta. Điều đó sẽ chắc chắn hơn cả việc thay khoá cửa. Những ngày, những đêm Brussel của tôi cứ qua đi, và tôi đi từ giai đoạn "tại sao anh lại có thể làm một việc hèn hạ như thế đối với mình" đến giai đoạn "nhưng anh đã làm gì hèn hạ đối với mình cơ chứ?". Tôi đã tưởng tượng ra những gì? Rằng anh về nhà với vợ rồi họ chơi cờ vua hoặc xem những tấm ảnh từ thời trẻ suốt đêm ư? Tôi đã tự vẽ một sơ đồ tâm lý, trong đó vợ anh gần như là mẹ anh. Không tình dục. Chưa bao giờ tôi hỏi anh có ngủ với vợ không. Đơn giản là tôi chủ ý cho rằng một khi anh đã để trong tôi cái chất lỏng thân thiết đó của anh thì việc anh để nó trong một người phụ nữ khác là một việc độc ác. Đặc biệt là trong một phụ nữ thần thánh, không tình dục như vợ anh. Và khi chị ta khó nhọc lách qua tôi trong cái hành lang hẹp, chạm bụng mình với đứa con của anh trong ấy vào bụng tôi, tôi cảm thấy như bị ai đó gí cái bàn là nóng bỏng với dòng "Joanna 30.12.1978" vào rốn. Giống như người ta đánh dấu cừu hay bò. Vợ anh là một phụ nữ đẹp. Nhưng đẹp như tôi nhìn thấy ở phòng khám, ngay trước kỳ sinh nở thì đã khiến tôi phải đau đớn.
Khi cái trận cúm Brussel qua đi, tôi đã đi săn lùng "những người đàn ông khác".
Chính xác tám mươi hai ngày sau hôm thay khoá cửa, tôi ra ga Warsaw để đi Torun chuẩn bị cho một cuộc phỏng vấn của báo tôi. Tôi lấy từ ví ra tờ 200 zloty để trả tiền vé nhưng người bán vé không có tiền lẻ trả lại. Tôi quay lại hỏi người đứng sau có thể đổi cho tôi tờ hai trăm đó được không. Anh đứng sau tôi. Lặng lẽ cầm tờ hai trăm từ bàn tay lạnh ngắt vì kiêu hãnh và bối rối của tôi, đưa cho người bán vé và nói rằng anh cũng mua vé đi Torun và muốn lấy chỗ gần tôi. Người bán vé đưa cho anh hai vé và chỗ tiền thừa. Anh xách cái vali của tôi và chúng tôi lặng lẽ ra sân ga.
Và thế là anh lại có chìa khoá vào căn hộ của tôi. Anh lại đến chỗ làm đón tôi đi Hel, đi biển Ustka hay Bieschad. Trong thời gian đó thì vợ anh đẻ cô con gái thứ hai.
Ở anh có gì đặc biệt?
Tất cả mọi điều ở anh đều thực sự đặc biệt. Trong tất cả những gì thấy ở anh, cái mà tôi thích nhất là được nghe anh nói. Anh gọi cho tôi vào buổi sáng, thậm chí cả vào ban đêm, và nói bằng một giọng hưng phấn không thể kìm nén: "Em nghe đây, anh có chuyện này phải nói với em ngay lập tức".
Và tôi biết rằng chỉ bằng một câu duy nhất ấy, anh đã đặt tôi lên trên tất cả. Bởi chính tôi chứ không phải ai khác, được nghe kể về những thành công, những thất bại, những cảm xúc, những kế hoạch hay những suy nghĩ của anh. Trong sáu năm, chưa một lần anh nói với tôi là anh yêu tôi, nhưng cho đến cuối đời, không một "anh yêu em" nào có thể thay thế được "em nghe đây, anh có điều này phải nói với em ngay lập tức". Có một lần trong quán bia, tôi tình cờ được chứng kiến anh tranh luận gay gắt với một người bạn, anh nói rằng sự phản bội bắt đầu khi mà lẽ ra vợ phải là người đầu tiên mà ta muốn nói một điều gì đó quan trọng thì ta lại "khát khao được nói ngay lập tức với một người phụ nữ khác". Sáu năm qua anh không hề phản bội tôi. Thậm chí với vợ anh. Đôi khi anh kể cho tôi về những điều tưởng như hoang tưởng, nhưng lại là những bài giảng thực sự về vật lý hay lý thuyết về vũ trụ. Giống như có lần, khi anh bỗng nhớ đến những "vũ trụ sơ sinh" ấy. Toàn bộ vũ trụ sơ sinh được sinh ra từ khoảng không được hình thành sau Vụ Nổ Lớn hoặc sau sự sụp đổ của một hố đen. Những đứa trẻ sơ sinh được ra đời từ bọt vũ trụ hoặc từ những cặp hố đen, lấp đầy vũ trụ cha mẹ. Chúng chẳng phụ thuộc gì vào họ theo nghĩa của những định luật vật lý chi phối họ. Anh dừng xe lại ven đường và giải thích cho tôi về sự chấp nhận cái vũ trụ đó.
Vào cái ngày 11 tháng 9 ấy, anh đến nhà tôi và chúng tôi ngồi im lặng trên sàn nhà, mắt dán vào màn hình và bỗng cảm thấy mình chẳng hiểu gì về thế giới. Anh sợ. Anh ngồi sau lưng tôi, ôm tôi thật chặt và ngả đầu vào gáy tôi. Anh run. Và nói bằng một giọng tắt dần. Tôi yêu anh cả vì lẽ đó nữa, là anh có thể sợ như vậy và không xấu hổ khi để cho tôi biết điều đó. Anh, người lãnh đạo hàng trăm con người với tính nghiêm khắc đến độc đoán, nhưng công bằng và trung thực một cách thái quá. Anh, người không bao giờ đồng ý ngồi ở chỗ của sếp khi chỉ cần có một điều gì đó không ổn, anh lập tức đòi cầm lái và tự mình ngồi sau vôlăng.
Không một người đàn ông nào mà tôi từng biết lại sợ hãi đẹp như anh. Tôi không bao giờ quên được, vào cái ngày 11 tháng 9 ấy, lúc anh đứng dậy và lần đầu tiên anh gọi điện cho vợ từ nhà tôi. Và mặc dù tôi đã muốn khóc khi nghe anh nói " Joasiu ..." (cách gọi Joanna thân mật ), tôi vẫn cảm thấy điều đó thật đẹp và nếu như anh không làm thế, có lẽ tôi đã không tôn trọng anh như tôi vẫn tôn trọng anh.
Trong những khoảnh khắc ấy, tôi muốn là tất cả đối với anh. Và không bao giờ để anh phải mất lòng tin hay thất vọng.
Có một lần, trên bãi biển ở Hel vào lúc trời hửng sáng. Chúng tôi ngồi ngoài hiên, mê mẩn nhìn về phía chân trời. Cho tới bây giờ tôi vẫn không biết, buổi sáng hôm ấy, rượu hay Chúa đã đẩy mặt trời lên khỏi đường chân trời đẹp đến thế, để tôi bỗng cảm thấy gắn bó với anh vô cùng. Đã có khi nào trong mối quan hệ với một người đàn ông, bạn bỗng thấy có một mối ràng buộc thần bí và thiêng liêng giữa hai người? Tôi đã cảm nhận được tất cả, ở đó, ở cái hiên nhà bừa bộn ấy ở Hel. Và có lẽ vì vậy mà tôi bỗng đủ can đảm để nói:
- Ước gì em được là người đàn bà duy nhất của anh. Duy nhất! Anh hiểu không? Và biết chắc rằng cả sáng mai, cả thứ hai tuần sau và cả vào lễ Giáng Sinh em vẫn sẽ có anh...
Tôi khóc. Anh nghiêng đầu. Co người lại như thể những điều tôi vừa nói là một cú đấm và anh đang chờ những cú đấm tiếp theo, và người cứ cứng đờ ở tư thế ấy. Một lát sau, anh đứng dậy và đi ra phía biển. Tôi ngồi không thể nhúc nhích. Anh trở lại, chạm vào đầu tôi và nói khẽ: "Tha lỗi cho anh".
Khi quay về từ Hel, tôi hiểu rằng anh sẽ không bao giờ chỉ là người đàn ông của tôi. Và tôi cứ cam phận như vậy cả đến hôm nay nữa.
Mai là sinh nhật tôi. Và kỷ niệm ngày cưới của anh. Đã chín tuần nay tôi không có kinh. Tôi sẽ có đứa con của anh. Tôi đã không còn sợ cái nhẫn ấy nữa. Ngày mai tôi sẽ nói với anh, rằng không thể mua hai bó hồng để tặng cho hai người đàn bà ở hai vũ trụ khác nhau, tách rời nhau.
Chắc chắn anh sẽ hiểu và sẽ rời bỏ chúng tôi. Nhưng dù thế thì vẫn còn lại trong tôi cả một vũ trụ.
Vũ trụ sơ sinh.
Như một sợi dây thép gai, mỗi chữ được khắc trên cái nhẫn ấy như một cái gai châm móc vào tôi. Joanna 30.12.1978. Tôi bắt đầu thấy đau từ chữ "J", những giọt nước mắt đầu tiên trào ra ở chữ "a", một cái gì đó xuyên qua tôi ở số "30".
Tôi sinh ngày 30.12, vào ngày cưới của anh, chỉ có điều trước tám năm. Khi đến sinh nhật tôi, bao giờ anh cũng có hai bó hoa hồng. Một cho tôi. Màu trắng. Đẹp vô cùng. Bó thứ hai cho vợ anh. Màu đỏ.
Anh để nó ở chỗ cửa bếp, để chúng tôi không nhận thấy sự hiện diện của nó, khi chúng tôi yêu nhau trên thảm, hay trong phòng ngủ. Vờ như nó cũng như cái cặp của anh. Khi mọi chuyện đã xong, tôi đứng dậy và vào phòng tắm, anh có thói quen nằm hút thuốc. Lúc ở phòng tắm đi ra, qua sảnh, tôi mới để ý đến bó hoa. Tôi bèn đi lấy cái bình to nhất bằng thuỷ tinh màu tím, đổ nước và để bó hoa dành cho vợ anh vào bình. Cũng rất đẹp. Vì anh mua hoa như thể cho chính mình, để được vui trước niềm vui đón nhận những bông hoa từ tay anh, của tôi. Và cả của vợ anh nữa.
Tôi đứng quay lưng ra cửa sổ, khoả thân, run rẩy vì lạnh và đau đớn, bẽ bàng. Tôi chờ cho mình hết run. Sau đó tôi trở lại sàn nhà hoặc phòng ngủ, nép người vào anh và quên tất cả. Đôi khi tôi có cảm giác là anh biết những gì vừa xảy ra với tôi dưới bếp, và anh muốn dùng nụ hôn để băng lại vết thương mà cái dây thép gai kia đã gây ra cho tôi. Và anh đã băng kín. Thế là, khi anh lấy bó hoa trong bếp để về nhà, tôi cảm thấy rất rõ ràng rằng không có anh, tôi không thể có những khoảnh khắc như tôi đã có. Tôi được nếm trải niềm hạnh phúc lớn lao chính là vì cùng với anh.
Đôi khi anh từ dưới phố hổn hển chạy lên phòng để cảm ơn tôi đã để hoa trong bình. Đó là những lúc tôi cảm thấy đau đớn nhất. Cũng như anh, tôi không muốn nhắc đến điều đó. Vờ làm như bó hoa cũng chỉ như cái cặp của anh. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ thành công. Lần nào tôi cũng đi lấy cái bình tím, còn anh bao giờ cũng quay lại để cảm ơn. Anh quay lại, vì anh coi lòng biết ơn là một cái gì đó cần phải bày tỏ giống như sự tôn trọng. Tốt nhất là ngay tức thì. Rồi anh chạy xuống cầu thang, còn tôi quay vào phòng ngủ hoặc phòng khách, nơi mà anh vừa mới hôn tôi, uống nốt chỗ vang thừa trong ly của anh và của tôi, mở tiếp một chai khác, rót vào hai cái ly và khóc. Khi vang đã cạn, tôi ngủ ngay trên thảm. Sáng dậy, tôi nhìn hình ảnh của mình trong gương. Những vết sẫm từ sơn kẻ mắt chạy dài trên má. Những vết vang đỏ đã khô trên ngực, tôi đã làm rớt vang khi bàn tay rung lên vì nức nở hoặc khi đã quá say. Tóc bết vào trán và cổ. Khi nhìn thấy hình ảnh ấy trong gương, tôi bỗng thấy căm thù và khinh bỉ bản thân mình, và cả anh, cả vợ anh, và tất cả hoa hồng trên thế gian này. Tôi chạy vào phòng khách, lôi bó hoa phải ôm bằng cả hai tay ấy ra, quật xuống sàn nhà, vào bàn ghế, vào bậu cửa. Cho đến khi không còn lại một bông hoa nào tôi mới ngừng đập. Tôi đi ngủ. Tỉnh dậy vào buổi trưa và giẫm chân trần lên những cánh hoa trắng trên sàn nhà. Trên một vài cánh hoa có cả những vệt máu từ tay tôi do bị gai hồng đâm phải.
Và đã như vậy từ sáu năm nay.
Sao tôi lại chấp nhận được tình trạng đó?
Mẹ tôi cũng hỏi như vậy mỗi khi tôi về nhà vào dịp lễ tết. Và bao giờ bà cũng khóc. Người ta không thể nói chấp nhận hay không chấp nhận làm điều mà người ta thấy cần thiết hoặc khát khao!
Tôi yêu anh kinh khủng, đến mức đôi khi tôi thấy như ngạt thở. Đôi khi tôi ước gì anh bỏ tôi đi mà không làm tôi bị tổn thương. Nhưng anh là người tình chung thuỷ nhất. Anh chỉ có tôi và vợ. Anh chỉ ra đi khi nào tôi ra lệnh cho anh hoặc khi tôi có người đàn ông khác. Nhưng tôi không thể ra lệnh cho anh rời bỏ tôi. Còn với những người đàn ông khác thì tôi lại không hợp. Tôi biết thế.
Đó là vào hai năm trước đây. Anh phải đi công tác mấy tuần ở Brussel. Tôi sẽ bay đến chỗ anh vào ngày cuối cùng. Chỉ riêng kế hoạch đã khiến tôi ngây ngất. Chúng tôi sẽ được ở bên nhau bảy ngày tám đêm. Hạnh phúc biết bao! Thứ sáu tôi sẽ bay, thế mà thứ tư tôi bỗng bị sốt. Trên 39 độ. Tôi khóc vì bực tức. Tôi chỉ muốn bóp cổ cô bạn đã mang virus cúm đến cơ quan để tôi bị lây. Tôi đã uống hàng vốc vitamin C, nuốt aspirin, mua về một túi nặng cam và chanh, và ăn lấy ăn để với hy vọng là sẽ khoẻ lại. Khi tất cả chẳng ăn thua gì, mà tôi vẫn sốt trên 39 độ, mỗi lần ho tưởng như có ai thúc xẻng vào hông mình, tôi đành phải đi khám.
Tôi đứng chờ trong một hành lang hẹp. Trong một cái ghế trước phòng khám phụ sản là vợ anh đang ngồi đọc sách. Phía dưới cửa sổ, bên một cái bàn thấp, con gái anh đang vẽ gì đó vào một tờ giấy to. Khi tôi đi vào, cô bé ngẩng đầu lên và cười với tôi. Nó cười hệt như anh. Bằng cả khuôn mặt. Và cũng nháy mắt hệt như anh. Tôi cảm thấy tay mình run rẩy. Đúng lúc ấy vợ anh được gọi tên, đứng dậy. Chị ta gấp sách, nói gì đó với con gái và nhìn tôi cười, chỉ vào cái ghế trống. Chị ta đi qua tôi trong hành lang hẹp, chạm cả cái bụng vĩ đại vào tôi.
Mắt tôi tối sầm lại. Tôi đến bên cửa sổ, và mặc cho mọi người phản đối tôi vẫn mở toang cửa và hít thật sâu.
Dọc đường, tôi quẳng hết số chanh cam trong túi vào thùng rác. Aspirin thì tôi vứt vào cái thùng tiếp theo. Tôi chợt mong mình ốm thật nặng, sau đó là trốn đi đâu đó để không ai có thể tìm thấy. Để ôm con gấu nhung từ hồi bé vào lòng và trốn trong một mảnh vườn hoang vắng nào đó ở xa thành phố. Tôi không đủ sức để thay quần áo, cứ thế thiếp đi trên đivăng. Tôi mơ thấy con gái anh nhìn thấy tôi, nó sợ quá bèn trốn trong tủ và chơi với con gấu nhung, nó lấy dĩa moi hai hạt cườm đen ở mắt gấu ra.
Hơn sáu giờ tối tôi mới dậy. Tôi đốt vé đi Brussel trong lavabô. Sau đó rút dây điện thoại ra. Trước đó tôi đã gọi thợ mộc đến thay khoá cửa. Ngày hôm đó tôi đã quyết định khi nào khỏi ốm, tôi sẽ tìm cho mình một người đàn ông khác. Và tôi sẽ có bầu ngay với anh ta. Điều đó sẽ chắc chắn hơn cả việc thay khoá cửa. Những ngày, những đêm Brussel của tôi cứ qua đi, và tôi đi từ giai đoạn "tại sao anh lại có thể làm một việc hèn hạ như thế đối với mình" đến giai đoạn "nhưng anh đã làm gì hèn hạ đối với mình cơ chứ?". Tôi đã tưởng tượng ra những gì? Rằng anh về nhà với vợ rồi họ chơi cờ vua hoặc xem những tấm ảnh từ thời trẻ suốt đêm ư? Tôi đã tự vẽ một sơ đồ tâm lý, trong đó vợ anh gần như là mẹ anh. Không tình dục. Chưa bao giờ tôi hỏi anh có ngủ với vợ không. Đơn giản là tôi chủ ý cho rằng một khi anh đã để trong tôi cái chất lỏng thân thiết đó của anh thì việc anh để nó trong một người phụ nữ khác là một việc độc ác. Đặc biệt là trong một phụ nữ thần thánh, không tình dục như vợ anh. Và khi chị ta khó nhọc lách qua tôi trong cái hành lang hẹp, chạm bụng mình với đứa con của anh trong ấy vào bụng tôi, tôi cảm thấy như bị ai đó gí cái bàn là nóng bỏng với dòng "Joanna 30.12.1978" vào rốn. Giống như người ta đánh dấu cừu hay bò. Vợ anh là một phụ nữ đẹp. Nhưng đẹp như tôi nhìn thấy ở phòng khám, ngay trước kỳ sinh nở thì đã khiến tôi phải đau đớn.
Khi cái trận cúm Brussel qua đi, tôi đã đi săn lùng "những người đàn ông khác".
Chính xác tám mươi hai ngày sau hôm thay khoá cửa, tôi ra ga Warsaw để đi Torun chuẩn bị cho một cuộc phỏng vấn của báo tôi. Tôi lấy từ ví ra tờ 200 zloty để trả tiền vé nhưng người bán vé không có tiền lẻ trả lại. Tôi quay lại hỏi người đứng sau có thể đổi cho tôi tờ hai trăm đó được không. Anh đứng sau tôi. Lặng lẽ cầm tờ hai trăm từ bàn tay lạnh ngắt vì kiêu hãnh và bối rối của tôi, đưa cho người bán vé và nói rằng anh cũng mua vé đi Torun và muốn lấy chỗ gần tôi. Người bán vé đưa cho anh hai vé và chỗ tiền thừa. Anh xách cái vali của tôi và chúng tôi lặng lẽ ra sân ga.
Và thế là anh lại có chìa khoá vào căn hộ của tôi. Anh lại đến chỗ làm đón tôi đi Hel, đi biển Ustka hay Bieschad. Trong thời gian đó thì vợ anh đẻ cô con gái thứ hai.
Ở anh có gì đặc biệt?
Tất cả mọi điều ở anh đều thực sự đặc biệt. Trong tất cả những gì thấy ở anh, cái mà tôi thích nhất là được nghe anh nói. Anh gọi cho tôi vào buổi sáng, thậm chí cả vào ban đêm, và nói bằng một giọng hưng phấn không thể kìm nén: "Em nghe đây, anh có chuyện này phải nói với em ngay lập tức".
Và tôi biết rằng chỉ bằng một câu duy nhất ấy, anh đã đặt tôi lên trên tất cả. Bởi chính tôi chứ không phải ai khác, được nghe kể về những thành công, những thất bại, những cảm xúc, những kế hoạch hay những suy nghĩ của anh. Trong sáu năm, chưa một lần anh nói với tôi là anh yêu tôi, nhưng cho đến cuối đời, không một "anh yêu em" nào có thể thay thế được "em nghe đây, anh có điều này phải nói với em ngay lập tức". Có một lần trong quán bia, tôi tình cờ được chứng kiến anh tranh luận gay gắt với một người bạn, anh nói rằng sự phản bội bắt đầu khi mà lẽ ra vợ phải là người đầu tiên mà ta muốn nói một điều gì đó quan trọng thì ta lại "khát khao được nói ngay lập tức với một người phụ nữ khác". Sáu năm qua anh không hề phản bội tôi. Thậm chí với vợ anh. Đôi khi anh kể cho tôi về những điều tưởng như hoang tưởng, nhưng lại là những bài giảng thực sự về vật lý hay lý thuyết về vũ trụ. Giống như có lần, khi anh bỗng nhớ đến những "vũ trụ sơ sinh" ấy. Toàn bộ vũ trụ sơ sinh được sinh ra từ khoảng không được hình thành sau Vụ Nổ Lớn hoặc sau sự sụp đổ của một hố đen. Những đứa trẻ sơ sinh được ra đời từ bọt vũ trụ hoặc từ những cặp hố đen, lấp đầy vũ trụ cha mẹ. Chúng chẳng phụ thuộc gì vào họ theo nghĩa của những định luật vật lý chi phối họ. Anh dừng xe lại ven đường và giải thích cho tôi về sự chấp nhận cái vũ trụ đó.
Vào cái ngày 11 tháng 9 ấy, anh đến nhà tôi và chúng tôi ngồi im lặng trên sàn nhà, mắt dán vào màn hình và bỗng cảm thấy mình chẳng hiểu gì về thế giới. Anh sợ. Anh ngồi sau lưng tôi, ôm tôi thật chặt và ngả đầu vào gáy tôi. Anh run. Và nói bằng một giọng tắt dần. Tôi yêu anh cả vì lẽ đó nữa, là anh có thể sợ như vậy và không xấu hổ khi để cho tôi biết điều đó. Anh, người lãnh đạo hàng trăm con người với tính nghiêm khắc đến độc đoán, nhưng công bằng và trung thực một cách thái quá. Anh, người không bao giờ đồng ý ngồi ở chỗ của sếp khi chỉ cần có một điều gì đó không ổn, anh lập tức đòi cầm lái và tự mình ngồi sau vôlăng.
Không một người đàn ông nào mà tôi từng biết lại sợ hãi đẹp như anh. Tôi không bao giờ quên được, vào cái ngày 11 tháng 9 ấy, lúc anh đứng dậy và lần đầu tiên anh gọi điện cho vợ từ nhà tôi. Và mặc dù tôi đã muốn khóc khi nghe anh nói " Joasiu ..." (cách gọi Joanna thân mật ), tôi vẫn cảm thấy điều đó thật đẹp và nếu như anh không làm thế, có lẽ tôi đã không tôn trọng anh như tôi vẫn tôn trọng anh.
Trong những khoảnh khắc ấy, tôi muốn là tất cả đối với anh. Và không bao giờ để anh phải mất lòng tin hay thất vọng.
Có một lần, trên bãi biển ở Hel vào lúc trời hửng sáng. Chúng tôi ngồi ngoài hiên, mê mẩn nhìn về phía chân trời. Cho tới bây giờ tôi vẫn không biết, buổi sáng hôm ấy, rượu hay Chúa đã đẩy mặt trời lên khỏi đường chân trời đẹp đến thế, để tôi bỗng cảm thấy gắn bó với anh vô cùng. Đã có khi nào trong mối quan hệ với một người đàn ông, bạn bỗng thấy có một mối ràng buộc thần bí và thiêng liêng giữa hai người? Tôi đã cảm nhận được tất cả, ở đó, ở cái hiên nhà bừa bộn ấy ở Hel. Và có lẽ vì vậy mà tôi bỗng đủ can đảm để nói:
- Ước gì em được là người đàn bà duy nhất của anh. Duy nhất! Anh hiểu không? Và biết chắc rằng cả sáng mai, cả thứ hai tuần sau và cả vào lễ Giáng Sinh em vẫn sẽ có anh...
Tôi khóc. Anh nghiêng đầu. Co người lại như thể những điều tôi vừa nói là một cú đấm và anh đang chờ những cú đấm tiếp theo, và người cứ cứng đờ ở tư thế ấy. Một lát sau, anh đứng dậy và đi ra phía biển. Tôi ngồi không thể nhúc nhích. Anh trở lại, chạm vào đầu tôi và nói khẽ: "Tha lỗi cho anh".
Khi quay về từ Hel, tôi hiểu rằng anh sẽ không bao giờ chỉ là người đàn ông của tôi. Và tôi cứ cam phận như vậy cả đến hôm nay nữa.
Mai là sinh nhật tôi. Và kỷ niệm ngày cưới của anh. Đã chín tuần nay tôi không có kinh. Tôi sẽ có đứa con của anh. Tôi đã không còn sợ cái nhẫn ấy nữa. Ngày mai tôi sẽ nói với anh, rằng không thể mua hai bó hồng để tặng cho hai người đàn bà ở hai vũ trụ khác nhau, tách rời nhau.
Chắc chắn anh sẽ hiểu và sẽ rời bỏ chúng tôi. Nhưng dù thế thì vẫn còn lại trong tôi cả một vũ trụ.
Vũ trụ sơ sinh.
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
27 November 2006
25 November 2006
In the kitchen

Rốt cục thì cô gái cũng đã vùng chạy. Chạy rất nhanh.Xa lìa cái tấm gương trên bàn ăn. Chạy vào cái khoảng không không có ánh sáng, như một cái lỗ ruột của con thuồng luồng. Đen kịt và nuốt chửng!
Tôi chuẩn bị một bữa tối như thường lệ. Buổi tối hôm nay có khoai tây chiên và nước sốt tôm thịt.
Khoai tây muốn ngon thì fải gọt ghẽ vừa đẹp vỏ nâu. Xắt lát rồi bỏ vào thứ nước măn mẳn nhưng không tanh như nước chấm. Chỉ măn mẳn và trong suốt. Khoai tây có mà biết cảm thì chắc sẽ xót da lắm....
Tôm phải lột nhẹ nhàng để đừng xé tan những xớ thịt. Tội nghiệp, chỉ là một lớp vỏ yếu ớt....Phải dằng thật mạnh và chính xác rồi lột xác con vật từ đầu đến cả đuôi. Thật dứt khoát, dù đau đớn nhưng như thế sẽ tốt hơn sự vùng vằng mà rách tan khối cơ kia... Khéo khéo màh bóc lớp võ não ra...một màu đỏ ối sắc son mà muốn trào ra...nhẹ nhàng thôi...
Chảo bơ sôi ùng ục, nóng quá, nếu mình bị phỏng cháy thì sao nhỉ, ai sẽ đến cùng mình? cùng với con quái vật chảy nhão này? Không ai trả lời... cái tròng đen con mắt chảy mồ hôi...
Thức ăn sẵn sàng. có thêm cả một cốc nước dâu tây lên men.
Hôm nay mình đã làm việc tốt, đi học tốt, tự nấu ăn tốt, .... mình sẽ có nhiều tiền, mình sẽ có nhiều kiến thức, mình sẽ được khoẻ mạnh.....
Nâng cốc nào....cheers
JJ
Saturday November 25, 2006
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
19 November 2006
Hey saddie

Này này em....vỡ ra đi nào
...cho anh thấy đôi mắt em to như thế....
Này này em....khóc ứa đi nào
....cho anh biết mặn đắng khoé mi....
Này này em.....tình yêu không như thế...
Anh xin lỗi...mắt môi này...anh đã hẹn cùng ai...
Phải chăng em
Phải chăng anh....
Những lỗi lầm hầu như không thể.
Vỡ nhẹ từng cánh daisy....
Em tan vào trong hơi thở...
Những giấc mơ quá lớn em không biết tìm đâu....
Hoạ là em vẽ nên những tình yêu hơi nước.
Nhưng rồi cũng mất thôi...
Này này em.....
JJ
Sunday November 19, 2006
13 November 2006
Đau nơi đầu lưỡi!
Đau nơi đầu lưỡi!
Mụ lưỡi trong cái vòm miệng rà soát tứ tung mọi thứ. Hoạ có chăng chỉ là những kẽ canxi gồ ghề khô khốc.
Anh nói gì? Không, anh chẳng nói gì. Em nói gì? Có, em có nói...mà sự thật là em đã gào đến khản cổ là em yêu anh biết chừng nào nhưng chả ai nghe thấy. Cái miệng thì cứ ngam ngáp như con cá nằm phơi nắng chờ chuyển kiếp. Vậy mà đố có ai nghe được em đã nói gì!
Vòm miệng khô khốc, mụ lưỡi rón rén chùi đầu lên, cảm giác thật thô ráp và không trơn tuột như mọi khi. Mụ hoảng sợ khi cái vòm ấy quá khô và bắt đầu dinh dính một cách khó chịu, như thể việc có ai đ1o bôi một lớp keo 502 lên trên muốn lột da đầu của mụ.
Không đặng lòng thế là mụ tìm đường thoát thân bằng cách chúi nhũi vào những khối can xi kia. Nơi màh chỉ khoảng 5mm ra phía bên ngoài thôi là mụ có thể thoát ra cái ngục ẩm ướt này.
Cô gái ngậm miệng lại. Môi rưng rưng nứt nẻ. Cái bờ môi thiếu nữ khô cằn và bong lên những mảng da trăng trắng ti ti. Sự việc đến không bất ngờ nhưng đó là một việc cô kiềm nén từ rất lâu. Chắc chắn một điều là người đàn ông kia là người duy nhất cô yêu... sẽ mãi không thuộc về cô. Đó là một định lý, một tiên đề có thực và anh thì luôn là người chứng minh những thứ đó giỏi nhất. Duri đến và hôn anh trìu mến. Tất cả mọi vật xung quanh anh bừng lên một niềm hạnh phúc vô bờ mah chính anh là nhụy của đoá hoa . Một đoá hoa trắng rất đẹp và lộng lẫy. Chỉ duy có việc, cảnh tượng tuyệt hảo đó lại có thêm một con ruồi cái đen, gãy cánh đậu trên một cành khuất nẻo chứng kiến sự đơm hoa nảy nở của hạnh phúc này.
Mụ lưỡi quằn quại thở lấy thở để những ngọn không khí cuối cùng. Mụ biết, chỉ cần cô thấy cảnh này thì rất có khả năng mụ sẽ không thấy ánh nắng mặt trời trong gần 1 năm. Sự vụ điên cuồng làm cho Mụ điên tiết lên và muốn gào rú lên một thứ gì đó. Mụ đã thảo luận với cô gái là nếu lần này mụ làm tốt hơn, ắt sẽ có người nghe được tiếng bi ai là thế nào.
Phản trắc - và đội ơn!
Cô gái không chấp nhận những ý kiến riêng tư như thế, cô quyết định sẽ không mở miệng ít nhất là đến khi cô té lăn ra vì kiệt sức và được đưa vào bệnh viện. Mụ thì lồng lộn lên vì những sự thật ngồn ngộn trong đầu cần giải toả . Có một cách, mụ lao đầu vào những kẽ can xi đang đập nhẹ theo tiếng nấc. Phập một cái! Mụ bị rách một mảng ngay đầu, máu tuôn và rú lên những tràng vô nghĩa trước cặp tình nhân hôn nhau say đắm.
TInh yêu giữa một chàng mù và một cô gái câm có thể là như thế!
JJ
Monday November 13, 2006
Mụ lưỡi trong cái vòm miệng rà soát tứ tung mọi thứ. Hoạ có chăng chỉ là những kẽ canxi gồ ghề khô khốc.
Anh nói gì? Không, anh chẳng nói gì. Em nói gì? Có, em có nói...mà sự thật là em đã gào đến khản cổ là em yêu anh biết chừng nào nhưng chả ai nghe thấy. Cái miệng thì cứ ngam ngáp như con cá nằm phơi nắng chờ chuyển kiếp. Vậy mà đố có ai nghe được em đã nói gì!
Vòm miệng khô khốc, mụ lưỡi rón rén chùi đầu lên, cảm giác thật thô ráp và không trơn tuột như mọi khi. Mụ hoảng sợ khi cái vòm ấy quá khô và bắt đầu dinh dính một cách khó chịu, như thể việc có ai đ1o bôi một lớp keo 502 lên trên muốn lột da đầu của mụ.
Không đặng lòng thế là mụ tìm đường thoát thân bằng cách chúi nhũi vào những khối can xi kia. Nơi màh chỉ khoảng 5mm ra phía bên ngoài thôi là mụ có thể thoát ra cái ngục ẩm ướt này.
Cô gái ngậm miệng lại. Môi rưng rưng nứt nẻ. Cái bờ môi thiếu nữ khô cằn và bong lên những mảng da trăng trắng ti ti. Sự việc đến không bất ngờ nhưng đó là một việc cô kiềm nén từ rất lâu. Chắc chắn một điều là người đàn ông kia là người duy nhất cô yêu... sẽ mãi không thuộc về cô. Đó là một định lý, một tiên đề có thực và anh thì luôn là người chứng minh những thứ đó giỏi nhất. Duri đến và hôn anh trìu mến. Tất cả mọi vật xung quanh anh bừng lên một niềm hạnh phúc vô bờ mah chính anh là nhụy của đoá hoa . Một đoá hoa trắng rất đẹp và lộng lẫy. Chỉ duy có việc, cảnh tượng tuyệt hảo đó lại có thêm một con ruồi cái đen, gãy cánh đậu trên một cành khuất nẻo chứng kiến sự đơm hoa nảy nở của hạnh phúc này.
Mụ lưỡi quằn quại thở lấy thở để những ngọn không khí cuối cùng. Mụ biết, chỉ cần cô thấy cảnh này thì rất có khả năng mụ sẽ không thấy ánh nắng mặt trời trong gần 1 năm. Sự vụ điên cuồng làm cho Mụ điên tiết lên và muốn gào rú lên một thứ gì đó. Mụ đã thảo luận với cô gái là nếu lần này mụ làm tốt hơn, ắt sẽ có người nghe được tiếng bi ai là thế nào.
Phản trắc - và đội ơn!
Cô gái không chấp nhận những ý kiến riêng tư như thế, cô quyết định sẽ không mở miệng ít nhất là đến khi cô té lăn ra vì kiệt sức và được đưa vào bệnh viện. Mụ thì lồng lộn lên vì những sự thật ngồn ngộn trong đầu cần giải toả . Có một cách, mụ lao đầu vào những kẽ can xi đang đập nhẹ theo tiếng nấc. Phập một cái! Mụ bị rách một mảng ngay đầu, máu tuôn và rú lên những tràng vô nghĩa trước cặp tình nhân hôn nhau say đắm.
TInh yêu giữa một chàng mù và một cô gái câm có thể là như thế!
JJ
Monday November 13, 2006
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
07 November 2006
Mợ
Đương đêm thì thấy Mợ về. Mợ ngồi cười buồn ngoài hàng hiên mà không vào. Tay vân vê cái tà áo, nước mắt chảy tạt làm tóc bên bết hai bên....
Cái ngày vào làm cho Cậu Mợ thì đã thấy 2 người không ở chung. Cậu thì ở trên nhà Dài. Không lúc nào về. Chả hiểu sao vợ chồng gì kì cục nhưng cũng không dám hỏi. Về ngày lâu, đi chợ xung quanh mới biết. Cậu là cậu thuê tôi là con ở thế thôi, nói đây là Mợ chứ hoá ra "mợ của cậu" là trên nhà dài kia kìa. Mợ của tôi chắc là Mợ thêm quá!
Mợ , trước là người cùng khác. Nghe giọng Mợ cũng lạ, không cao cao đài các nhưng cũng là lời tuôn hoa nhả ngọc, nghe dễ chịu cái lòng. Mợ ít khi quát tháo, mà cũng chả mấy cười đùa. Lúc nào cũng thin thít. Có là Cậu về thì Mợ chân nọ quấn chân kia, áo váy gì chạy một hồi vướng vào nhau là rách bươm lên. Mợ yêu cậu thật! Yêu ghê lắm, giá mà có thằng nào chịu tôi tôi cũng thử yêu một lần như thế giống Mợ.
Có Cậu là nhà vui bừng hẳn. Cậu mang quà về cho Mợ, rồi cho cả con ở già là tôi. Tôi thì cuống quýt lên như vớ được báu vật. Mợ thì cầm lấy lặng lẽ ...nụ cười nhẹ nhàng bí ẩn như cốc trà nhài mà Mợ hay pha cho Cậu mổi sáng.
Hôm đó là hôm trăng tròn , nhưng phải tội mây nhiều làm chẳng thấy trăng đâu, tôi cũng mặc. Cũng là vì hôm đó Cậu về. cũng chừng 2, 3 tháng nay Cậu thăm nhà nên tôi cũng không lo mấy. Nhà có mùi đàn ông thì nó cũng ấm đỡ cho cái chùa bà đanh này. ...
Tối trời mưa, gió dập , mấy cái chân đèn trên bàn thờ rung rinh nghe cành cạch. Rồi choảng một cái, nến tắt. Cái lỗ tai già bừng tỉnh. Nghe đâu tiếng gấu ó thanh thanh của một người phụ nữ. Ra đến nơi chỉ còn thấy Cậu ngồi thừ trên hàng hiên. Cái thân to bè của cậu gió mưa dập vào như dập đá mah cậu thì cứ trơ mắt nhìn. " Mợ lên nhà dài chơi dăm bữa lại về, bà trông nom cái cửa cái nhà cẩn thận, tôi đội ơn !". Đoạn rồi thấy cậu cũng lững thững đi.... tuốt tuột vào trong cơn mưa ...
Hôm nay trời đứng gió, nóng quá, đang ngủ cũng phải dậy ghé tấm hiên cửa ra cho mát, thì thấy mợ về....miệng la bai bải mà mợ không nghe. Mợ pha một cốc trà nhài để đó rồi ghé mặt vào hôn lên búi tóc tôi...." Ái kim bất định, hận cổ bất di .....giỗ sau bà cho tôi thêm nhài hoa vào nữa nhé!"
071106
JJ
Cái ngày vào làm cho Cậu Mợ thì đã thấy 2 người không ở chung. Cậu thì ở trên nhà Dài. Không lúc nào về. Chả hiểu sao vợ chồng gì kì cục nhưng cũng không dám hỏi. Về ngày lâu, đi chợ xung quanh mới biết. Cậu là cậu thuê tôi là con ở thế thôi, nói đây là Mợ chứ hoá ra "mợ của cậu" là trên nhà dài kia kìa. Mợ của tôi chắc là Mợ thêm quá!
Mợ , trước là người cùng khác. Nghe giọng Mợ cũng lạ, không cao cao đài các nhưng cũng là lời tuôn hoa nhả ngọc, nghe dễ chịu cái lòng. Mợ ít khi quát tháo, mà cũng chả mấy cười đùa. Lúc nào cũng thin thít. Có là Cậu về thì Mợ chân nọ quấn chân kia, áo váy gì chạy một hồi vướng vào nhau là rách bươm lên. Mợ yêu cậu thật! Yêu ghê lắm, giá mà có thằng nào chịu tôi tôi cũng thử yêu một lần như thế giống Mợ.
Có Cậu là nhà vui bừng hẳn. Cậu mang quà về cho Mợ, rồi cho cả con ở già là tôi. Tôi thì cuống quýt lên như vớ được báu vật. Mợ thì cầm lấy lặng lẽ ...nụ cười nhẹ nhàng bí ẩn như cốc trà nhài mà Mợ hay pha cho Cậu mổi sáng.
Hôm đó là hôm trăng tròn , nhưng phải tội mây nhiều làm chẳng thấy trăng đâu, tôi cũng mặc. Cũng là vì hôm đó Cậu về. cũng chừng 2, 3 tháng nay Cậu thăm nhà nên tôi cũng không lo mấy. Nhà có mùi đàn ông thì nó cũng ấm đỡ cho cái chùa bà đanh này. ...
Tối trời mưa, gió dập , mấy cái chân đèn trên bàn thờ rung rinh nghe cành cạch. Rồi choảng một cái, nến tắt. Cái lỗ tai già bừng tỉnh. Nghe đâu tiếng gấu ó thanh thanh của một người phụ nữ. Ra đến nơi chỉ còn thấy Cậu ngồi thừ trên hàng hiên. Cái thân to bè của cậu gió mưa dập vào như dập đá mah cậu thì cứ trơ mắt nhìn. " Mợ lên nhà dài chơi dăm bữa lại về, bà trông nom cái cửa cái nhà cẩn thận, tôi đội ơn !". Đoạn rồi thấy cậu cũng lững thững đi.... tuốt tuột vào trong cơn mưa ...
Hôm nay trời đứng gió, nóng quá, đang ngủ cũng phải dậy ghé tấm hiên cửa ra cho mát, thì thấy mợ về....miệng la bai bải mà mợ không nghe. Mợ pha một cốc trà nhài để đó rồi ghé mặt vào hôn lên búi tóc tôi...." Ái kim bất định, hận cổ bất di .....giỗ sau bà cho tôi thêm nhài hoa vào nữa nhé!"
071106
JJ
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
01 November 2006
đêm
Nước lạnh quá, tất cả xung quanh em, ve vẩy, như bàn tay anh trong đêm sương sớm..... anh có nghe tiếng em không?
Không, anh nghe tiếng của dòng sông. Dòng sông thở nhẹ nhàng ...em có nghe anh nói ? ...rằng anh yêu em.... yêu đơn giản khi em cũng chẳng nghe tiếng anh ...và anh cũng chẳng nghe tiếng em...
Nước lạnh quá anh.... nước xuyên qua em hết rồi. Tóc trôi.... buồn trôi...vui trôi.... và chỉ còn anh ở lại...
....
Em còn nhớ, anh vẫn muốn nghe tiếng em thở.... em nhớ là anh sẽ hỏi thăm em vào lúc em vừa tỉnh dậy rằng mặt trời có nhớ em không?.... Nhớ rằng em muốn anh nhớ những giây phút đó...
Tiếp đi em,... nếu ngày mai anh chết...anh sẽ viết một bản tường trình anh chết thế nào....rằng nỗi nhớ em giết anh thế nào?.... anh muốn em nhớ tháng 10 năm ấy... anh muốn em nghe tiếng gió thổi qua não bộ nơi hình ảnh của kí ức......
[ anh sẽ nhớ... anh mãi nhớ....mãi thế.... tình yêu như giếng nước trong của anh]
Em mệt mỏi quá.... ánh sáng không cứu được tình yêu em. Em bị chết ngộp trong những giấc mơ màu đen..... thế nên em quyết định ôm con gấu bông. Khi em mất nó sẽ yêu anh thay vì em... Định mệnh của em gắn liền với ngọn tóc dài nhất trên khuôn mặt loà xoà của anh....
Này em yêu ơi, tình yêu sẽ mãi trong anh....tha thiết dù có chết khô, nhưng gió sẽ đem hơi thở của anh đến bao vây tình yêu của em dành cho anh.....khi anh mất...
Thôi... em về đây...
4:13 am Một người phụ nữ lớn tuổi đến trình báo cảnh sát là bà ấy nghe có tiếng nước chảy xối xả tầng trên làm ủ dột phòng ngủ của bà ta. Bà đã gọi cửa nhiều lần căn hộ tầng trên nhưng không thấy trả lời. Người ta tìm thấy một cô gái châu Á tự sát trong bồn tắm bằng rấ t nh i ề u mả n h g ư ơ n g v ỡ . . . . . . .. . . .
JJ
Wednesday November 1, 2006
Không, anh nghe tiếng của dòng sông. Dòng sông thở nhẹ nhàng ...em có nghe anh nói ? ...rằng anh yêu em.... yêu đơn giản khi em cũng chẳng nghe tiếng anh ...và anh cũng chẳng nghe tiếng em...
Nước lạnh quá anh.... nước xuyên qua em hết rồi. Tóc trôi.... buồn trôi...vui trôi.... và chỉ còn anh ở lại...
....
Em còn nhớ, anh vẫn muốn nghe tiếng em thở.... em nhớ là anh sẽ hỏi thăm em vào lúc em vừa tỉnh dậy rằng mặt trời có nhớ em không?.... Nhớ rằng em muốn anh nhớ những giây phút đó...
Tiếp đi em,... nếu ngày mai anh chết...anh sẽ viết một bản tường trình anh chết thế nào....rằng nỗi nhớ em giết anh thế nào?.... anh muốn em nhớ tháng 10 năm ấy... anh muốn em nghe tiếng gió thổi qua não bộ nơi hình ảnh của kí ức......
[ anh sẽ nhớ... anh mãi nhớ....mãi thế.... tình yêu như giếng nước trong của anh]
Em mệt mỏi quá.... ánh sáng không cứu được tình yêu em. Em bị chết ngộp trong những giấc mơ màu đen..... thế nên em quyết định ôm con gấu bông. Khi em mất nó sẽ yêu anh thay vì em... Định mệnh của em gắn liền với ngọn tóc dài nhất trên khuôn mặt loà xoà của anh....
Này em yêu ơi, tình yêu sẽ mãi trong anh....tha thiết dù có chết khô, nhưng gió sẽ đem hơi thở của anh đến bao vây tình yêu của em dành cho anh.....khi anh mất...
Thôi... em về đây...
4:13 am Một người phụ nữ lớn tuổi đến trình báo cảnh sát là bà ấy nghe có tiếng nước chảy xối xả tầng trên làm ủ dột phòng ngủ của bà ta. Bà đã gọi cửa nhiều lần căn hộ tầng trên nhưng không thấy trả lời. Người ta tìm thấy một cô gái châu Á tự sát trong bồn tắm bằng rấ t nh i ề u mả n h g ư ơ n g v ỡ . . . . . . .. . . .
JJ
Wednesday November 1, 2006
11 October 2006
07 October 2006
Cằn cỗi
Ra đi hay bỏ trốn không thường là cách giải quyết tốt nhất một vấn đề. Nhưng việc làm cho mọi sự bình lặng trở lại là chuyện chắc chắn. Tôi thì cần sự tĩnh lặng.
Tôi vẫn hi vọng sẽ có ai đó trong cái vụ trụ bao la này đến và cứu rỗi linh hồn tôi, một thứ đã bị nguyền rủa bởi những người tạo ra nó. Nhưng lẽ thường thì không hề như ý muốn. Chuyện thích có một ai đó để trò chuyện, một ai đó để chăm sóc, để nuôi nấng sự an lành là điều không xảy ra, ít nhất là với tôi.
Khóc là một cách rất phổ thông thể hiện nỗi buồn. Còn nụ cười là một thứ cao cấp, một hình thức vượt trên cả sự đè nén để thể hiện đau khổ. Tất nhiên là tôi không phải là người sâu sắc, có phong cách và nghệ sĩ. Những trang viết của tôi nhàn nhạt với những nỗi buồn phổ thông. Những từ ngữ tôi dùng cũng không quá kì quặc. Tôi bình thường. Nhạt nhẽo. Và những nỗi buồn của tôi cũng bình thường nhạt nhẽo nốt. Nhưng lần này thì không thể khóc được nữa. Nghĩ theo những motif phim ảnh thì người ta sẽ cười rồi khóc nấc ngay sau đó. Tôi cũng quyết định là cười để xem mình có thể khóc nấc được như vậy hay không!
Những nụ cười nhạt nhẽo thường mang lại một con gió bất hạnh trong lòng. Trống trải và hiu quạnh. Giá như cõi lòng có một thân cây, một tảng đá gì đó đại loại là một vật mà cơn gió này quất vào để tạo sự đau đớn tột cùng mà bật khóc. Thì đàng này chỉ là sự trơ trọi. Trơ đến trụi lũi. Một mặt phẳng khô và cứng. Một cõi lòng thô ráp nhưng không hề vụn vỡ thành cát để tạo hiệu quả cát bay xót xa như trong phim. Cười nhẹ nhàng cho cơn gió đi tìm một nơi nào dừng chân....
Một ngày bắt đầu nuôi dưỡng sự ra đi ...
JJ
Tôi vẫn hi vọng sẽ có ai đó trong cái vụ trụ bao la này đến và cứu rỗi linh hồn tôi, một thứ đã bị nguyền rủa bởi những người tạo ra nó. Nhưng lẽ thường thì không hề như ý muốn. Chuyện thích có một ai đó để trò chuyện, một ai đó để chăm sóc, để nuôi nấng sự an lành là điều không xảy ra, ít nhất là với tôi.
Khóc là một cách rất phổ thông thể hiện nỗi buồn. Còn nụ cười là một thứ cao cấp, một hình thức vượt trên cả sự đè nén để thể hiện đau khổ. Tất nhiên là tôi không phải là người sâu sắc, có phong cách và nghệ sĩ. Những trang viết của tôi nhàn nhạt với những nỗi buồn phổ thông. Những từ ngữ tôi dùng cũng không quá kì quặc. Tôi bình thường. Nhạt nhẽo. Và những nỗi buồn của tôi cũng bình thường nhạt nhẽo nốt. Nhưng lần này thì không thể khóc được nữa. Nghĩ theo những motif phim ảnh thì người ta sẽ cười rồi khóc nấc ngay sau đó. Tôi cũng quyết định là cười để xem mình có thể khóc nấc được như vậy hay không!
Những nụ cười nhạt nhẽo thường mang lại một con gió bất hạnh trong lòng. Trống trải và hiu quạnh. Giá như cõi lòng có một thân cây, một tảng đá gì đó đại loại là một vật mà cơn gió này quất vào để tạo sự đau đớn tột cùng mà bật khóc. Thì đàng này chỉ là sự trơ trọi. Trơ đến trụi lũi. Một mặt phẳng khô và cứng. Một cõi lòng thô ráp nhưng không hề vụn vỡ thành cát để tạo hiệu quả cát bay xót xa như trong phim. Cười nhẹ nhàng cho cơn gió đi tìm một nơi nào dừng chân....
Một ngày bắt đầu nuôi dưỡng sự ra đi ...
JJ
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
04 October 2006
Phần 2 - Chuyện của Quý Minh
Truyện của JJ
Tất cả đột ngột dừng lại, khoảnh khắc bị đình trệ , khó khăn mà xoay chuyển. Người đông cứng. Các giác quan như chiếc vòng xe chẹn thật nhiều khối ủ dột mà không quay được. Tôi cảm thấy được anh. Tôi ngửi thấy được anh trong cái hang bẩn thỉu tối tăm của cảm xúc riêng mình.
Con tim bắt đầu đập trở lại, một kiểu đập thoi thóp, bò lết tiếp trên con đường vật vã. Tôi yêu anh. Ước gì mỗi khi anh ngủ anh sẽ thấy tôi...hay đơn giản mỗi khi thấy anh mỉm cười trong khi ngủ tôi sẽ nghĩ anh đang trông thấy tôi. Sự giao hoà của người phụ nữ và đàn ông. Không chỉ là việc quan hệ. Tôi có thể làm tình với một ai đó và anh cũng vậy nhưng cái bắt tay của cảm xúc thì khó mà tìm được ở một ai khác.
Trước đây cũng đã từng yêu một người tha thiết. Khi còn học trung học. Là Điệt Ka. Chúng tôi chỉ cảm mến nhau qua những giao thoa cảm xúc. Chưa từng ôm lấy nhau. Chưa từng chạm tay nhau. Chỉ khẽ khàng chạm vào nhau nơi chỗ đông người chen lấn. Nhưng anh vẫn cho tôi cảm xúc thật sâu sắc.
Tôi vẫn thường chú trọng đến việc giao tiếp hành động của đối tượng. Có thể đúng, có thể sai, tôi hoàn toàn có thể dựa vào đó mah tự tạo cho mình cảm xúc thân thiện hay không. Điều này không hoàn chính xác về mặt vật lý. Có vẻ mơ hồ nhưng lại tạo cho tôi cảm giác dễ chịu. Kiểu cảm thấy tự do với những cảm xúc riêng tư.
Thật quá đỗi khó khăn khi yêu một kẻ ladykiller như anh vậy. Một người có một địa vị hoàn cảnh chỉnh chu. Cuộc sống đẹp, phức tạp vừa đủ để tạo sự mới mẻ, cộng với vẻ lãng tử rất chi là hút hồn. Tôi biết nhiều người yêu anh. Họ yêu thật. Rất yêu. Những cô gái từ lả lướt múa hát xinh đẹp kiêu sa, hay một nữ doanh nhân với vẻ đẹp trí tuệ như vợ anh đến những cô nheo nhẽo ngây thơ, da trắng như sứ cặp mắt như búp bê thủy tinh....tất cả họ yêu anh.
Ban đầu, tôi ít khi nào nghĩ đến việc tự ti khi đứng chung hàng ngũ những người hâm mộ anh. Có lẽ khi đó tôi không nghĩ tôi yêu anh. Tôi có cuộc sống một mình đơn độc. Một nữ hiệp sĩ trên lưng ngựa hay một cô công chúa rách rưới trong toà lâu đài hoang đều là tôi. Khó có ai tôi chấp nhận cho khuấy động sự tĩnh lặng này.
Thiệu Huy bước vào thế giới đầy gai nhọn của tôi bằng sự bình thản và lạnh lẽo cần có để lấn áp sự kì thị người lạ của tôi.
Đôi lúc còn trộm nghĩ, mình thật may mắn khi được anh ấy quan tâm. Và bắt đầu thắp nến cho thế giới âm u của mình. Nến thơm có 3 tác dụng: mùi hương, ánh sáng và sự ấm áp.
Một kiểu yêu đương vô tình và không phải phép. Tôi đóng vai một đứa trẻ lấy trộm quả của chùa. Anh là người đã có vợ. Sự vụ khó khăn không ít lần làm tôi suy nghĩ. Liệu đó có là một sư vi phạm ánh sáng tôn nghiêm của một tình yêu khác. Một lần nghe một người anh họ nói về kiểu tình yêu này. Có 2 loại: phải xác định đó là một một quan hệ đã xuất hiện trước và hoàn toàn không được đụng vào [ một kiểu tín ngưỡng đại loại như bạn không được phá hoại gia can nhà người khác], loại thứ hai mang tính chủ động khi cho là đó là tình yêu đích thực và đấu tranh vì chuyện đó [ một bào chữa đích đáng là : con người có quyền đấu tranh để mưu cầu hạnh phúc]. Thực tế thì tôi cũng có thấy nhiều người làm theo loại 2 . Rất nhiều. Và tôi rất ghét họ. Một kiểu bình dân và chợ sẽ nói, Cướp người yêu của họ rồi còn xảo ngôn! Ouch, nghĩ đến đây tâm khảm mình tự co lại dúm díu, một đống bùi nhùi và mọc ra 2 con mắt chớp chớp như kiểu hiệp sĩ mèo trong Shrek 2. Tôi không muốn mình lại trở thành loại người mà tôi từng có thành kiến. Nếu như vậy, tôi thật bỉ ổi và vô sỉ.
Đã quá 2h đêm, Thiệu Huy gọi điện thoại. Lần đầu tiên anh gọi đt cho tôi. Một lần đầu tiên vào lúc nửa đêm. Anh nói, Ra ngoài cùng anh! Tôi thay đồ rồi đi xuống nhà. Anh đã đứng đó đợi như từ muôn ngàn kiếp trước. Bóng anh hắt lên cái bức tường rỉ sét bên ngoài khu nhà. Có lẽ anh đứng đợi tôi từ rất lâu. Vẻ mặt không thểu não, cũng không vô hồn. Vẫn một kiểu lạnh tanh nhưng làm ấm lòng người khác. Chúng tôi đi dạo rất lâu xung quanh thành phố. Anh không nói gì. Thi thoảng lại hát dăm ba câu một bài hát lạ hoắc nào đấy. Một buổi tối anh đã đưa tôi về thiên đường trở lại.
Trái tim khô nẻ như một miếng bọt biển tưởng sẽ vụn nát dướt bất kỳ một lực nhỏ nào đấy. Nay lại được tưới nước. Trương phồng giãn nở. Mềm mại như mông trẻ sơ sinh.
Sau đó chúng tôi đi ăn một ít thức ăn tại khu chợ đêm. Anh đưa tôi về tận nhà lúc gần sáng. Chúng tôi chưa chạm nhẹ vào da thịt nhau.
Tôi nhắn tin bảo là hôm nay rất vui khi đi với anh. Anh không trả lời, có lẽ đã ngủ.
Những ngày sau đó là khoảng thời gian ít ỏi tôi được trở lại thế giới bình thường. Tôi mặc váy đi làm. Tôi bắt đầu lo lắng hơn cho sự ổn định của công việc sau này, một cuộc sống bình thường thì không ai đi lấy một con dở hơi không tương lai cả. Tôi cố gắng im lặng khi họp mặc dù với tôi idea của xếp rất tồi...
2 ngày sau đó tôi gặp vợ anh nơi cổng ra vào. Một cú chạm mặt trong im lặng, không cả việc lườm nguýt. Đi ngang qua nhau và 2 tâm hồn trong suốt xuyên qua nhau. Thấy rùng mình và hoảng sợ. Thấy thượng đế như soi một tia sáng đỏ rực chiếu thẳng vào tâm não. Những ý nghĩ, ước mơ về một hạnh phúc xa vời hoá thành con dơi khiếp sợ ánh sáng màh lẫn tránh, trốn chui trốn nhũi trong những khe hở lí do và biện hộ.
Chiều hôm đó đã xin về sớm, tắt điện thoại. Mua mấy lon bia và một kẹp sandwich, thay lại bộ quần jean áo thun kì quặc ngày trước. Một mình đi bus ra ngoại ô. Ngắm mặt trời chui tọt xuống khe 2 toà nhà cao ốc cùng bầy bồ câu. Đêm đó tôi ngủ luôn ở một gốc cây ven quốc lộ. Đến gần sáng cảm thấy quá đói nhưng không tài nào nuốt nổi một cái gì. Cứ ư ứ nơi cổ họng. Người mệt lả. 2 đầu gối ướt đẫm, tóc mai ướt đẩm, lạnh buốt vùng xương trán sâu vào trong. Không biết là do nước mắt hay là do sương xuống nữa.
Tôi bật đt gọi một chiếc taxi quay về nhà. Không gọi được. Vùng này không có sóng. Cảm thấy mình có vẻ bất lực với con ma xúi quẩy, tôi tính ngồi phịch xuống mặc kệ tất cả thì vừa may có một chiếc xe khách đi ngang. Lên được xe là mừng lắm! Tôi không nghĩ mình sẽ chết bờ chết bụi thê thảm như vậy trong khi các đấy cũng gấn 12 tiếng tôi là một nữ thiết kế váy véo hẳn hoi trong một building sang trọng. Xe khác cũng là một dạng xe buýt chở nhiều người từ ngoại ô hay vùng quê lên thành thị. Xe có nhiều người, đa phần là phụ nữ đi bỏ sỉ hàng lấy từ biên giới cho các chợ trong thành phố. Có tiếng trẻ con khóc. Tivi cũ lỗi thời đang bật cải lương. Nghe ra chiều vở kịch rất bi thương vì nghe khúc hát thê lương quá.
Xe vào gần thành phố, đt bắt đầu có sóng. Một loạt tin nhắn đến. Là tin nhắn của anh. Anh rất lo lắng vì tôi đi mà tắt đt. Lại không có ở nhà. Chỉ có 2 thứ đó ma anh không thể kiếm được tôi thì gần như đồng nghĩa với việc tôi biến mất khỏi cuộc đời anh. Như một cái clik, thế là empty recycled bin, mất hết mất đến cả back up cũng không có. Không thể restore được.
Gần 3h sáng, sắp đến thành phố, thì thấy anh gọi đt đến. Giọng tôi rầu rĩ nhưng vẫn bắt máy. Mày là con quái thai nào, đồ khốn nạn, Thiệu Huy là của tao! Đầu kia là giọng một người phụ nữ lớn tuổi. Là vợ anh. Tiếng mày đt dập đanh như tiếng xưởng tôn nhôm làm việc. Điếng người và lạnh ngắt. Thật khó nghĩ khi một người phụ nữ bề ngoài chỉnh chu và sang trọng như thế lại nói những từ này, và đặc biệt là nói với tôi chứ không phải là một đứa nào khác.
Trong lòng dâng trào sự thù hận và ganh ghét muốn cào nát cuống họng cái người phụ nữ đã thốt ra câu đó. Tiếng đứa trẻ con khóc của một người phụ nữ con buôn làm cả chiếc xe bừng tỉnh. Đứa bé bị sốt. Người mẹ lo lắng bần thần thì có 2, 3 người xung quanh đưa dầu rồi lục thuốc cho uống. Thấy thật ấm áp.
Cầm đt, ngẫm chừng đó cũng là một cái việc quá bình thường của người con gái khi biết chồng mình nảy sinh tình cảm với người khác. Hơi thoả mãn vì biết mình cũng đủ giá trị làm người phụ nữ ấy nổi giận, nhưng lại càng căm hận bản thân và biết mình đang sa vào cái khái niệm bỉ ổi đáng nguyền rủa do mình đặt ra.
Cất đt vào túi quần không quên tắt máy. Cảm thấy bình thản trở lại và dẹp luôn ý tưởng đt nói rõ cho người đàn bà đó. ...
Bước vào nhà thật vững chãi nhưng sau khi cởi hết đồ ra thì lại cảm thấy lạnh buốt từ bên trong... lảo đảo, vật vã té xuống giường ...tôi bắt đầu nôn...
Tất cả đột ngột dừng lại, khoảnh khắc bị đình trệ , khó khăn mà xoay chuyển. Người đông cứng. Các giác quan như chiếc vòng xe chẹn thật nhiều khối ủ dột mà không quay được. Tôi cảm thấy được anh. Tôi ngửi thấy được anh trong cái hang bẩn thỉu tối tăm của cảm xúc riêng mình.
Con tim bắt đầu đập trở lại, một kiểu đập thoi thóp, bò lết tiếp trên con đường vật vã. Tôi yêu anh. Ước gì mỗi khi anh ngủ anh sẽ thấy tôi...hay đơn giản mỗi khi thấy anh mỉm cười trong khi ngủ tôi sẽ nghĩ anh đang trông thấy tôi. Sự giao hoà của người phụ nữ và đàn ông. Không chỉ là việc quan hệ. Tôi có thể làm tình với một ai đó và anh cũng vậy nhưng cái bắt tay của cảm xúc thì khó mà tìm được ở một ai khác.
Trước đây cũng đã từng yêu một người tha thiết. Khi còn học trung học. Là Điệt Ka. Chúng tôi chỉ cảm mến nhau qua những giao thoa cảm xúc. Chưa từng ôm lấy nhau. Chưa từng chạm tay nhau. Chỉ khẽ khàng chạm vào nhau nơi chỗ đông người chen lấn. Nhưng anh vẫn cho tôi cảm xúc thật sâu sắc.
Tôi vẫn thường chú trọng đến việc giao tiếp hành động của đối tượng. Có thể đúng, có thể sai, tôi hoàn toàn có thể dựa vào đó mah tự tạo cho mình cảm xúc thân thiện hay không. Điều này không hoàn chính xác về mặt vật lý. Có vẻ mơ hồ nhưng lại tạo cho tôi cảm giác dễ chịu. Kiểu cảm thấy tự do với những cảm xúc riêng tư.
Thật quá đỗi khó khăn khi yêu một kẻ ladykiller như anh vậy. Một người có một địa vị hoàn cảnh chỉnh chu. Cuộc sống đẹp, phức tạp vừa đủ để tạo sự mới mẻ, cộng với vẻ lãng tử rất chi là hút hồn. Tôi biết nhiều người yêu anh. Họ yêu thật. Rất yêu. Những cô gái từ lả lướt múa hát xinh đẹp kiêu sa, hay một nữ doanh nhân với vẻ đẹp trí tuệ như vợ anh đến những cô nheo nhẽo ngây thơ, da trắng như sứ cặp mắt như búp bê thủy tinh....tất cả họ yêu anh.
Ban đầu, tôi ít khi nào nghĩ đến việc tự ti khi đứng chung hàng ngũ những người hâm mộ anh. Có lẽ khi đó tôi không nghĩ tôi yêu anh. Tôi có cuộc sống một mình đơn độc. Một nữ hiệp sĩ trên lưng ngựa hay một cô công chúa rách rưới trong toà lâu đài hoang đều là tôi. Khó có ai tôi chấp nhận cho khuấy động sự tĩnh lặng này.
Thiệu Huy bước vào thế giới đầy gai nhọn của tôi bằng sự bình thản và lạnh lẽo cần có để lấn áp sự kì thị người lạ của tôi.
Đôi lúc còn trộm nghĩ, mình thật may mắn khi được anh ấy quan tâm. Và bắt đầu thắp nến cho thế giới âm u của mình. Nến thơm có 3 tác dụng: mùi hương, ánh sáng và sự ấm áp.
Một kiểu yêu đương vô tình và không phải phép. Tôi đóng vai một đứa trẻ lấy trộm quả của chùa. Anh là người đã có vợ. Sự vụ khó khăn không ít lần làm tôi suy nghĩ. Liệu đó có là một sư vi phạm ánh sáng tôn nghiêm của một tình yêu khác. Một lần nghe một người anh họ nói về kiểu tình yêu này. Có 2 loại: phải xác định đó là một một quan hệ đã xuất hiện trước và hoàn toàn không được đụng vào [ một kiểu tín ngưỡng đại loại như bạn không được phá hoại gia can nhà người khác], loại thứ hai mang tính chủ động khi cho là đó là tình yêu đích thực và đấu tranh vì chuyện đó [ một bào chữa đích đáng là : con người có quyền đấu tranh để mưu cầu hạnh phúc]. Thực tế thì tôi cũng có thấy nhiều người làm theo loại 2 . Rất nhiều. Và tôi rất ghét họ. Một kiểu bình dân và chợ sẽ nói, Cướp người yêu của họ rồi còn xảo ngôn! Ouch, nghĩ đến đây tâm khảm mình tự co lại dúm díu, một đống bùi nhùi và mọc ra 2 con mắt chớp chớp như kiểu hiệp sĩ mèo trong Shrek 2. Tôi không muốn mình lại trở thành loại người mà tôi từng có thành kiến. Nếu như vậy, tôi thật bỉ ổi và vô sỉ.
Đã quá 2h đêm, Thiệu Huy gọi điện thoại. Lần đầu tiên anh gọi đt cho tôi. Một lần đầu tiên vào lúc nửa đêm. Anh nói, Ra ngoài cùng anh! Tôi thay đồ rồi đi xuống nhà. Anh đã đứng đó đợi như từ muôn ngàn kiếp trước. Bóng anh hắt lên cái bức tường rỉ sét bên ngoài khu nhà. Có lẽ anh đứng đợi tôi từ rất lâu. Vẻ mặt không thểu não, cũng không vô hồn. Vẫn một kiểu lạnh tanh nhưng làm ấm lòng người khác. Chúng tôi đi dạo rất lâu xung quanh thành phố. Anh không nói gì. Thi thoảng lại hát dăm ba câu một bài hát lạ hoắc nào đấy. Một buổi tối anh đã đưa tôi về thiên đường trở lại.
Trái tim khô nẻ như một miếng bọt biển tưởng sẽ vụn nát dướt bất kỳ một lực nhỏ nào đấy. Nay lại được tưới nước. Trương phồng giãn nở. Mềm mại như mông trẻ sơ sinh.
Sau đó chúng tôi đi ăn một ít thức ăn tại khu chợ đêm. Anh đưa tôi về tận nhà lúc gần sáng. Chúng tôi chưa chạm nhẹ vào da thịt nhau.
Tôi nhắn tin bảo là hôm nay rất vui khi đi với anh. Anh không trả lời, có lẽ đã ngủ.
Những ngày sau đó là khoảng thời gian ít ỏi tôi được trở lại thế giới bình thường. Tôi mặc váy đi làm. Tôi bắt đầu lo lắng hơn cho sự ổn định của công việc sau này, một cuộc sống bình thường thì không ai đi lấy một con dở hơi không tương lai cả. Tôi cố gắng im lặng khi họp mặc dù với tôi idea của xếp rất tồi...
2 ngày sau đó tôi gặp vợ anh nơi cổng ra vào. Một cú chạm mặt trong im lặng, không cả việc lườm nguýt. Đi ngang qua nhau và 2 tâm hồn trong suốt xuyên qua nhau. Thấy rùng mình và hoảng sợ. Thấy thượng đế như soi một tia sáng đỏ rực chiếu thẳng vào tâm não. Những ý nghĩ, ước mơ về một hạnh phúc xa vời hoá thành con dơi khiếp sợ ánh sáng màh lẫn tránh, trốn chui trốn nhũi trong những khe hở lí do và biện hộ.
Chiều hôm đó đã xin về sớm, tắt điện thoại. Mua mấy lon bia và một kẹp sandwich, thay lại bộ quần jean áo thun kì quặc ngày trước. Một mình đi bus ra ngoại ô. Ngắm mặt trời chui tọt xuống khe 2 toà nhà cao ốc cùng bầy bồ câu. Đêm đó tôi ngủ luôn ở một gốc cây ven quốc lộ. Đến gần sáng cảm thấy quá đói nhưng không tài nào nuốt nổi một cái gì. Cứ ư ứ nơi cổ họng. Người mệt lả. 2 đầu gối ướt đẫm, tóc mai ướt đẩm, lạnh buốt vùng xương trán sâu vào trong. Không biết là do nước mắt hay là do sương xuống nữa.
Tôi bật đt gọi một chiếc taxi quay về nhà. Không gọi được. Vùng này không có sóng. Cảm thấy mình có vẻ bất lực với con ma xúi quẩy, tôi tính ngồi phịch xuống mặc kệ tất cả thì vừa may có một chiếc xe khách đi ngang. Lên được xe là mừng lắm! Tôi không nghĩ mình sẽ chết bờ chết bụi thê thảm như vậy trong khi các đấy cũng gấn 12 tiếng tôi là một nữ thiết kế váy véo hẳn hoi trong một building sang trọng. Xe khác cũng là một dạng xe buýt chở nhiều người từ ngoại ô hay vùng quê lên thành thị. Xe có nhiều người, đa phần là phụ nữ đi bỏ sỉ hàng lấy từ biên giới cho các chợ trong thành phố. Có tiếng trẻ con khóc. Tivi cũ lỗi thời đang bật cải lương. Nghe ra chiều vở kịch rất bi thương vì nghe khúc hát thê lương quá.
Xe vào gần thành phố, đt bắt đầu có sóng. Một loạt tin nhắn đến. Là tin nhắn của anh. Anh rất lo lắng vì tôi đi mà tắt đt. Lại không có ở nhà. Chỉ có 2 thứ đó ma anh không thể kiếm được tôi thì gần như đồng nghĩa với việc tôi biến mất khỏi cuộc đời anh. Như một cái clik, thế là empty recycled bin, mất hết mất đến cả back up cũng không có. Không thể restore được.
Gần 3h sáng, sắp đến thành phố, thì thấy anh gọi đt đến. Giọng tôi rầu rĩ nhưng vẫn bắt máy. Mày là con quái thai nào, đồ khốn nạn, Thiệu Huy là của tao! Đầu kia là giọng một người phụ nữ lớn tuổi. Là vợ anh. Tiếng mày đt dập đanh như tiếng xưởng tôn nhôm làm việc. Điếng người và lạnh ngắt. Thật khó nghĩ khi một người phụ nữ bề ngoài chỉnh chu và sang trọng như thế lại nói những từ này, và đặc biệt là nói với tôi chứ không phải là một đứa nào khác.
Trong lòng dâng trào sự thù hận và ganh ghét muốn cào nát cuống họng cái người phụ nữ đã thốt ra câu đó. Tiếng đứa trẻ con khóc của một người phụ nữ con buôn làm cả chiếc xe bừng tỉnh. Đứa bé bị sốt. Người mẹ lo lắng bần thần thì có 2, 3 người xung quanh đưa dầu rồi lục thuốc cho uống. Thấy thật ấm áp.
Cầm đt, ngẫm chừng đó cũng là một cái việc quá bình thường của người con gái khi biết chồng mình nảy sinh tình cảm với người khác. Hơi thoả mãn vì biết mình cũng đủ giá trị làm người phụ nữ ấy nổi giận, nhưng lại càng căm hận bản thân và biết mình đang sa vào cái khái niệm bỉ ổi đáng nguyền rủa do mình đặt ra.
Cất đt vào túi quần không quên tắt máy. Cảm thấy bình thản trở lại và dẹp luôn ý tưởng đt nói rõ cho người đàn bà đó. ...
Bước vào nhà thật vững chãi nhưng sau khi cởi hết đồ ra thì lại cảm thấy lạnh buốt từ bên trong... lảo đảo, vật vã té xuống giường ...tôi bắt đầu nôn...
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
30 September 2006
Phần 1 - Nôn
truyện của JJ
Cô bắt đầu nôn. Nôn thốc nôn tháo. Nước dịch từ bao tử trào lên từ các lỗ tai, lỗ mũi, rỉ tuôn ra khoang miệng, khoé mắt giàn giụa ....lại một cơn nôn.
Thi thoảng cô vẫn tự nhắc nhớ mình về cái nỗi đau điên dại từ mối tình với Thiệu Huy. Cứ nghĩ, cứ nghĩ lại .... cái nỗi đau không mang tính chất vật lý phát nguồn từ cái suy nghĩ của cô. Uh thì đúng, cái việc cô ra đi là sớm muộn nhưng cô không chấp nhận cái chân lý phải đúng như thế.
Đem lòng yêu một ai đó là một việc khó khăn nếu như chỉ muốn lưu giữ cảm xúc từ một phía, chắc là giống cái cách cô hay nghịch với vòng khói thuốc tròn mà Thiệu Huy hay nhả ra làm trò cho cô xem. Đố em giữ được cái bánh vòng này, lúc đó anh nói thế. Nhưng con bé thì vẫn ngây ngô chụp lấy chụp để làm vầng khói tan mất...
Cô nhớ về lần đầu tiên gặp anh. Một con xấc xược bất cần đời chỉ luôn mang dép lê đi làm thì sao biết ủi mị thục nữ cho được. Anh là một trưởng phòng công ty lầu trên, còn Quý Minh chỉ là một nhân viên thiết kế, quèn thì không hẳn nhưng nhìn lên thì thấy nhiều nhìn xuống chỉ có mỗi bác lao công!
Tất nhiên với một cương vị như thế họ không thể hàm hồ mà đến với nhau. Chỉ trao đổi bằng ánh mắt và điệu bộ. Một ngày mưa to, Quý Minh không thể về - và không xu nào trong người-thì anh lại từ nhà lên trực ca. Cô vẫn khinh khỉnh kéo mũ lưỡi trai quằm xuống. Mãi tới gần đêm mưa lại càng to, bản tin thời tiết trên tivi của ông bảo vệ cái thương xá dưới trệt thông báo trời bão. &^*$$^%&*(&*(#$^@$^$%^ ….thế là khỏi về!
Tối đó Thiệu Huy mời cô một ly cafe của máy bán hàng tự động. Anh hỏi vì sao cô không về, cô từ tốn nhả ra từng chữ, Chưa có lương. Cái khốn nhất trên đời này che giấu cái bản chất phàm phu trần tục của bản thân bằng vỏ bọc tao nhã. Anh mua cho cô một ít đồ ăn ở khu siêu thị thường trực. Cô gái bé nhỏ ăn ngốn ngấu 2 lon mì trước cặp mắt sững sờ của Thiệu Huy. Có lẽ trong cái khu department store này anh chưa thấy người con gái nào ăn uống thô lỗ như cô. Trong khi những cô gái hàng ngày dạo bước shopping nơi đây thì nho nhã là lượt với tóc mây bay uốn duỗi, váy lụa thướt tha, giày cao gót ngọc trai... thì Quý Minh ăn vận như một cái thói lạc quẻ từ một nơi nào rơi xuống. Tóc cũn bấm hoa tai đen 5 lỗ, quần jean bụi dép lê đội lưỡi trai, áo phông đen không nịt ngực. Và bây giờ còn lấm lem dầu mỡ từ thức ăn....
Anh muốn gì? , Quý minh hờ hững hỏi.
Tôi chỉ muốn cô quan tâm, tôi rất thích những thiết kế của cô ở hội chợ triễn lãm. Anh nói.
Quý Minh cũng hơi ngạc nhiên về người đàn ông này, có làm sao, một fan của mình nhận xét như thế cũng tốt.
Tối hôm đó, cô ngủ lại ở chỗ làm sáng mới về.
Mối quan hệ của 2 người lúc này vẫn chưa có gì đáng nói.
Thiệu Huy đã có vợ. Nhưng cô vẫn nhận lời mời đi uống nước, ăn pizza, xem film cùng anh. Cô không sợ thị phi, cuộc sống cô cũng đã quá nhiều thị phi rồi, thêm nữa cũng không sao.
Nhưng cô lại yêu anh. Tình yêu bắt đầu từ những đêm trằn trọc giao layout cho khách hàng, uống rất nhiều trà, đặc quánh, sóng sánh chát ngầm trong nước dãi. Giá như cái cuộc sống đó cứ nhầy nhụa trôi qua, chán chê như bao ngày thì không sao. Cô có thể sống cùng nó. Nhưng tin nhắn của anh bắt đầu khuấy động. Đã lâu rồi tiếng tin nhắn không còn reo trong đêm nữa. Chỉ có tiếng dao gọt bút chì của cô sắc lẹm....
Cô bắt đầu chờ đợi mỗi đêm. chờ cho anh nhắn tin cho cô… đến tin nhắn cuối cùng trướckhi anh đi ngủ. Cô không trả lời một tin nào. Đơn giản là cô sợ, cô sợ mình lại không kiềm chế được ngón tay sẽ nt cái gì. Cứ như thế, 3, 4 tin là tin nhắn không đến nữa Thiệu Huy chúc cô ngủ ngon và bảo là anh sẽ đi ngủ. Mỗi ngày anh ngắm Quý Minh đi làm, một cô gái tuần 5 ngày đi làm thì có 5 kiểu bù xù khác nhau. Anh quan tâm đến tiến độ làm việc group cô bằng đồ thị làm việc của tập đoàn. ...
Thức ăn đã trào ra hết từ lúc nào... màh bụng cô cứ nhói lên. Cơ họng co bóp giần giật từng hồi, cảm giác ruột gan như tuyp kem đánh răng cũ màh người dùng fải rị bóp từng chút một trước khi bỏ đi. Như thắt mật thắt gan, sau đống đồ ăn bắt đầu là một thứ nước vàng vàng đắng ngét từ trong ruột ứa ra khỏi miệng. Cô ho sù sụ lên, chất dịch phọt lên khoang mũi mùi tanh và đắng ngấy....
Trong cái màn nước nhầy nhụa như mặt hồ trời mưa bão, cô thấy nụ cười của Thiệu Huy. Anh vẫn cười như thế khi đưa cô ra ngoại ô cho bồ câu ăn. Những hôm đó Quý Minh trở thành một hiện tượng của cơ quan. Cô mặc váy. Một chiếc áo váy vải xoè màu đen có đăng-ten trắng, đi giày búp bê. Cũng đã lâu lắm cô không mặc loại trang phục này. Cô chỉ muốn làm anh vui.
….
…
.
Tất cả rống tuyếch….xoá nhoà trong ký ức… Bộ não như giãn đều ra trải phẳng nhớp nhúa những gì còn sót lại sau những sự thay đổi quá lớn. Cô dúm díu cái bản thể trần trụi của mình trên giường, một mảng ga giường ẩm ương nhớp nhúa tanh nồng mùi thức ăn cô nôn ra.
Việc biến mất của một người xem ra quá dễ. Cách đây 4 năm ngày cô chia tay Điệt Ka. Quắn quại đau khổ còn hơn thế,cứ nghĩ tình yêu sẽ là thứ không thể xoá nhoà trong tâm não nhưng hiện tại cho tấhy cho dù là tình mơi hay tình cũ thì lòng cô chỉ là một cái lỗ trống hoác ngập ngụa chất dịch đen ngòm.
Đã gần sáng, tiếng tháp chuông nhà thờ run rẩy kêu. Quý Minh hoảng loạn. Vì cô đã tự hứa là sẽ không vì chuyện của Thiệu Huy mà cô đau đớn. Những cơn nhói ruột đã tan dần…có lẽ dưới lớp màng bụng bao nhiêu nội tạng đã bị xay nhuyễn và nôn ra hết. Những chuyện động nhẹ dần, những cơn co thắt cũng trôi qua, mình mẩy ướt đầy mồ hôi nhớp nhúa ….
Cơn gió nhẹ từ trong cõi miên man, sâu hoắm làm cô mát mẻ và thiếp đi …. Con người dù sao cũng chỉ là một cái vỏ bọc hữu cơ không hơn không kém.
Cô bắt đầu nôn. Nôn thốc nôn tháo. Nước dịch từ bao tử trào lên từ các lỗ tai, lỗ mũi, rỉ tuôn ra khoang miệng, khoé mắt giàn giụa ....lại một cơn nôn.
Thi thoảng cô vẫn tự nhắc nhớ mình về cái nỗi đau điên dại từ mối tình với Thiệu Huy. Cứ nghĩ, cứ nghĩ lại .... cái nỗi đau không mang tính chất vật lý phát nguồn từ cái suy nghĩ của cô. Uh thì đúng, cái việc cô ra đi là sớm muộn nhưng cô không chấp nhận cái chân lý phải đúng như thế.
Đem lòng yêu một ai đó là một việc khó khăn nếu như chỉ muốn lưu giữ cảm xúc từ một phía, chắc là giống cái cách cô hay nghịch với vòng khói thuốc tròn mà Thiệu Huy hay nhả ra làm trò cho cô xem. Đố em giữ được cái bánh vòng này, lúc đó anh nói thế. Nhưng con bé thì vẫn ngây ngô chụp lấy chụp để làm vầng khói tan mất...
Cô nhớ về lần đầu tiên gặp anh. Một con xấc xược bất cần đời chỉ luôn mang dép lê đi làm thì sao biết ủi mị thục nữ cho được. Anh là một trưởng phòng công ty lầu trên, còn Quý Minh chỉ là một nhân viên thiết kế, quèn thì không hẳn nhưng nhìn lên thì thấy nhiều nhìn xuống chỉ có mỗi bác lao công!
Tất nhiên với một cương vị như thế họ không thể hàm hồ mà đến với nhau. Chỉ trao đổi bằng ánh mắt và điệu bộ. Một ngày mưa to, Quý Minh không thể về - và không xu nào trong người-thì anh lại từ nhà lên trực ca. Cô vẫn khinh khỉnh kéo mũ lưỡi trai quằm xuống. Mãi tới gần đêm mưa lại càng to, bản tin thời tiết trên tivi của ông bảo vệ cái thương xá dưới trệt thông báo trời bão. &^*$$^%&*(&*(#$^@$^$%^ ….thế là khỏi về!
Tối đó Thiệu Huy mời cô một ly cafe của máy bán hàng tự động. Anh hỏi vì sao cô không về, cô từ tốn nhả ra từng chữ, Chưa có lương. Cái khốn nhất trên đời này che giấu cái bản chất phàm phu trần tục của bản thân bằng vỏ bọc tao nhã. Anh mua cho cô một ít đồ ăn ở khu siêu thị thường trực. Cô gái bé nhỏ ăn ngốn ngấu 2 lon mì trước cặp mắt sững sờ của Thiệu Huy. Có lẽ trong cái khu department store này anh chưa thấy người con gái nào ăn uống thô lỗ như cô. Trong khi những cô gái hàng ngày dạo bước shopping nơi đây thì nho nhã là lượt với tóc mây bay uốn duỗi, váy lụa thướt tha, giày cao gót ngọc trai... thì Quý Minh ăn vận như một cái thói lạc quẻ từ một nơi nào rơi xuống. Tóc cũn bấm hoa tai đen 5 lỗ, quần jean bụi dép lê đội lưỡi trai, áo phông đen không nịt ngực. Và bây giờ còn lấm lem dầu mỡ từ thức ăn....
Anh muốn gì? , Quý minh hờ hững hỏi.
Tôi chỉ muốn cô quan tâm, tôi rất thích những thiết kế của cô ở hội chợ triễn lãm. Anh nói.
Quý Minh cũng hơi ngạc nhiên về người đàn ông này, có làm sao, một fan của mình nhận xét như thế cũng tốt.
Tối hôm đó, cô ngủ lại ở chỗ làm sáng mới về.
Mối quan hệ của 2 người lúc này vẫn chưa có gì đáng nói.
Thiệu Huy đã có vợ. Nhưng cô vẫn nhận lời mời đi uống nước, ăn pizza, xem film cùng anh. Cô không sợ thị phi, cuộc sống cô cũng đã quá nhiều thị phi rồi, thêm nữa cũng không sao.
Nhưng cô lại yêu anh. Tình yêu bắt đầu từ những đêm trằn trọc giao layout cho khách hàng, uống rất nhiều trà, đặc quánh, sóng sánh chát ngầm trong nước dãi. Giá như cái cuộc sống đó cứ nhầy nhụa trôi qua, chán chê như bao ngày thì không sao. Cô có thể sống cùng nó. Nhưng tin nhắn của anh bắt đầu khuấy động. Đã lâu rồi tiếng tin nhắn không còn reo trong đêm nữa. Chỉ có tiếng dao gọt bút chì của cô sắc lẹm....
Cô bắt đầu chờ đợi mỗi đêm. chờ cho anh nhắn tin cho cô… đến tin nhắn cuối cùng trướckhi anh đi ngủ. Cô không trả lời một tin nào. Đơn giản là cô sợ, cô sợ mình lại không kiềm chế được ngón tay sẽ nt cái gì. Cứ như thế, 3, 4 tin là tin nhắn không đến nữa Thiệu Huy chúc cô ngủ ngon và bảo là anh sẽ đi ngủ. Mỗi ngày anh ngắm Quý Minh đi làm, một cô gái tuần 5 ngày đi làm thì có 5 kiểu bù xù khác nhau. Anh quan tâm đến tiến độ làm việc group cô bằng đồ thị làm việc của tập đoàn. ...
Thức ăn đã trào ra hết từ lúc nào... màh bụng cô cứ nhói lên. Cơ họng co bóp giần giật từng hồi, cảm giác ruột gan như tuyp kem đánh răng cũ màh người dùng fải rị bóp từng chút một trước khi bỏ đi. Như thắt mật thắt gan, sau đống đồ ăn bắt đầu là một thứ nước vàng vàng đắng ngét từ trong ruột ứa ra khỏi miệng. Cô ho sù sụ lên, chất dịch phọt lên khoang mũi mùi tanh và đắng ngấy....
Trong cái màn nước nhầy nhụa như mặt hồ trời mưa bão, cô thấy nụ cười của Thiệu Huy. Anh vẫn cười như thế khi đưa cô ra ngoại ô cho bồ câu ăn. Những hôm đó Quý Minh trở thành một hiện tượng của cơ quan. Cô mặc váy. Một chiếc áo váy vải xoè màu đen có đăng-ten trắng, đi giày búp bê. Cũng đã lâu lắm cô không mặc loại trang phục này. Cô chỉ muốn làm anh vui.
….
…
.
Tất cả rống tuyếch….xoá nhoà trong ký ức… Bộ não như giãn đều ra trải phẳng nhớp nhúa những gì còn sót lại sau những sự thay đổi quá lớn. Cô dúm díu cái bản thể trần trụi của mình trên giường, một mảng ga giường ẩm ương nhớp nhúa tanh nồng mùi thức ăn cô nôn ra.
Việc biến mất của một người xem ra quá dễ. Cách đây 4 năm ngày cô chia tay Điệt Ka. Quắn quại đau khổ còn hơn thế,cứ nghĩ tình yêu sẽ là thứ không thể xoá nhoà trong tâm não nhưng hiện tại cho tấhy cho dù là tình mơi hay tình cũ thì lòng cô chỉ là một cái lỗ trống hoác ngập ngụa chất dịch đen ngòm.
Đã gần sáng, tiếng tháp chuông nhà thờ run rẩy kêu. Quý Minh hoảng loạn. Vì cô đã tự hứa là sẽ không vì chuyện của Thiệu Huy mà cô đau đớn. Những cơn nhói ruột đã tan dần…có lẽ dưới lớp màng bụng bao nhiêu nội tạng đã bị xay nhuyễn và nôn ra hết. Những chuyện động nhẹ dần, những cơn co thắt cũng trôi qua, mình mẩy ướt đầy mồ hôi nhớp nhúa ….
Cơn gió nhẹ từ trong cõi miên man, sâu hoắm làm cô mát mẻ và thiếp đi …. Con người dù sao cũng chỉ là một cái vỏ bọc hữu cơ không hơn không kém.
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
17 September 2006
C.H.I.B.T.Y B.R.Y.E.B.O
Cho tôi biết giá trị sự bí mật của lòng tự trọng!
Chỉ những con chó cái với mồm đầy gai nhọn và ngũ tạng hình con sâu róm mới không biết. Tung hê một giá trị mà chúng không xứng đáng gọi tên. Thật rẻ mạt với những trò đê tiện và bênh hoạn! Những câu chữ giảo hoạt sẽ không che hết cái nanh vuốt của loài độc ác.
Cuộc sống có những cái giá phải trả thật bất ngờ nhưng đó là sự đổi chác hợp lý. Khi Những gian ngoa được phun ra từ cái lỗ ô uế đó hẳn sự đánh đổi về sau chắc có phần bi thảm!
Sự ngây thơ thối nát, tự mãn đáng nguyền rủa của bóng tối, đừng định giá cho những thứ trong trắng và ngây thơ thực sự ngang hàng với mình. Sự thật nằm ở trong bản ngã nhận thức của mỗi thực thể. Hãy nhìn vào tận sâu sự thỏa mãn thú tính của bản thân màh soi xét cái giá trị của mình đáng được vài gram?
Những thiên thần chân chính sẽ không mãi là như truyện cổ tích ủy mị, cầu nguyện với những gì hiền lành nhất.... Trừng trị đích đáng bọn quỉ dữ, quét sạch những tung hê rỗng tuếch.
...tất cả qua đi chỉ còn lại đôi mắt trong suốt, những viên pha lê hạnh hảo thực sự mới có thể phát sáng trong đêm....
[sao mah ghét tụi gossip quái ác quá nhỉ? ]
Sunday September 17, 2006
Chỉ những con chó cái với mồm đầy gai nhọn và ngũ tạng hình con sâu róm mới không biết. Tung hê một giá trị mà chúng không xứng đáng gọi tên. Thật rẻ mạt với những trò đê tiện và bênh hoạn! Những câu chữ giảo hoạt sẽ không che hết cái nanh vuốt của loài độc ác.
Cuộc sống có những cái giá phải trả thật bất ngờ nhưng đó là sự đổi chác hợp lý. Khi Những gian ngoa được phun ra từ cái lỗ ô uế đó hẳn sự đánh đổi về sau chắc có phần bi thảm!
Sự ngây thơ thối nát, tự mãn đáng nguyền rủa của bóng tối, đừng định giá cho những thứ trong trắng và ngây thơ thực sự ngang hàng với mình. Sự thật nằm ở trong bản ngã nhận thức của mỗi thực thể. Hãy nhìn vào tận sâu sự thỏa mãn thú tính của bản thân màh soi xét cái giá trị của mình đáng được vài gram?
Những thiên thần chân chính sẽ không mãi là như truyện cổ tích ủy mị, cầu nguyện với những gì hiền lành nhất.... Trừng trị đích đáng bọn quỉ dữ, quét sạch những tung hê rỗng tuếch.
...tất cả qua đi chỉ còn lại đôi mắt trong suốt, những viên pha lê hạnh hảo thực sự mới có thể phát sáng trong đêm....
[sao mah ghét tụi gossip quái ác quá nhỉ? ]
Sunday September 17, 2006
Labels:
Vex,
vietnamese horse's whisper,
vietnamese writings
16 September 2006
văn học mạng
Vừa đọc xong một truyện dịch rất hay được gởi từ một người bạn. Nhưng mà nghe nhói nhói bên trong. Cái dòng văn học mạng thường vẫn cho con người ta cảm xúc như chính bản thân họ sống trong đó. Cho dù bất kể ngôi thứ, giới tính... cái người đọc luôn khao khát tìm kiếm là cảm xúc của nhà văn. Thể như tôi, tôi thường cảm thấy những cảm xúc trong những truyện ngắn đâu đó ít nhiều như một đoạn tóm tắt những cảm xúc thầm kín trong đời.
Có khi là khóc....
Khóc là một trạng thái quá khích của cảm xúc - theo tôi . Con người thường vẫn khóc khi quá vui hay quá buồn. Người nào dễ khóc đơn giản là cái ngưỡng cảm xúc của họ không quá rộng! Thế nên khi những câu chữ -trong im lặng- được bộ não ghi nhận mà biến hoá thành những cảm xúc nhất thời đã làm tôi khóc.... Cái nỗi sợ tột độ khi biết có một ai đó chiếm giữ tâm thức và viết nên một dòng văn được xuất bản cho hàng triệu người đọc. Sợ phô bày trước thiên hạ, những bí mật của nụ cười và giọt nước mắt, tôi hoảng loạn và khóc.
Có những khi những sự việc trong thực tế mặc dù mỗi người mỗi hoàn cảnh không gian thời gian có thể khác nhau. Nhưng cái cảm xúc là thứ xa xỉ mà ai cũng có thể tự đánh giá đó là chuyện của chính mình. Họ cho rằng đó là sự trùng lập. Họ cho rằng vì sao lại giống mình thế. Định mệnh của họ gắn chặt vào mới bòng bong cảm xúc.
Rồi họ bắt đầu đặt câu hỏi. Họ thắc mắc tại sao tác giả là con gái ...là con trai ...là đồng tính ...là nhà văn ....là lao công ...là bác sĩ ...là kĩ sư.... khổ nỗi là họ không tài nào tự giải thích nỗi vì sao người ta có thể viết như vậy. Đơn giản là người viết có khi còn không hiểu tại sao họ có thể viết ra được như vậy. ....
Cái sự vụ mù mờ làm con người ta khó chịu và cảm thấy bức bối khi cho con vật tò mò trong bản ngã được nuôi lớn!
Họ tự trả lời rồi quy chụp những luận điều khó hiểu. Thật và không thật luôn tranh chấp nhau nơi cọng chỉ kẻ ngang. Con quái vật tò mò thì luôn tìm cách rút chỉ và chứng minh mọi thứ nó thấy là sự thật và thoả mãn cùng điều đó.
Blog là nơi nơi công cộng một khi được public. Mạng là nơi con người tìm về bản chất thật của mình qua những cái nick ảo. Tôi cảm thấy cái sự thật này buồn cười khi con người chỉ có thể thành thật nhất khi họ đóng giả làm một ai đó....
ps: ca`m ơn bạn Thắng vì một câu truyện rất hay! Báo cáo các bạn, truyện ngắn dịch ( Bảo Thê -dịch : Trang Hạ) Xin lỗi em chỉ là con đĩ đã hoàn tất, ai có mong muốn được đọc thì liên hệ JJ gửi trọn bộ.
Có khi là khóc....
Khóc là một trạng thái quá khích của cảm xúc - theo tôi . Con người thường vẫn khóc khi quá vui hay quá buồn. Người nào dễ khóc đơn giản là cái ngưỡng cảm xúc của họ không quá rộng! Thế nên khi những câu chữ -trong im lặng- được bộ não ghi nhận mà biến hoá thành những cảm xúc nhất thời đã làm tôi khóc.... Cái nỗi sợ tột độ khi biết có một ai đó chiếm giữ tâm thức và viết nên một dòng văn được xuất bản cho hàng triệu người đọc. Sợ phô bày trước thiên hạ, những bí mật của nụ cười và giọt nước mắt, tôi hoảng loạn và khóc.
Có những khi những sự việc trong thực tế mặc dù mỗi người mỗi hoàn cảnh không gian thời gian có thể khác nhau. Nhưng cái cảm xúc là thứ xa xỉ mà ai cũng có thể tự đánh giá đó là chuyện của chính mình. Họ cho rằng đó là sự trùng lập. Họ cho rằng vì sao lại giống mình thế. Định mệnh của họ gắn chặt vào mới bòng bong cảm xúc.
Rồi họ bắt đầu đặt câu hỏi. Họ thắc mắc tại sao tác giả là con gái ...là con trai ...là đồng tính ...là nhà văn ....là lao công ...là bác sĩ ...là kĩ sư.... khổ nỗi là họ không tài nào tự giải thích nỗi vì sao người ta có thể viết như vậy. Đơn giản là người viết có khi còn không hiểu tại sao họ có thể viết ra được như vậy. ....
Cái sự vụ mù mờ làm con người ta khó chịu và cảm thấy bức bối khi cho con vật tò mò trong bản ngã được nuôi lớn!
Họ tự trả lời rồi quy chụp những luận điều khó hiểu. Thật và không thật luôn tranh chấp nhau nơi cọng chỉ kẻ ngang. Con quái vật tò mò thì luôn tìm cách rút chỉ và chứng minh mọi thứ nó thấy là sự thật và thoả mãn cùng điều đó.
Blog là nơi nơi công cộng một khi được public. Mạng là nơi con người tìm về bản chất thật của mình qua những cái nick ảo. Tôi cảm thấy cái sự thật này buồn cười khi con người chỉ có thể thành thật nhất khi họ đóng giả làm một ai đó....
ps: ca`m ơn bạn Thắng vì một câu truyện rất hay! Báo cáo các bạn, truyện ngắn dịch ( Bảo Thê -dịch : Trang Hạ) Xin lỗi em chỉ là con đĩ đã hoàn tất, ai có mong muốn được đọc thì liên hệ JJ gửi trọn bộ.
Labels:
Arts,
emotion whispers,
vietnamese writings
13 September 2006
Cứ đi cùng
…
Dưới chân cầu vồng sẽ tìm được vàng của họ người lùn…
Dưới cuối đường hầm sẽ tìm thấy bí mật của cô…
Truyện của JJ
Cô sợ những con mắt nhìn thấy những bí mật của cô. Cô chạy trốn. Chạy vào rừng cây ấy. Xa thật là xa. Nơi tối tăm nhất đáng sợ nhất để những con mắt không thể tìm được. Anh đã từng nói tâm hồn cô như một khu rừng tuyệt đẹp, luôn có những quả dịu dàng khi anh cần. Ừ phải. Có khi những cánh rừng kiệt quệ nhất cũng gắng mà ra trái ngon lành...cho anh.
Sáng nay bước xuống giường cảm thấy lâng lâng. Lâng lâng theo cái kiểu không có gì ăn. Mà nắng to như thế thì rất ngại ra đường. Quyết định là sẽ chay tịnh bằng mấy trái chuối to, biscuits và cả sữa chua nữa. Thời kỳ chán chê bắt đầu ê hề trở lại. Không đăng ký được khoá anh văn. Chán, quyết định sẽ tự học bằng dvd và fiction ....Chiều tối hi vọng sẽ đi bơi... nhưng không...đơn giản là không thích...hi vọng và sở thích cũng có khi là 2 vấn đề khác hẳn nhau.
Anh vẫn thường triết lý cho cô những khái niệm về tình cảm, những gì anh thích và không thích. Khả dĩ thì cô nghĩ đó là một kiểu lên kế hoạch trước vậy. Có nghĩa là: giống như người ta huấn luyện sẵn bạn rồi đưa vào công ty làm vệc. Cô nghĩ anh sẽ yêu cô ....!
" Nếu anh yêu em thì sao ? Em có tin tưởng vào anh không?"
" Có, em tin chứ"
"Với những người yêu trước của em thì sao? Em chẳng kể người đó quen biết rấ nhiều mà, em có tin họ không?"
"Tin sái cổ"
"..."
"Bằng chứng là sau khi những tình yêu đó trút hơi thở cuối cùng thì em luôn là người bị gãy cổ!"
Cô là một người có nhiều bí mật. Trong thế giới của cô, cô là Nữ Hoàng bí mật. Ngay cả những cảm xúc của mình cô cũng không buồn tìm hiểu là gì. Ngày Đạo ra đi. Đạo mang đi hết những bí mật của cuộc đời cô thả trôi theo những cơn ác mộng. Cô biết mình yêu Đạo , nhưng những lời yêu thương cô dành cho anh luôn làm cô cảm thấy khó chịu. Cô muốn đó là bí mật. Ích kỷ một mình biết, thậm chí có khi chính cô còn không biết nữa, nhưng tuyệt nhiên là không ai biết.
Anh ra đi trong tay người bạn thân của cô. Điều này cũng được gói vào bí mật. Một bí mật được gói bằng chiếc khăn lông cừu màu trắng buộc một dải ruy băng đen!
Những ngày tiếp theo tôi vẫn thường vắt vẻo trên đường với một cái mặt nạ cười trơ trẽn. Thậm chí đi qua một đám tang, tôi vẫn giữ cho mình thói quen là cúi người dịu dàng nhưng ....thật tệ là lần này tôi cúi người nhưng vẫn cười...Có lẽ tôi sợ nếu không giữ được cho cái cơ mặt luôn căng chành ra cười như thế thì nước mắt nhân đó mà chực trào ra mah không gì ngăn nổi. Bí mật của sự tin tưởng chắc chắn nằm sâu trong tuyến lệ. Khi màh nước mắt được dốc ra hết nghĩa là sự thủy chung được lột trần.
Rảnh rỗi tôi vẫn nghĩ về cái thời ấy. Ủy mị và nhiều bí mật. Đạo vẫn thường trách tôi là sao tôi mau nước mắt như vậy, anh không thích. Thế là tôi cũng mang những giọt nước mắt- những bí mật hiếm hoi tôi muốn cho anh biết- cất giấu luôn.
Đôi mắt cô trở thành khung cửa kính to rộng mà người ta nhìn vào thấy vô vàn những gói-bí-mật. Thi thoảng cô lại đem giấu hết những gói ấy đi , đôi mắt rỗng hoác nhìn vào sâu tuốt tuồn tuột. Không cần biết những bí mật ấy có ai muốn giải – và giải được hay không-hay không nhưng…sự thủy chung là một điều bí mật xa xỉ.
Người nào đi hết đường hầm tăm tối của cuộc sống trong đôi mắt sẽ tìm thấy …
JJ
Dưới chân cầu vồng sẽ tìm được vàng của họ người lùn…
Dưới cuối đường hầm sẽ tìm thấy bí mật của cô…
Truyện của JJ
Cô sợ những con mắt nhìn thấy những bí mật của cô. Cô chạy trốn. Chạy vào rừng cây ấy. Xa thật là xa. Nơi tối tăm nhất đáng sợ nhất để những con mắt không thể tìm được. Anh đã từng nói tâm hồn cô như một khu rừng tuyệt đẹp, luôn có những quả dịu dàng khi anh cần. Ừ phải. Có khi những cánh rừng kiệt quệ nhất cũng gắng mà ra trái ngon lành...cho anh.
Sáng nay bước xuống giường cảm thấy lâng lâng. Lâng lâng theo cái kiểu không có gì ăn. Mà nắng to như thế thì rất ngại ra đường. Quyết định là sẽ chay tịnh bằng mấy trái chuối to, biscuits và cả sữa chua nữa. Thời kỳ chán chê bắt đầu ê hề trở lại. Không đăng ký được khoá anh văn. Chán, quyết định sẽ tự học bằng dvd và fiction ....Chiều tối hi vọng sẽ đi bơi... nhưng không...đơn giản là không thích...hi vọng và sở thích cũng có khi là 2 vấn đề khác hẳn nhau.
Anh vẫn thường triết lý cho cô những khái niệm về tình cảm, những gì anh thích và không thích. Khả dĩ thì cô nghĩ đó là một kiểu lên kế hoạch trước vậy. Có nghĩa là: giống như người ta huấn luyện sẵn bạn rồi đưa vào công ty làm vệc. Cô nghĩ anh sẽ yêu cô ....!
" Nếu anh yêu em thì sao ? Em có tin tưởng vào anh không?"
" Có, em tin chứ"
"Với những người yêu trước của em thì sao? Em chẳng kể người đó quen biết rấ nhiều mà, em có tin họ không?"
"Tin sái cổ"
"..."
"Bằng chứng là sau khi những tình yêu đó trút hơi thở cuối cùng thì em luôn là người bị gãy cổ!"
Cô là một người có nhiều bí mật. Trong thế giới của cô, cô là Nữ Hoàng bí mật. Ngay cả những cảm xúc của mình cô cũng không buồn tìm hiểu là gì. Ngày Đạo ra đi. Đạo mang đi hết những bí mật của cuộc đời cô thả trôi theo những cơn ác mộng. Cô biết mình yêu Đạo , nhưng những lời yêu thương cô dành cho anh luôn làm cô cảm thấy khó chịu. Cô muốn đó là bí mật. Ích kỷ một mình biết, thậm chí có khi chính cô còn không biết nữa, nhưng tuyệt nhiên là không ai biết.
Anh ra đi trong tay người bạn thân của cô. Điều này cũng được gói vào bí mật. Một bí mật được gói bằng chiếc khăn lông cừu màu trắng buộc một dải ruy băng đen!
Những ngày tiếp theo tôi vẫn thường vắt vẻo trên đường với một cái mặt nạ cười trơ trẽn. Thậm chí đi qua một đám tang, tôi vẫn giữ cho mình thói quen là cúi người dịu dàng nhưng ....thật tệ là lần này tôi cúi người nhưng vẫn cười...Có lẽ tôi sợ nếu không giữ được cho cái cơ mặt luôn căng chành ra cười như thế thì nước mắt nhân đó mà chực trào ra mah không gì ngăn nổi. Bí mật của sự tin tưởng chắc chắn nằm sâu trong tuyến lệ. Khi màh nước mắt được dốc ra hết nghĩa là sự thủy chung được lột trần.
Rảnh rỗi tôi vẫn nghĩ về cái thời ấy. Ủy mị và nhiều bí mật. Đạo vẫn thường trách tôi là sao tôi mau nước mắt như vậy, anh không thích. Thế là tôi cũng mang những giọt nước mắt- những bí mật hiếm hoi tôi muốn cho anh biết- cất giấu luôn.
Đôi mắt cô trở thành khung cửa kính to rộng mà người ta nhìn vào thấy vô vàn những gói-bí-mật. Thi thoảng cô lại đem giấu hết những gói ấy đi , đôi mắt rỗng hoác nhìn vào sâu tuốt tuồn tuột. Không cần biết những bí mật ấy có ai muốn giải – và giải được hay không-hay không nhưng…sự thủy chung là một điều bí mật xa xỉ.
Người nào đi hết đường hầm tăm tối của cuộc sống trong đôi mắt sẽ tìm thấy …
JJ
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
11 September 2006
09 September 2006
A Tố - A Mẫn
Truyện ngắn của JJ
Tôi ghét A Tố, rất ghét...ghét lắm....ghét như thể con người này chưa bao giờ được xuất hiện trong trí não tôi với những mỹ từ tốt đẹp. Ám ảnh.
Người ta nói cái sự ghen ghét thù hằn một ai đó là một điều không tốt. Kể từ bé tôi cũng được dạy trong đòn roi của mẹ phải hiểu rằng không được ghét mẹ vì đó là do mẹ muốn tốt cho tôi - mặc dù đó chỉ là lần mẹ để quên tiền nơi đâu đó và nghĩ là tôi đánh cắp. Hay ví như chuyện con Hin ngồi trong lớp sẽ không hé răng lời nào khi tôi ko làm được bài kiểm tra, ừ thì vậy, tốt nhất một con ngu ngục như mình nên học bài cho kỹ để đừng hỏi bài ai cả. Và mãi đến khi sau này tôi lớn lên tôi cũng thấy rằng cái việc ghét một ai đó thật khổ cho bản thân. Lúc nào cũng phải kèn cựa trong tâm não cái việc trốn tránh khỏi nó hay ít nhất là thoát khỏi tầm ảnh hưởng của nó. Thế như ngay tại lúc này đây. Ngay khi tôi đang đứng tại một department store sang trọng. Tôi nhìn thấy A Tố, tôi thề có sự -trong- sạch- tự- biết của tôi, tôi hận nó, tôi thù nó. Như tất cả lòng căm thù rẻ tiền hèn mạt nhất dường như có thể. Tôi thề là lúc đó tôi nguyền rủa nó hàng trăm ngàn lần cho những gì nó đã làm với tôi. Cảm giác thật man rợ khi bạn cảm thấy giá trị của bản thân bị tuột thê thảm như giá mớ đồ sales 70, 80% so với new arrival.
Tối bắt đầu lầm bầm, có lẽ không phải nó!
" Mẫn àh, tao đây, dạo này mày thế nào, ôi giồi ôi, dạo nào tao bận lắm..."
"Mày àh, tao bình thường..."
Ban đầu là tôi tính nói là dạo này tao cũng khoẻ nhưng xem chừng nó fake quá. Tao bình thường, ừ nhỉ, tao vẫn lăn lộn, đau khổ như cách đây một năm.... một cách bình thường.
Tố không đẹp nhưng rất hút. Hút nhiều lắm. Cái vẻ nhìn tự tin và lả lướt làm cho Tố hấp dẫn. Giá mà tôi chỉ có được một phần tự tin đó nhỉ?
Tố bắt đầu những cuộc phiêu lưu ngoạn mục trong cuộc đời tôi các đây 2 năm...tôi cũng không chắc nữa...có khi tôi đã quên mất cái sự bắt đầu của những điều tệ hại nhất là như thế nào. Ban đầu là bạn...nhưng với Tố tôi cảm thấy cái sự bạn bè này có phần xa xỉ. Đơn giản là tôi thấy Tố có vẻ tâm đầu ý hợp với tôi, có lẽ tôi cần tìm một người bạn thân để trao gởi những mớ bòng bong tâm trạng nhăng nhít. [ vớ vẩn thật...bạn đấy nhé!]
Cái sự vụ điên cuồng xảy ra là khi một ngày đẹp trời , người mà suýt nữa tôi lại treo vào cái biển "bạn thân" lại cầm nhầm cái "cầm tay" của người yêu tôi và "mày đấy àh , tao biết rồi nhá, hehe..." .... đất trời như sụp đổ. Có lẽ ngay lúc đó tôi mới thật sự hiểu cái câu đó. Những thứ xung quanh....cây cối, nhà cửa, xe cộ, con người, súc vật,... tất cả nhưng những hình ảnh bitmap....bắt đầu vỡ tan những điểm màu...nhạt nhoà xung quanh tôi...một kết thúc tốt đẹp, tôi tự nói với mình trên đường về lại cư xá " Chắc chỉ là trò đùa thôi"...
Cái khoản thời gian tôi cùng Tố chơi với nhau rất vui và hoàn hảo. Có cả chuyện bất trắc kể như những đứa khác thường nói vào là, Tố chẳng là đứa tốt lành gì đâu! , mặc, Tố thất tốt, tôi cứ chơi! Vào coi như đó là một chiến công trao cho tình bạn của chúng tôi...ngay cả việc Tố hẹn hò với Đạo...
Đạo là một nhân vật phụ trong truyện này, nhưng tôi vẫn muốn nói tới. Bởi vì tôi yêu Đạo. Tôi rất yêu Đạo. Như những mối tình lãng đãng trên mạng tôi hay đưa ra làm ví dụ cho Ni - bạn gái thân- chắc chắn không có kết quả tốt, thì nay tôi lại vướng vào. Yêu Đạo cuồng nhiệt như lần đầu tiên biết yêu, như loài cây lần đầu cho ra hoa...thật mãnh liệt. Chúng tôi chat với nhau, nói chuyện với nhau cả ngày đến lúc mệt lả rồi đi ngủ. Có thể nói cái tôi yêu nhất ở Đạo hay cái tôi chỉ có thể yêu ở đạo là cái màn hình webcam, và chiếc phone chất lượng kém. Từ ngày chúng tôi wen biết nhau đến khi chia tay chúng tôi chưa hề gặp nhau... thật tức cười là tôi đã lăn lộn rền rĩ suốt gần một năm chỉ bởi màn hình webcam và chiếc phone chất lượng kém. Tôi đã rất yêu Đạo.
"Tố thật lả lướt"
"Đạo thấy sao? "
"..."
Như thế là Tố đã gặp Đạo trước cả tôi. Chúng tôi chia tay nhau khi tôi dự cảm được điều gì đã xảy ra.
Có lẽ trời phú sao mà tôi thường dự cảm được những điềm gở. Từ trước đến nay khi tôi yêu ai tôi dường như có thể dự cảm, đoán được gần như trúng phóc những chuyện đang xảy ra. Như là họ bắt đầu yêu ai khác, họ đã nói dối, họ từ chối khéo, họ không muốn làm tôi buồn, họ muốn chuồn êm.... Nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng cái khả năng thiên phú này chắng khác nào một bác sĩ phẫu thuật tài ba có khả năng mổ cho chính mình.
Tôi đã khóc rất nhiều. Khóc đền sưng húp cả bọng mắt. Không ăn uống được, trầm cảm triệt để và im lặng. Trong khoảng thời gian đó, những lúc tôi trông có vẻ đỡ nhất lại là khi đi cùng Tố. ...thật lạ là tôi vẫn giữ một mối quan hệ khá là bình thường như một " bạn thân" đúng nghĩa với Tố.
Bạn bè biết chuyện, số thì thông cảm nói với tôi sao cay nghiệt với bản thân mình thế? Làm thế để làm gì…, số thì cho rằng tôi vờ vịt như thế để kiếm cơ hội báo thù… Báo thù…. Nếu bạn bạn sẽ làm gì? Tôi đã từng nghĩ mình sẽ không làm gì cả, không “bạn thân” lẫn “báo thù”. Nhưng tôi quá yếu đuối trước “sự căm hận” và quá mạnh tay với “sự khoan hồng”. Tôi quyết định vẫn làm bạn với Tố. Một phần tôi nghĩ làm thế mình sẽ trên cơ hơn không thấp hèn mà báo thù, một phần tự nguỵ biện cho cái sự chịu đựng của mình….
Mẫn và Tố mất liên lạc với nhau trong vòng gần một năm sau nhiều chuyện xảy ra. Tố hiện đang làm cho một công ty danh tiếng còn Mẫn thì vẫn cặm cụi cái sự nghiệp học hành không đến đâu và công việc part time dở hơi ở công ty cũ.
Mẫn vẫn thường cho rằng, À không…phải là luôn cho rằng những nơi chứa chấp một đứa như Tố, không bằng cấp và có tiền sử tệ hại với Mẫn, là một nơi không ra gì!
Quả thật, khi Mẫn biết tin Tố làm việc ở công ty đó. Mẫn bắt đầu bần thần, ghen tị và đay nghiến bản thân. Cái sự vụ im lặng và cao cả của Mẫn có vẻ như chỉ xứng đáng ở vị trí một đứa rách việc rỗi hơi. Chán nản. Tuột luốt xuống cái bờ vực lòng tin vào những giấc mơ thánh thiện. Xét về hiện nay, xét về kết cục của bao nhiêu thứ đã xảy ra, đây là những thứ được công nhận về Mẫn : không có khả năng chịu áp lực, nhút nhát, không làm được công việc lớn, yếu ớt và giả tạo.
Tôi bàng hoàng khi dự cảm những điều tồi tệ nhất khi họ nghĩ về tôi. Giá như tôi có thể gào lên, tát vào mặt Tố một phát có thể tôi không nhận những tính từ trên. Giá như tôi có máu quỷ quyệt thì tôi đã cho Tố biết chịu đựng những gì Tố làm với tôi tệ đến thế nào.
Tôi có khả năng và thừa sức làm chuyện đó…. Nhưng không…tôi là Mẫn… A Mẫn.
Tố dạo bước sang trọng, đúng kiểu cách, quanh khu quần áo cao cấp nhất. Vẫn giọng nói và cái sức hút điên đảo đó với một người đàn ông khác đi cùng. Tôi nhớ Đạo. Không biết anh có ghét Tố như cái cách tôi ghét. Tôi muốn băm vằm cái nụ cười kia. Tố bước về phía tôi khi trông thấy ..
“Mẫn àh…?”…
Có lẽ cái vũ khí duy nhất tôi có được là đánh chìm tất cả vào quên lãng. Những đau đớn như quên hết, sự dũng cảm nhất có lẽ sự-ngây-thơ-tự-biết, tôi sẽ làm theo cách của tôi.
· Có một vài người thường nói là không thể tự nhận mình là vô tội, ngây thơ hay tốt bụng …. Có lẽ cũng có phần huyễn hoặc bản thân khi gán ghép cho mình những mỹ từ tốt đẹp như thế. Nhưng, vấn đề ở đây là mỗi người phải tự cảm nhận lấy bản thân, tôi nghĩ rằng tôi ngây thơ- nói thế này thì bị nhiều người phê phán rồi- thế nên tôi sẽ thêm vào đó chữ tự-biết vậy.
· Blog này đã có nhiều phiền muộn xin ai đó qua đây đừng gieo rắc lời ra vào….xin cảm ơn vì đã giữ cho tôi yên lành như thế .
Saturday September 9, 2006
Tôi ghét A Tố, rất ghét...ghét lắm....ghét như thể con người này chưa bao giờ được xuất hiện trong trí não tôi với những mỹ từ tốt đẹp. Ám ảnh.
Người ta nói cái sự ghen ghét thù hằn một ai đó là một điều không tốt. Kể từ bé tôi cũng được dạy trong đòn roi của mẹ phải hiểu rằng không được ghét mẹ vì đó là do mẹ muốn tốt cho tôi - mặc dù đó chỉ là lần mẹ để quên tiền nơi đâu đó và nghĩ là tôi đánh cắp. Hay ví như chuyện con Hin ngồi trong lớp sẽ không hé răng lời nào khi tôi ko làm được bài kiểm tra, ừ thì vậy, tốt nhất một con ngu ngục như mình nên học bài cho kỹ để đừng hỏi bài ai cả. Và mãi đến khi sau này tôi lớn lên tôi cũng thấy rằng cái việc ghét một ai đó thật khổ cho bản thân. Lúc nào cũng phải kèn cựa trong tâm não cái việc trốn tránh khỏi nó hay ít nhất là thoát khỏi tầm ảnh hưởng của nó. Thế như ngay tại lúc này đây. Ngay khi tôi đang đứng tại một department store sang trọng. Tôi nhìn thấy A Tố, tôi thề có sự -trong- sạch- tự- biết của tôi, tôi hận nó, tôi thù nó. Như tất cả lòng căm thù rẻ tiền hèn mạt nhất dường như có thể. Tôi thề là lúc đó tôi nguyền rủa nó hàng trăm ngàn lần cho những gì nó đã làm với tôi. Cảm giác thật man rợ khi bạn cảm thấy giá trị của bản thân bị tuột thê thảm như giá mớ đồ sales 70, 80% so với new arrival.
Tối bắt đầu lầm bầm, có lẽ không phải nó!
" Mẫn àh, tao đây, dạo này mày thế nào, ôi giồi ôi, dạo nào tao bận lắm..."
"Mày àh, tao bình thường..."
Ban đầu là tôi tính nói là dạo này tao cũng khoẻ nhưng xem chừng nó fake quá. Tao bình thường, ừ nhỉ, tao vẫn lăn lộn, đau khổ như cách đây một năm.... một cách bình thường.
Tố không đẹp nhưng rất hút. Hút nhiều lắm. Cái vẻ nhìn tự tin và lả lướt làm cho Tố hấp dẫn. Giá mà tôi chỉ có được một phần tự tin đó nhỉ?
Tố bắt đầu những cuộc phiêu lưu ngoạn mục trong cuộc đời tôi các đây 2 năm...tôi cũng không chắc nữa...có khi tôi đã quên mất cái sự bắt đầu của những điều tệ hại nhất là như thế nào. Ban đầu là bạn...nhưng với Tố tôi cảm thấy cái sự bạn bè này có phần xa xỉ. Đơn giản là tôi thấy Tố có vẻ tâm đầu ý hợp với tôi, có lẽ tôi cần tìm một người bạn thân để trao gởi những mớ bòng bong tâm trạng nhăng nhít. [ vớ vẩn thật...bạn đấy nhé!]
Cái sự vụ điên cuồng xảy ra là khi một ngày đẹp trời , người mà suýt nữa tôi lại treo vào cái biển "bạn thân" lại cầm nhầm cái "cầm tay" của người yêu tôi và "mày đấy àh , tao biết rồi nhá, hehe..." .... đất trời như sụp đổ. Có lẽ ngay lúc đó tôi mới thật sự hiểu cái câu đó. Những thứ xung quanh....cây cối, nhà cửa, xe cộ, con người, súc vật,... tất cả nhưng những hình ảnh bitmap....bắt đầu vỡ tan những điểm màu...nhạt nhoà xung quanh tôi...một kết thúc tốt đẹp, tôi tự nói với mình trên đường về lại cư xá " Chắc chỉ là trò đùa thôi"...
Cái khoản thời gian tôi cùng Tố chơi với nhau rất vui và hoàn hảo. Có cả chuyện bất trắc kể như những đứa khác thường nói vào là, Tố chẳng là đứa tốt lành gì đâu! , mặc, Tố thất tốt, tôi cứ chơi! Vào coi như đó là một chiến công trao cho tình bạn của chúng tôi...ngay cả việc Tố hẹn hò với Đạo...
Đạo là một nhân vật phụ trong truyện này, nhưng tôi vẫn muốn nói tới. Bởi vì tôi yêu Đạo. Tôi rất yêu Đạo. Như những mối tình lãng đãng trên mạng tôi hay đưa ra làm ví dụ cho Ni - bạn gái thân- chắc chắn không có kết quả tốt, thì nay tôi lại vướng vào. Yêu Đạo cuồng nhiệt như lần đầu tiên biết yêu, như loài cây lần đầu cho ra hoa...thật mãnh liệt. Chúng tôi chat với nhau, nói chuyện với nhau cả ngày đến lúc mệt lả rồi đi ngủ. Có thể nói cái tôi yêu nhất ở Đạo hay cái tôi chỉ có thể yêu ở đạo là cái màn hình webcam, và chiếc phone chất lượng kém. Từ ngày chúng tôi wen biết nhau đến khi chia tay chúng tôi chưa hề gặp nhau... thật tức cười là tôi đã lăn lộn rền rĩ suốt gần một năm chỉ bởi màn hình webcam và chiếc phone chất lượng kém. Tôi đã rất yêu Đạo.
"Tố thật lả lướt"
"Đạo thấy sao? "
"..."
Như thế là Tố đã gặp Đạo trước cả tôi. Chúng tôi chia tay nhau khi tôi dự cảm được điều gì đã xảy ra.
Có lẽ trời phú sao mà tôi thường dự cảm được những điềm gở. Từ trước đến nay khi tôi yêu ai tôi dường như có thể dự cảm, đoán được gần như trúng phóc những chuyện đang xảy ra. Như là họ bắt đầu yêu ai khác, họ đã nói dối, họ từ chối khéo, họ không muốn làm tôi buồn, họ muốn chuồn êm.... Nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng cái khả năng thiên phú này chắng khác nào một bác sĩ phẫu thuật tài ba có khả năng mổ cho chính mình.
Tôi đã khóc rất nhiều. Khóc đền sưng húp cả bọng mắt. Không ăn uống được, trầm cảm triệt để và im lặng. Trong khoảng thời gian đó, những lúc tôi trông có vẻ đỡ nhất lại là khi đi cùng Tố. ...thật lạ là tôi vẫn giữ một mối quan hệ khá là bình thường như một " bạn thân" đúng nghĩa với Tố.
Bạn bè biết chuyện, số thì thông cảm nói với tôi sao cay nghiệt với bản thân mình thế? Làm thế để làm gì…, số thì cho rằng tôi vờ vịt như thế để kiếm cơ hội báo thù… Báo thù…. Nếu bạn bạn sẽ làm gì? Tôi đã từng nghĩ mình sẽ không làm gì cả, không “bạn thân” lẫn “báo thù”. Nhưng tôi quá yếu đuối trước “sự căm hận” và quá mạnh tay với “sự khoan hồng”. Tôi quyết định vẫn làm bạn với Tố. Một phần tôi nghĩ làm thế mình sẽ trên cơ hơn không thấp hèn mà báo thù, một phần tự nguỵ biện cho cái sự chịu đựng của mình….
Mẫn và Tố mất liên lạc với nhau trong vòng gần một năm sau nhiều chuyện xảy ra. Tố hiện đang làm cho một công ty danh tiếng còn Mẫn thì vẫn cặm cụi cái sự nghiệp học hành không đến đâu và công việc part time dở hơi ở công ty cũ.
Mẫn vẫn thường cho rằng, À không…phải là luôn cho rằng những nơi chứa chấp một đứa như Tố, không bằng cấp và có tiền sử tệ hại với Mẫn, là một nơi không ra gì!
Quả thật, khi Mẫn biết tin Tố làm việc ở công ty đó. Mẫn bắt đầu bần thần, ghen tị và đay nghiến bản thân. Cái sự vụ im lặng và cao cả của Mẫn có vẻ như chỉ xứng đáng ở vị trí một đứa rách việc rỗi hơi. Chán nản. Tuột luốt xuống cái bờ vực lòng tin vào những giấc mơ thánh thiện. Xét về hiện nay, xét về kết cục của bao nhiêu thứ đã xảy ra, đây là những thứ được công nhận về Mẫn : không có khả năng chịu áp lực, nhút nhát, không làm được công việc lớn, yếu ớt và giả tạo.
Tôi bàng hoàng khi dự cảm những điều tồi tệ nhất khi họ nghĩ về tôi. Giá như tôi có thể gào lên, tát vào mặt Tố một phát có thể tôi không nhận những tính từ trên. Giá như tôi có máu quỷ quyệt thì tôi đã cho Tố biết chịu đựng những gì Tố làm với tôi tệ đến thế nào.
Tôi có khả năng và thừa sức làm chuyện đó…. Nhưng không…tôi là Mẫn… A Mẫn.
Tố dạo bước sang trọng, đúng kiểu cách, quanh khu quần áo cao cấp nhất. Vẫn giọng nói và cái sức hút điên đảo đó với một người đàn ông khác đi cùng. Tôi nhớ Đạo. Không biết anh có ghét Tố như cái cách tôi ghét. Tôi muốn băm vằm cái nụ cười kia. Tố bước về phía tôi khi trông thấy ..
“Mẫn àh…?”…
Có lẽ cái vũ khí duy nhất tôi có được là đánh chìm tất cả vào quên lãng. Những đau đớn như quên hết, sự dũng cảm nhất có lẽ sự-ngây-thơ-tự-biết, tôi sẽ làm theo cách của tôi.
· Có một vài người thường nói là không thể tự nhận mình là vô tội, ngây thơ hay tốt bụng …. Có lẽ cũng có phần huyễn hoặc bản thân khi gán ghép cho mình những mỹ từ tốt đẹp như thế. Nhưng, vấn đề ở đây là mỗi người phải tự cảm nhận lấy bản thân, tôi nghĩ rằng tôi ngây thơ- nói thế này thì bị nhiều người phê phán rồi- thế nên tôi sẽ thêm vào đó chữ tự-biết vậy.
· Blog này đã có nhiều phiền muộn xin ai đó qua đây đừng gieo rắc lời ra vào….xin cảm ơn vì đã giữ cho tôi yên lành như thế .
Saturday September 9, 2006
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
07 September 2006
Sớm mai
Có lẽ tôi cần một hơi ấm kề bên hơn cả. Thiếu vắng một giấc mơ ai bù đắp nổi.
Tỉnh giấc và êm đềm bước xuống giường. Ngọn tóc khóc. Làn da khóc. Hơi ấm bỏ đi xa...
Tối biết mình phải làm một cái gì đó. Thật khó khăn để làm cho một người khác hiểu mình. Thề với không gian chất ngất , thề với giọng hát tiều tụy phát ra từ cái loa cũ ....
Ôi đam mê. Thắt chặt...kéo dài và trôi tuột.......
Tỉnh giấc và êm đềm bước xuống giường. Ngọn tóc khóc. Làn da khóc. Hơi ấm bỏ đi xa...
Tối biết mình phải làm một cái gì đó. Thật khó khăn để làm cho một người khác hiểu mình. Thề với không gian chất ngất , thề với giọng hát tiều tụy phát ra từ cái loa cũ ....
Ôi đam mê. Thắt chặt...kéo dài và trôi tuột.......
05 September 2006
Mình muốn viết một cái gì đó....
Những ngày này sao mà chán ...hay thế không biết! Cứ ngẩng mặt lên là vừa rạng sáng. Tắm rửa thay đồ rồi đi học.Học thật vui. Vui có lẽ vì ngoài chuyện nhét hàng tá kiến thức vào đầu thì tôi chả biết phải làm gì cả. Vậy cũng tốt. bây giờ thì mình bắt đầu tập nhẫn tâm.
Cái nhẫn tâm ở chỗ là khi mình nhìn vào gương mỗi sáng, úm hai đôi gò má -tăng được 4kg trong thời gian này....mình thật vĩ đại- tròn lẳn và nói: " mình thật hiền lành! "
Opps...thật hiền lành????
Cái mặt bên trong của tôi đanh lại khi nghe tiếng lời thoảng qua...:" ngó thế mah không hiền đâu " ....tôi bắt đầu đanh đá và chua ngoa trong tâm tưởng, giá mà những suy nghĩ của tôi bổ đôi những lời nói tanh tưởi kia.
Nhưng rồi cũng qua. Thể như khi anh hút thuốc phà vào mặt tôi, tôi tru tréo này nọ rồi khói thuốc tan mất....cũng thôi không la ó nữa. Không biết những lới nói kia có độc như khói thuốc không? Nếu cứ bay đi rồi thôi mah không giũ lại phần độc tố của cho người nhận phải.
...
Tôi đi ra ngoài cửa. Mua một ít cá mồi cho Rồng nhỏ và Rùa con ăn. Khổ thân bọn cá chép con. Bị cắn đứt nửa thân người mà vẫn ráng bơi ngoi ngóp. Giá mà mình can trường như thế. Ah không....phải hơn thế. Một kiểu như là lì lợm dai như đỉa....haha giá mà mình dai như đỉa.
...
Hôm nay đọc sách tới đoạn Anni chia tay người yêu. Tình yêu 3 ngày 3 đêm. Họ yêu thật, yêu thật sự, thứ tình cảm phi vật chất, phi tiền bạc, phi cả tình dục. Họ nhìn nhau và nói chuyện, họ bắt đầu cử động như thể người kia dùng mắt nuốt lấy nuốt để những hình ảnh của người này. Tôi bắt đầu nghĩ. Nếu như thế thì có lẽ mắt mình đã ăn nhìu lắm rồi nên mới to ối ra thế này....thế màh vẫn muốn thêm ....*sigh* ....truyện hay quá. Cứ như thể tác giả vồ vập lấy từng mảng kí ức của mà trộm viết lên. Như thể người đã hoá thân vào tôi từ muôn vạn kiếp trước.
...
Lúc về trời còn sớm, tranh thủ dạo quanh cái thành phố chứa chấp tôi.Trời mát. Thả nhẹ tay ga và tôi chạy đều, tay thẳng và lưng thẳng, mắt vô hồn miên man cố định những khoảng không gian ít người trên đường mà đi vào. Đèn đỏ. Bên tay trái tôi, ngay góc ngã tư có một cái bar lớn sang trọng, có lẽ dành cho khách nước ngoài. Bên ngoài có một lũ bé gái mặc áo váy liền học sinh, tay cầm giỏ hoa. Tôi thoáng nghĩ hôm nay là ngày khai trường. Đứa con gái thấp bé bất chợt cầm một cái hoa hồng trong giỏ quất vào mắt con lớn hơn. Tôi không biết tại sao lại như vậy. Con lớn hơn giống như quả bom bùng nổ. Nó tát vào mặt đứa nhỏ, đá phăng cái giỏ hoa của đứa đó đi luôn. Thế rồi 2 con nắm tóc nhau, con bé con bỏ chạy, con bélớn tóc tai tan hoang rồ dại đuổi theo. Những đứa còn lại thì túm tụm mời một ông khác lắm tiền bước từ trên taxi xuống.
Một bãi cánh hồng tan hoang trước cửa bar...
ánh đèn vàng rải xuống cái giỏ hoa bị chiếc tay ga cán nát...
hôm nay ngủ sớm theo lời khuyên một người bạn...10h30...
Tuesday September 5, 2006
Cái nhẫn tâm ở chỗ là khi mình nhìn vào gương mỗi sáng, úm hai đôi gò má -tăng được 4kg trong thời gian này....mình thật vĩ đại- tròn lẳn và nói: " mình thật hiền lành! "
Opps...thật hiền lành????
Cái mặt bên trong của tôi đanh lại khi nghe tiếng lời thoảng qua...:" ngó thế mah không hiền đâu " ....tôi bắt đầu đanh đá và chua ngoa trong tâm tưởng, giá mà những suy nghĩ của tôi bổ đôi những lời nói tanh tưởi kia.
Nhưng rồi cũng qua. Thể như khi anh hút thuốc phà vào mặt tôi, tôi tru tréo này nọ rồi khói thuốc tan mất....cũng thôi không la ó nữa. Không biết những lới nói kia có độc như khói thuốc không? Nếu cứ bay đi rồi thôi mah không giũ lại phần độc tố của cho người nhận phải.
...
Tôi đi ra ngoài cửa. Mua một ít cá mồi cho Rồng nhỏ và Rùa con ăn. Khổ thân bọn cá chép con. Bị cắn đứt nửa thân người mà vẫn ráng bơi ngoi ngóp. Giá mà mình can trường như thế. Ah không....phải hơn thế. Một kiểu như là lì lợm dai như đỉa....haha giá mà mình dai như đỉa.
...
Hôm nay đọc sách tới đoạn Anni chia tay người yêu. Tình yêu 3 ngày 3 đêm. Họ yêu thật, yêu thật sự, thứ tình cảm phi vật chất, phi tiền bạc, phi cả tình dục. Họ nhìn nhau và nói chuyện, họ bắt đầu cử động như thể người kia dùng mắt nuốt lấy nuốt để những hình ảnh của người này. Tôi bắt đầu nghĩ. Nếu như thế thì có lẽ mắt mình đã ăn nhìu lắm rồi nên mới to ối ra thế này....thế màh vẫn muốn thêm ....*sigh* ....truyện hay quá. Cứ như thể tác giả vồ vập lấy từng mảng kí ức của mà trộm viết lên. Như thể người đã hoá thân vào tôi từ muôn vạn kiếp trước.
...
Lúc về trời còn sớm, tranh thủ dạo quanh cái thành phố chứa chấp tôi.Trời mát. Thả nhẹ tay ga và tôi chạy đều, tay thẳng và lưng thẳng, mắt vô hồn miên man cố định những khoảng không gian ít người trên đường mà đi vào. Đèn đỏ. Bên tay trái tôi, ngay góc ngã tư có một cái bar lớn sang trọng, có lẽ dành cho khách nước ngoài. Bên ngoài có một lũ bé gái mặc áo váy liền học sinh, tay cầm giỏ hoa. Tôi thoáng nghĩ hôm nay là ngày khai trường. Đứa con gái thấp bé bất chợt cầm một cái hoa hồng trong giỏ quất vào mắt con lớn hơn. Tôi không biết tại sao lại như vậy. Con lớn hơn giống như quả bom bùng nổ. Nó tát vào mặt đứa nhỏ, đá phăng cái giỏ hoa của đứa đó đi luôn. Thế rồi 2 con nắm tóc nhau, con bé con bỏ chạy, con bélớn tóc tai tan hoang rồ dại đuổi theo. Những đứa còn lại thì túm tụm mời một ông khác lắm tiền bước từ trên taxi xuống.
Một bãi cánh hồng tan hoang trước cửa bar...
ánh đèn vàng rải xuống cái giỏ hoa bị chiếc tay ga cán nát...
hôm nay ngủ sớm theo lời khuyên một người bạn...10h30...
Tuesday September 5, 2006
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
31 August 2006
People
Ngáp ngắn ngáp dài cho cái sự đời. Tôi nghĩ giá mà con người có thể sống đơn giản hơn một chút nhỉ? Phần lớn thời gian con người bỏ ra, theo tôi nghĩ, là dùng cho việc đưa ra những lí luận và áp mình vào những lí luận đó.
Họ bắt đầu đưa ra những nhận định là phải thế này thế nọ và khăng khăng như thế là đúng, là sai. Khổ thân không ? Rốt cục cái công cuộc hoành tráng ấy lại là nguyên nhân chính khiến họ "khó" sống.
Họ bắt đầu đưa ra những nhận định là phải thế này thế nọ và khăng khăng như thế là đúng, là sai. Khổ thân không ? Rốt cục cái công cuộc hoành tráng ấy lại là nguyên nhân chính khiến họ "khó" sống.
20 August 2006
5am- chuyện dưa bở
Cái vấn đề của chúng ta là 5 giờ sáng. viết theo kiểu tiếng anh là 5 và am ở sau. hihi. Nó thức giấc vào lúc 5am. Một điều bết thường nhất màh nó nghĩ nó sẽ phải làm để nó cảm thấy thực sự bất thường.
Cái sự vụ thường trở nên rắc rối khi nó chấp nhận một vấn đề gì đó. Và vũng vậy, khi nó chấp nhận họ đi vào tâm trí nó mọi việc [ ít ra từ khía cạnh tâm khảm nó ít nhiều cũng có áp lực ]
Người đó có người yêu. Nó thì không. Chính xác là đã không được 6 tháng kể từ cái ngày tình yêu không tên k rõ mặt kia đá đít nó một cái rõ đau cũng với hàng tá chuyện " dưa bở" cho bọn nhiều chuyện. Thế là nó "biết" họ. Rồi nó lại "quen biết" họ. Chấm hết tại đó. Nghe chừng như nhạt lắm! Nó là một đứa bình thường tới mức kì lạ.
Không gợi cảm bốc lửa, không thông minh sắc sảo, nhát và rất chán! Tình yêu cũ của nó cũng rất bình thường : yêu qua mạng với một nhân vật không hề biết mặt. Đam mê này đi qua đam mê khác. Một buổi trưa nó điếng người giữa phố khi biết đứa bạn nó vừa quen nay ...đang âu yếm cùng người kia. Khốn khổ khốn nạn cho nó là nó vẫn phải cười nhăn răng cho cái chuyện quái gở này....
...túm lại: chán
Cái sự vụ thường trở nên rắc rối khi nó chấp nhận một vấn đề gì đó. Và vũng vậy, khi nó chấp nhận họ đi vào tâm trí nó mọi việc [ ít ra từ khía cạnh tâm khảm nó ít nhiều cũng có áp lực ]
Người đó có người yêu. Nó thì không. Chính xác là đã không được 6 tháng kể từ cái ngày tình yêu không tên k rõ mặt kia đá đít nó một cái rõ đau cũng với hàng tá chuyện " dưa bở" cho bọn nhiều chuyện. Thế là nó "biết" họ. Rồi nó lại "quen biết" họ. Chấm hết tại đó. Nghe chừng như nhạt lắm! Nó là một đứa bình thường tới mức kì lạ.
Không gợi cảm bốc lửa, không thông minh sắc sảo, nhát và rất chán! Tình yêu cũ của nó cũng rất bình thường : yêu qua mạng với một nhân vật không hề biết mặt. Đam mê này đi qua đam mê khác. Một buổi trưa nó điếng người giữa phố khi biết đứa bạn nó vừa quen nay ...đang âu yếm cùng người kia. Khốn khổ khốn nạn cho nó là nó vẫn phải cười nhăn răng cho cái chuyện quái gở này....
...túm lại: chán
Labels:
emotion whispers,
Vex,
vietnamese writings
17 August 2006
Tin nhắn đêm
Thức giấc và nhận được tin nhắn là " Chúc ngủ ngon" từ một số máy lạ hoắc. Chậc...cũng không hẳn là lạ nếu như chỉ cần thay 2 số trong chuỗi 10 cái số vô nghĩa kia thì lại hoá ra là cái số mah cách đây cũng gần 2 năm tôi bấm nt lia lịa bất kể 24h trong ngày.
...
Đau đầu quá, cái tin nhắn tưởng chừng như cái thẻ chip tự động cài vào làm hàng loạt chương trình " vẩn vơ " chạy tán loạn trong cái suy nghĩ của tôi....."còn thiết tha không nhỉ ? "....vớ đại một ít bánh chán fèo mà nhét vào bụng thế là nó lại tiếp tục "thăng"...Ngủ cho trọn thì có thể không nhưng cái việc ngủ cho thoả lòng tin nhắn ấy thì ra vẻ hoàn hảo lắm ấy chứ...
Cái mùa ấy...gọi cho là cái mùa khi nó chỉ đơn thuần là short term và tất nhiên là khác hẳn những thời gian khác trong năm. Tôi luôn tỉnh dậy với con mắt be bét nước, và một màu hoà trộn giữa xám ngoét và đỏ ối. Người ta nói sáng đầu ngày làm việc gì tốt lành thì cả ngày vui vẻ, nhưng với cái dấu hệu như thế có chắc là là tốt lành không nhỉ....mặc..."thây kệ tôi!"
"Anh đang làm gì đấy? "
"....anh đang học àh..một ngày vui nhé anh..."
"....chắc là anh để máy ở nhà đúng không? ăn trưa vui vẻ nhé..."
" ... "
Nói phải tội, cái đứa bé khốn khổ ngồi bấm tin nhắn rồi mà tay cứ run run nắm chặt . Sợ cái chế độ im lặng của Nokia không rung đủ để nhận ra khi để trong túi quần. Sợ bỏ lỡ tin nhắn trả lời ....và nỗi sợ chấm dứt khi tôi quyết định nt cho một số máy i sì chỉ khác con số cuối, ah nó sẽ chọn con số cuối đó giống như của nó,...
" nhớ lắm"....
Giá màh ông tổng giám đốc ngành bưu điện có thể thấy được khách hàng mừng rỡ thế nào khi nhận được một tin nhắn như tôi. Có lẽ ông sẽ mời tôi làm người mẫu quảng cáo chẳng hạn.
... " ấy ơi, nhầm số rồi "....
Trời đổ mưa, [ ẹ iếp ] trời đổ mưa. [ Ó ết ] trời đổ mưa. Mưa ngay khi cái tiết tiết extra kết thúc và nó lại là đứa làm bài xong cuối cùng. Không áo mưa, không bạn, không cả anh bảo vệ ....tất cả nó có bây giờ là bộ quần áo cặp sách và điện thoại.
[ Mình sẽ chụp hình mưa]
[ àh không, mình sẽ chạy ra ngoài mưa để quần áo ướt nhẹp và tự chụp lại sau đó gởi cho anh ấy cảm thấy tội nghiệp??? ] - [ không được, thế thì hoà ra lại rẻ rúng thế ah ]
[ mình chụp lại con mèo kia, ướt nhẹp,...chậc chạy mất rồi ]
....15ph...
Trời có vẻ ngớt hơn tí nhưng cái quãng đường từ trường về nhà vẫn là bất khả với nó...mưa lầm rầm nỉ non... cái câu chữ của mưa sáng loé lên và thét vào tai nó..."Stupid"
[Mình sẽ gọi cho anh trai vậy....] - [ò í e] - [ $%#$^%&*%(&*(*^)^(*)^)#$^@$# ...]
[ Mình sẽ gọi cho bạn cũ] - [số tiền trong tài khoản quí khách không đủ thực hiện cuộc gọi]
[ Àh vậy thì mình sẽ đọc tin nhắn cũ của mọi người ]
....30ph....
Có vẻ như tâm trạng tốt hơn,ngồi cười khùng khục với cái tin nhắn đại để như " ok " của Mina chẳng hạn, "rõ là ngốc, chúng ta đều không làm ra tiền và chúng ta thật sang trọng với những tin nhắn thế này! "
[ Mưa lâu quá, bao giờ mới tạnh nhỉ ? ]
[ Mình lạnh quá, ước gì có ấy ở đây mình sẽ ôm thật chặt, àh mình sẽ nuốt ấy vào bụng, ấy sẽ nằm im trong đó mãi mãi, và mình sẽ cảm thấy ấm mãi mãi... ]
[Ngày mai là thứ mấy nhỉ? Chắc là thứ 5, bởi vì năm ngoái sinh nhật ấy vào thứ sáu, mà thứ năm năm ngoái trời đã mưa rất to làm mình không đi mua quà được. Đến sáng thứ sáu mình mới đi mua]
[...]
Tôi thèm quá được ai đó hát cho nghe. Nhưng phải là một tiếng hát phát ra trong điện thoại như nó đã từng nghe trong cái điện thoại bàn nhà nó....
...
Thế nhưng ....tất cả chỉ là ....
Tít tít tu tu...tít tít tu tu tu tu tu tu tu...........uuuuuu....~~~~~~
...
Đau đầu quá, cái tin nhắn tưởng chừng như cái thẻ chip tự động cài vào làm hàng loạt chương trình " vẩn vơ " chạy tán loạn trong cái suy nghĩ của tôi....."còn thiết tha không nhỉ ? "....vớ đại một ít bánh chán fèo mà nhét vào bụng thế là nó lại tiếp tục "thăng"...Ngủ cho trọn thì có thể không nhưng cái việc ngủ cho thoả lòng tin nhắn ấy thì ra vẻ hoàn hảo lắm ấy chứ...
Cái mùa ấy...gọi cho là cái mùa khi nó chỉ đơn thuần là short term và tất nhiên là khác hẳn những thời gian khác trong năm. Tôi luôn tỉnh dậy với con mắt be bét nước, và một màu hoà trộn giữa xám ngoét và đỏ ối. Người ta nói sáng đầu ngày làm việc gì tốt lành thì cả ngày vui vẻ, nhưng với cái dấu hệu như thế có chắc là là tốt lành không nhỉ....mặc..."thây kệ tôi!"
"Anh đang làm gì đấy? "
"....anh đang học àh..một ngày vui nhé anh..."
"....chắc là anh để máy ở nhà đúng không? ăn trưa vui vẻ nhé..."
" ... "
Nói phải tội, cái đứa bé khốn khổ ngồi bấm tin nhắn rồi mà tay cứ run run nắm chặt . Sợ cái chế độ im lặng của Nokia không rung đủ để nhận ra khi để trong túi quần. Sợ bỏ lỡ tin nhắn trả lời ....và nỗi sợ chấm dứt khi tôi quyết định nt cho một số máy i sì chỉ khác con số cuối, ah nó sẽ chọn con số cuối đó giống như của nó,...
" nhớ lắm"....
Giá màh ông tổng giám đốc ngành bưu điện có thể thấy được khách hàng mừng rỡ thế nào khi nhận được một tin nhắn như tôi. Có lẽ ông sẽ mời tôi làm người mẫu quảng cáo chẳng hạn.
... " ấy ơi, nhầm số rồi "....
Trời đổ mưa, [ ẹ iếp ] trời đổ mưa. [ Ó ết ] trời đổ mưa. Mưa ngay khi cái tiết tiết extra kết thúc và nó lại là đứa làm bài xong cuối cùng. Không áo mưa, không bạn, không cả anh bảo vệ ....tất cả nó có bây giờ là bộ quần áo cặp sách và điện thoại.
[ Mình sẽ chụp hình mưa]
[ àh không, mình sẽ chạy ra ngoài mưa để quần áo ướt nhẹp và tự chụp lại sau đó gởi cho anh ấy cảm thấy tội nghiệp??? ] - [ không được, thế thì hoà ra lại rẻ rúng thế ah ]
[ mình chụp lại con mèo kia, ướt nhẹp,...chậc chạy mất rồi ]
....15ph...
Trời có vẻ ngớt hơn tí nhưng cái quãng đường từ trường về nhà vẫn là bất khả với nó...mưa lầm rầm nỉ non... cái câu chữ của mưa sáng loé lên và thét vào tai nó..."Stupid"
[Mình sẽ gọi cho anh trai vậy....] - [ò í e] - [ $%#$^%&*%(&*(*^)^(*)^)#$^@$# ...]
[ Mình sẽ gọi cho bạn cũ] - [số tiền trong tài khoản quí khách không đủ thực hiện cuộc gọi]
[ Àh vậy thì mình sẽ đọc tin nhắn cũ của mọi người ]
....30ph....
Có vẻ như tâm trạng tốt hơn,ngồi cười khùng khục với cái tin nhắn đại để như " ok " của Mina chẳng hạn, "rõ là ngốc, chúng ta đều không làm ra tiền và chúng ta thật sang trọng với những tin nhắn thế này! "
[ Mưa lâu quá, bao giờ mới tạnh nhỉ ? ]
[ Mình lạnh quá, ước gì có ấy ở đây mình sẽ ôm thật chặt, àh mình sẽ nuốt ấy vào bụng, ấy sẽ nằm im trong đó mãi mãi, và mình sẽ cảm thấy ấm mãi mãi... ]
[Ngày mai là thứ mấy nhỉ? Chắc là thứ 5, bởi vì năm ngoái sinh nhật ấy vào thứ sáu, mà thứ năm năm ngoái trời đã mưa rất to làm mình không đi mua quà được. Đến sáng thứ sáu mình mới đi mua]
[...]
Tôi thèm quá được ai đó hát cho nghe. Nhưng phải là một tiếng hát phát ra trong điện thoại như nó đã từng nghe trong cái điện thoại bàn nhà nó....
...
Thế nhưng ....tất cả chỉ là ....
Tít tít tu tu...tít tít tu tu tu tu tu tu tu...........uuuuuu....~~~~~~
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
06 August 2006
không ngủ
Chết tiệt thật! lại không ngủ đêm nay...@#%!#^$%&%^
việc đâu ra mà nhiều như wỉ ? bực quá!!!! làm đến chết ah????
giá mà có ai đó kề bên
việc đâu ra mà nhiều như wỉ ? bực quá!!!! làm đến chết ah????
giá mà có ai đó kề bên
05 August 2006
.....đang ở đây...với ta...."đối thủ"!
Mi đã ở đây.....đang ở đây...với ta...."đối thủ"!
Thật tuyệt diệu đúng không? Khi ta vừa bắt gặp mi trên đường. Đừng ngạc nhiên, vì nếu mi thấy ta mi sẽ fải cười thét lên vì sao ta thế này!!!! ....Có lẽ trong khoảnh khắc nào đó mi đã đánh bại ta ....nhưng ....để rồi xem....ta đã wuyết định "xoãi cánh"!- chuyện gì sẽ xảy ra khi con chim nhỏ lần đầu tập bay????
Rất tốt, mi sẽ thấy ta làm được gì! - khi bạn đã mất hết tất cả tình yêu, hi vọng, lòng tin, công việc và sự nghiệp...liệu bạn có thật sự mạnh mẽ để chiến đấu?
Its ok!!! Killing someone in ur imagination sound eazier heheh....but i will do IN REAL
Good day commanders!!
Thật tuyệt diệu đúng không? Khi ta vừa bắt gặp mi trên đường. Đừng ngạc nhiên, vì nếu mi thấy ta mi sẽ fải cười thét lên vì sao ta thế này!!!! ....Có lẽ trong khoảnh khắc nào đó mi đã đánh bại ta ....nhưng ....để rồi xem....ta đã wuyết định "xoãi cánh"!- chuyện gì sẽ xảy ra khi con chim nhỏ lần đầu tập bay????
Rất tốt, mi sẽ thấy ta làm được gì! - khi bạn đã mất hết tất cả tình yêu, hi vọng, lòng tin, công việc và sự nghiệp...liệu bạn có thật sự mạnh mẽ để chiến đấu?
Its ok!!! Killing someone in ur imagination sound eazier heheh....but i will do IN REAL
Good day commanders!!
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
04 August 2006
Kiệt sức
Đã 1 ngày rồi, mình vắt kiệt sức cho 2 đêm mệt mỏi! Có lẽ công việc bộn bề sẽ làm con người ta rỗng tuếch khơi khu vực cảm xúc. Những mối quan hệ [ bạn bè ] ...ôi!
Có lẽ là một thử thách nho nhỏ....
....đau đầu quá rồi! Một viên aspirin có lẽ là không đủ cho những sự bất ngờ như vậy!
....
....Good day dude!..... và khi bạn quyết định trao chìa khoá vào tay một người khác bạn sẽ thấy họ hiểu bạn thế nào. Nhưng tại sao lại đưa chìa khoá cho người khác như thế???? [ ....mặc kệ đi mah....]....
....i know u will do anything to reach wat u want...but..... you will know [ or even u not able to know].....wat i really am...
Có lẽ là một thử thách nho nhỏ....
....đau đầu quá rồi! Một viên aspirin có lẽ là không đủ cho những sự bất ngờ như vậy!
....
....Good day dude!..... và khi bạn quyết định trao chìa khoá vào tay một người khác bạn sẽ thấy họ hiểu bạn thế nào. Nhưng tại sao lại đưa chìa khoá cho người khác như thế???? [ ....mặc kệ đi mah....]....
....i know u will do anything to reach wat u want...but..... you will know [ or even u not able to know].....wat i really am...
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
01 August 2006
thời gian
.....thời gian sẽ là những gì tốt đẹp nhất để chứng minh cho sự tin tưởng trong các mối quan hệ....
[ trước khi đi ngủ gặp một chuyện nhỏ nhặt ...nhưng lại gây cho tôi buồn lòng ]
...sometimes i look at my reflection in da mirror...wonder..."is it really the image of mine in your mind? " ....and self-sorry that "sorry b coz to you i am invisible"
[ trước khi đi ngủ gặp một chuyện nhỏ nhặt ...nhưng lại gây cho tôi buồn lòng ]
...sometimes i look at my reflection in da mirror...wonder..."is it really the image of mine in your mind? " ....and self-sorry that "sorry b coz to you i am invisible"
Labels:
emotion whispers,
Love,
vietnamese writings
30 July 2006
Nhãn hiệu!
Nhãn hiệu!
...Mì ốp LA đang ở nơi nao???? Đói quá, thế là fone ngay một cú cho mụ. [ở nhà em chai bị bỏ đói huhu] . Hoá ra mụ đang làm sales với Bộ-lông-đẹp. Vẽ thế nào mà mình lại nghe theo lời chạy lên luôn mới ghê chứ. Hic. Mặc đồ gì giờ??? Không khéo lại bị fê fán là cái bang cái búa nữa...[opps]... nhìn lại thì trong tủ quần áo lác đác vài cái "hiệu" thui còn bi nhiu là hiệu ba que ở đâu không è.
....
....Nhưng cộng đồng cho xin ý kiến nhé, theo mình thì việc ăn mặc không cần đồ hiệu và mắc mỏ. Chỉ cần biết cách ăn mặc đồ cho hợp là được gòi. Mà vấn đề cái đẹp là tuỳ con mắt mỗi người nữa chứ. Cứ fải mắc, fải hiệu này hiệu nọ, fải shop shiếc, fải plaza ...mới được àh. Níu mình làm ra nhiều nhiều nhiều tiền thì mình vô đó liền [ dại gì, tiền dư muh]....còn đây nếu không làm ra được nhiều tiền mah ăn xài fung fí thế thì...[...đoạn này mọi người fill vào chỗ trống nhá....]
....thấy được chiếc John Henry- chiếc này của một anh bạn tặng cho hùi sinh nhật chứ mắc mỏ thế mình cũng không mua- thiệt là cám ơn anh í lắm vì lâu lâu có hàng hiệu điểm xuýt vào cái tủ quần áo [chợ trời] của mình. Nhưng màh.....mặc thấy kì kì..hông có hợp í, chắc tại form của mình [chợ] qué nên mặc đồ hiệu hông được...thế nên vớ đại mấy cái linh tinh vào khu vực sang trọng mới được. Vấn đề này cho thấy không fải cứ đắt tiền và hiệu hiếc thì sẽ mặc vào là đẹp.
....xuỳ...nghĩ lại mình cũng cũng bỏ ra đến tận 400k để mua cái túi da mà xài mấy năm zồi ai cũng khen đẹp ....còn bỏ tiền ra hốt mớ đồ hiệu mặc lên người màh xấu quơ xấu quắc thì chắc mình không fải con đại gia òi...
....[không khí bực bội đang bao trùm mình heheh...nghe bài này giải trí đi]....
...Mì ốp LA đang ở nơi nao???? Đói quá, thế là fone ngay một cú cho mụ. [ở nhà em chai bị bỏ đói huhu] . Hoá ra mụ đang làm sales với Bộ-lông-đẹp. Vẽ thế nào mà mình lại nghe theo lời chạy lên luôn mới ghê chứ. Hic. Mặc đồ gì giờ??? Không khéo lại bị fê fán là cái bang cái búa nữa...[opps]... nhìn lại thì trong tủ quần áo lác đác vài cái "hiệu" thui còn bi nhiu là hiệu ba que ở đâu không è.
....
....Nhưng cộng đồng cho xin ý kiến nhé, theo mình thì việc ăn mặc không cần đồ hiệu và mắc mỏ. Chỉ cần biết cách ăn mặc đồ cho hợp là được gòi. Mà vấn đề cái đẹp là tuỳ con mắt mỗi người nữa chứ. Cứ fải mắc, fải hiệu này hiệu nọ, fải shop shiếc, fải plaza ...mới được àh. Níu mình làm ra nhiều nhiều nhiều tiền thì mình vô đó liền [ dại gì, tiền dư muh]....còn đây nếu không làm ra được nhiều tiền mah ăn xài fung fí thế thì...[...đoạn này mọi người fill vào chỗ trống nhá....]
....thấy được chiếc John Henry- chiếc này của một anh bạn tặng cho hùi sinh nhật chứ mắc mỏ thế mình cũng không mua- thiệt là cám ơn anh í lắm vì lâu lâu có hàng hiệu điểm xuýt vào cái tủ quần áo [chợ trời] của mình. Nhưng màh.....mặc thấy kì kì..hông có hợp í, chắc tại form của mình [chợ] qué nên mặc đồ hiệu hông được...thế nên vớ đại mấy cái linh tinh vào khu vực sang trọng mới được. Vấn đề này cho thấy không fải cứ đắt tiền và hiệu hiếc thì sẽ mặc vào là đẹp.
....xuỳ...nghĩ lại mình cũng cũng bỏ ra đến tận 400k để mua cái túi da mà xài mấy năm zồi ai cũng khen đẹp ....còn bỏ tiền ra hốt mớ đồ hiệu mặc lên người màh xấu quơ xấu quắc thì chắc mình không fải con đại gia òi...
....[không khí bực bội đang bao trùm mình heheh...nghe bài này giải trí đi]....
Labels:
emotion whispers,
Silly nhăng nhố,
Vex,
vietnamese writings
29 July 2006
Stole
Mất trộm!
Rõ là tôi không fải bị mất trộm trong nhà rồi vấn đề đề cập ở đây là chuyện "thế giới nội tâm stupid" của mình kìa!
Có vẻ như mình là một đứa khó mà có thể duy trì được một quan hệ chẳng hạn. Chán! Không, ý mình là mình nói là một đứa chán.
Hix tạo dựng một mối quan hệ tốt và thường có kết cục là bị một [#^@$&^^%*] cuỗm đi mất. Ghét thế không biết. Thật đáng sợ, đáng sợ nhất là khi cái tên chết dẫm đ1o lại bước vào cái thế giới riêng của mình và tung hê đủ thứ - ngay cả những thứ không thuộc về mình.
Hey ya....cái chuyện đánh mất một giấc mơ vào tay của một đứa đê tiện khác thì mình đã bị rồi...không nghĩ là nó lại start again theo kiểu thế này...
Mình thì vấn theo kiểu "kệ cha tụi bây, có chiện gì kiu ông trời xử dùm" ...cho wa vậy...biết sao giờ
Cuộc sống con người ngắn ngủi quá sao không sống cho đàng hoàng một tí...cứ mãi chọc ngoáy vào đời sống người khác mãi sao?
......mãi thế sao?
Nếu tôi nói là tôi buồn lắm...ai đó sẽ cười vào mũi tôi và nói đó là do tôi tự chuốc lấy. Phải, tôi tự chuốc lấy những cơn ác mộng kì lạ về những giấc mơ đẹp của những người tốt.
Phải chăng....?
Khi những mối quan hệ tôi gìn giữ giống như những con vật nuôi tôi yêu quí khi còn bé...tôi chứng kiến cảnh nó ngắc ngoải, nó hấp hối....tôi thấy đôi mắt của của những tình cảm tôi xây dưng mở to như đôi mắt con cá không hế có mí, ươn ướt và vô hồn....cố gượng đảo cho cái con ngươi nhiều lần di chuyển...là ta đây còn sống sót...
Và đau....
Đau cho những mối quan hệ khi đẹp như đoá hoa hồng nay chuyển vàng làm tôi không sao giữ được. Những đoá hoa hồng có gai. Những mối quan hệ lại mọc gai từ những ân cần tôi trao cho, .....đừng lo tôi vẫn níu giữ.....!
Xót xa là khi bạn gậm nhấm hình ảnh của mình trong gương. Gương bảo " Mi thật không hiền như mi nghĩ " ....ah uh....tôi muốn đập vỡ tấm gương...ah uh tôi xin lỗi, tôi sẽ lau gương cho sạch đễ thấy những nhơ nhuốc của bản thân ...có tệ đến thế không?.....ah uh...thì vậy gương bắt đầu mờ dù tôi cố công lau rửa....
..................................
..........................................
...............................................
Mệt mỏi vì những bon chen, người ấy đã bảo là phải biết mở lòng cho những muộn phiền bay hết . ôi đã mở lòng rồi sao mãi đầy thôi.....
Tàn lụi vì thấy họ cười đùa quanh những gì tệ hại nhất họ đã làm ra [ họ thật mạnh mẽ!!!]. Sao lại có thể thế nhỉ? Với những gì tốt đẹp nhất.....bạn có cảm giác thế nào khi biết món quà tặng của mình được họ đem trao một người khác.... dễ thương nhỉ?...một món quà dễ thương...chắc chắn rồi...bởi vì đó là tất cả những gì chân thật nhất bạn tạo ra...và người được tặng hẳn cũng rất trân trọng người thứ ba kia nên mới trao cho một món quà đáng giá như vậy!
Tôi muốn trích một câu này, không phải của bạn tôi sáng tác, tôi vẫn muốn viết ra ở đây [không biết là viế đúng nguyên văn hay không nữa] có lẽ vì cùng thời điểm chúng tôi có cảm giác như nhau ...
"Sống ở trên đời cần có một tấm lòng...dù chẳng để làm gì....dù để gió cuốn đi..."
...phải....dù để gió cuốn đi....cuốn đi
[ this entry today was written for da blast " God bless who got snake-lips " ]
Rõ là tôi không fải bị mất trộm trong nhà rồi vấn đề đề cập ở đây là chuyện "thế giới nội tâm stupid" của mình kìa!
Có vẻ như mình là một đứa khó mà có thể duy trì được một quan hệ chẳng hạn. Chán! Không, ý mình là mình nói là một đứa chán.
Hix tạo dựng một mối quan hệ tốt và thường có kết cục là bị một [#^@$&^^%*] cuỗm đi mất. Ghét thế không biết. Thật đáng sợ, đáng sợ nhất là khi cái tên chết dẫm đ1o lại bước vào cái thế giới riêng của mình và tung hê đủ thứ - ngay cả những thứ không thuộc về mình.
Hey ya....cái chuyện đánh mất một giấc mơ vào tay của một đứa đê tiện khác thì mình đã bị rồi...không nghĩ là nó lại start again theo kiểu thế này...
Mình thì vấn theo kiểu "kệ cha tụi bây, có chiện gì kiu ông trời xử dùm" ...cho wa vậy...biết sao giờ
Cuộc sống con người ngắn ngủi quá sao không sống cho đàng hoàng một tí...cứ mãi chọc ngoáy vào đời sống người khác mãi sao?
......mãi thế sao?
Nếu tôi nói là tôi buồn lắm...ai đó sẽ cười vào mũi tôi và nói đó là do tôi tự chuốc lấy. Phải, tôi tự chuốc lấy những cơn ác mộng kì lạ về những giấc mơ đẹp của những người tốt.
Phải chăng....?
Khi những mối quan hệ tôi gìn giữ giống như những con vật nuôi tôi yêu quí khi còn bé...tôi chứng kiến cảnh nó ngắc ngoải, nó hấp hối....tôi thấy đôi mắt của của những tình cảm tôi xây dưng mở to như đôi mắt con cá không hế có mí, ươn ướt và vô hồn....cố gượng đảo cho cái con ngươi nhiều lần di chuyển...là ta đây còn sống sót...
Và đau....
Đau cho những mối quan hệ khi đẹp như đoá hoa hồng nay chuyển vàng làm tôi không sao giữ được. Những đoá hoa hồng có gai. Những mối quan hệ lại mọc gai từ những ân cần tôi trao cho, .....đừng lo tôi vẫn níu giữ.....!
Xót xa là khi bạn gậm nhấm hình ảnh của mình trong gương. Gương bảo " Mi thật không hiền như mi nghĩ " ....ah uh....tôi muốn đập vỡ tấm gương...ah uh tôi xin lỗi, tôi sẽ lau gương cho sạch đễ thấy những nhơ nhuốc của bản thân ...có tệ đến thế không?.....ah uh...thì vậy gương bắt đầu mờ dù tôi cố công lau rửa....
..................................
..........................................
...............................................
Mệt mỏi vì những bon chen, người ấy đã bảo là phải biết mở lòng cho những muộn phiền bay hết . ôi đã mở lòng rồi sao mãi đầy thôi.....
Tàn lụi vì thấy họ cười đùa quanh những gì tệ hại nhất họ đã làm ra [ họ thật mạnh mẽ!!!]. Sao lại có thể thế nhỉ? Với những gì tốt đẹp nhất.....bạn có cảm giác thế nào khi biết món quà tặng của mình được họ đem trao một người khác.... dễ thương nhỉ?...một món quà dễ thương...chắc chắn rồi...bởi vì đó là tất cả những gì chân thật nhất bạn tạo ra...và người được tặng hẳn cũng rất trân trọng người thứ ba kia nên mới trao cho một món quà đáng giá như vậy!
Tôi muốn trích một câu này, không phải của bạn tôi sáng tác, tôi vẫn muốn viết ra ở đây [không biết là viế đúng nguyên văn hay không nữa] có lẽ vì cùng thời điểm chúng tôi có cảm giác như nhau ...
"Sống ở trên đời cần có một tấm lòng...dù chẳng để làm gì....dù để gió cuốn đi..."
...phải....dù để gió cuốn đi....cuốn đi
[ this entry today was written for da blast " God bless who got snake-lips " ]
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
26 July 2006
Nhầy nhụa!
Nhầy nhụa!
Lâu rồi mới có được cảm giác thế này, tuyệt thật!
Tuyệt ở chỗ là bị mất điện, và những cảm xúc fải cố nén mình trong cái trí nhớ đã quá hạn sử dụng này - opps mình vẫn còn nhớ tốt!
Nóng quá, phải là lúc đang ngủ, cái giấc ngủ trưa ngoan lành ấy thế mah ...phụt...mất điện...phụt tắt những cơn gió mát....
...cơn mơ cũng bắt đầu thay đổi, cái dòng suối mát trở nên nhầy nhụa bùn lầy, những con màu xanh lục mình dài như rắn bắt đầu cuộn tròn quanh tôi, nước đạc sệt lại thành bùn, sôi lên ùng ục, ....bọt khí ca hát và bọn cá nhảy múa...tôi thì thấy nóng đến bức bối, la hét và muốn được siêu thoát....
Tỉnh dậy khi cơ thể nhớp nhúa mồ hôi ứa ra...lo lắng quá....giữ được cơn mơ trong bao lâu?...chỉ sợ ướt tay mah bắt trượt....
Nóng nảy một cách quạnh quẽ, không có ai kề bên và không muốn ai kề bên....rối lại đau khổ vì cái sự lãnh đạm của mình....
....
....
Không ngờ nhỉ? cái bóng đêm ấy thế mah cũng gieo được hạt mầm cô chiếc trong một bữa trưa thế này.
Lâu rồi mới có được cảm giác thế này, tuyệt thật!
Tuyệt ở chỗ là bị mất điện, và những cảm xúc fải cố nén mình trong cái trí nhớ đã quá hạn sử dụng này - opps mình vẫn còn nhớ tốt!
Nóng quá, phải là lúc đang ngủ, cái giấc ngủ trưa ngoan lành ấy thế mah ...phụt...mất điện...phụt tắt những cơn gió mát....
...cơn mơ cũng bắt đầu thay đổi, cái dòng suối mát trở nên nhầy nhụa bùn lầy, những con màu xanh lục mình dài như rắn bắt đầu cuộn tròn quanh tôi, nước đạc sệt lại thành bùn, sôi lên ùng ục, ....bọt khí ca hát và bọn cá nhảy múa...tôi thì thấy nóng đến bức bối, la hét và muốn được siêu thoát....
Tỉnh dậy khi cơ thể nhớp nhúa mồ hôi ứa ra...lo lắng quá....giữ được cơn mơ trong bao lâu?...chỉ sợ ướt tay mah bắt trượt....
Nóng nảy một cách quạnh quẽ, không có ai kề bên và không muốn ai kề bên....rối lại đau khổ vì cái sự lãnh đạm của mình....
....
....
Không ngờ nhỉ? cái bóng đêm ấy thế mah cũng gieo được hạt mầm cô chiếc trong một bữa trưa thế này.
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
23 July 2006
Nua hon thuong dau
....
Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa....hay chỉ là giấc mơ thôi....nghe tình tiếc nuối xót thương rã rời...
Cho tôi gặp người xưa ước mơ....
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau....
anh ở đâu ...em ở đâu....
Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa....hay chỉ là giấc mơ thôi....nghe tình tiếc nuối xót thương rã rời...
Cho tôi gặp người xưa ước mơ....
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau....
anh ở đâu ...em ở đâu....
20 July 2006
Purnishment


Hôm wa bị các chú công an fạt rất vô duyên. Ngưới ta băng wa đường thì bảo là ngược chiều. Ngược cái đầu ông thì có, hènc hi cài đầu vô phúc tóc bỏ đi xa hehe. Ta nói.....ở đời đó....ăn ở có trước có sau, chứ cái hạng lấy sắc ( có sắc chết liền) mà đãi người sống không thọ è. khi không rảnh wá mah đi kiếm cơm hẻng? mắc dịch.
Đừng để con cái dòng họ nhà mấy người sau này có nhờ vả gì tui nhe, tui cho đi giường 1 hết. hùm. Ác nhơn ghê!
Thấy mấy người xung quanh có người còn lớn tuổi hơn họ nữa, là phụ nữ mah fải fát khóc lên, xe người ta lỡ có việc gấp thì sao? về nhà mang thuốc cho con đang ở nhà lên cơn đau tim thì sao? chết một mạng người vì cái thừ giấy tờ "chờ o cho sắc ...ấy" này đó hả? mang về gặm dùm con cái đi mấy ông.
Ah không, mấy mụ. Tính đàng bà hết sức, chỉ có cái thứ đàn bà chết toi như thế mới săm soi đểu như vậy.hèm. mấy người tưởng ngon lắm hả?
cấu cho mấy người baboke ngay khi làm nhiệm vụ, lanue ngay luc đang ăn hối lộ nhé.
Ăn ở sao cho có đức cái đi.
Làm người lớn ko ra người lớn, toàn một lũ "gương đen các loại". Nói năng ngông nghênh, thế mah để cái bảng to oạch trong office la "đầy tớ của nhân dân" ....đúng là thời Oshin lên ngôi...nó trở mặt chủ hichic
Lại nói các chú í thất có một badbreathe k chịu nổi. hàm răng đen như răng quỉ. Nhưng răng quỉ này mắc tiền lám mới có đó nha. hút chắc cũng cả trăm cây thuốc mới quỉ được vậy đó. Tởm ói, thế mà ngoác mồm ra chửi mình giữa chợ ....Bến thành. Cũng may ổng có đội nón không thì.... "Ê Lôi Lôi, mày rảnh không , wánh vô đầu cái cha nội này coi, cái thàng cha hói, răng đen mỏ chu nè...mèng ơi...dđã già rồi còn đu....wánh đi pành pành pành ...hehe chái đen thui"
T__T
Chzú ơi chzú tha cho con đi chzú....
thế mah không tha.
mắc dịch
sao tha được hco mấy đứa có xiền mình thì không? " chỉ tại em nghèo" hixhix
chỉ giỏi được cái trò cướp tiền người khác. Ghét thế không biết!
Hix cầm tờ 10 000 lên mà nước mắt chảy lã chã...."Bác ơi là Bác....cháu của Bác....khổ như con wỉ nè..."
ps: chú thích là JJ cầm tờ 10k mah khóc vì...10k chả bõ dính răng mấy chú í.Mấy chú í là tờ " hồng hồng tuyết tuyết" không thì "xanh lá dễ thương" mới chịu kìa. Cho nên nhìn Pác của mình bé nhỏ wá không = mấy Pác kia nên đau lòng đó!
18 July 2006
Spread my wings
Sự can thiệp thô bạo không chỉ là những bàn tay sắt đá mới có thể bóp nghẹn một cơn gió.
Quả trứng đột nhiên vỡ nát từ bên trong. Đồng loạt!
Những con chin non cuối cùng sau sự huỷ diệt hàng loạt của một cơn ác mộng
Run lẩy bẩy và ho ra một thứ đo đỏ như máu.
Oán giận bóng đêm. Tôn thờ ánh sáng mặt trăng. Và gió.
Lời vụng thì nói làm chi. Người khóc khóc kẻ cười cười nào ai biết.
Sáng nay thấy con rồng lưng vây rách nát.
Lũ chim non rùng mình, những chiếc lông bay mọc ra vừa đủ để nó cảm thấy là bay được.
Xoãi cánh và bay những đám mây ngọt như kẹo bông gòn....[hi vọng và hạnh phúc]
...để gió không đơn độc. Mùa...ơiiiii ...hời
Quả trứng đột nhiên vỡ nát từ bên trong. Đồng loạt!
Những con chin non cuối cùng sau sự huỷ diệt hàng loạt của một cơn ác mộng
Run lẩy bẩy và ho ra một thứ đo đỏ như máu.
Oán giận bóng đêm. Tôn thờ ánh sáng mặt trăng. Và gió.
Lời vụng thì nói làm chi. Người khóc khóc kẻ cười cười nào ai biết.
Sáng nay thấy con rồng lưng vây rách nát.
Lũ chim non rùng mình, những chiếc lông bay mọc ra vừa đủ để nó cảm thấy là bay được.
Xoãi cánh và bay những đám mây ngọt như kẹo bông gòn....[hi vọng và hạnh phúc]
...để gió không đơn độc. Mùa...ơiiiii ...hời
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
17 July 2006
Có lẽ tôi không là gì cả...
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hahahaha
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hohohohohohohohoh hohohohoh hohohohohoh ohohhohohohohoh
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hahahahhahahahahahhahahahahha
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah
Có lẽ tôi không là gì cả...
Có đôi khi nghĩ lại, tôi thấy mình như một con rối được cài chương trình khóc cười thật hoàn hảo. Thật đau xót khi biết nỗi đau của mình là một thứ được hoạch định trước và lên chương trình như vậy. Phải không?
Để tôi kể nhé. Tôi tha thiết nhảy cẫng lên khi nhìn thấy họ. Bối rối vì một tin nhắn. Khóc cười chỉ qua một câu nói. Xót xa chỉ bằng một hành động.....thế nhưng tự vấn trong sâu thẳm cái lòng dạ này....tôi cũng không dám nghĩ họ phụ rẫy tôi....tôi biết tôi có là cái gì đâu...
Cái gì gọi là giá trị của sự hồn nhiên tinh tươm? tôi không dám nói, chậc, có lẽ những người dạo qua blog entry của tôi sẽ cười khẩy vào cái sự hoang đường này. Bỏ qua. Tôi chẳng muốn nói đến những người bị đánh mất giấc mơ như thế. Chỉ khổ cho tôi đang cố kiếm tìm sự lí giải cho câu hỏi xuẩn ngốc thế này.
Thật khổ thân, tôi được đem ra làm con chuột bạch thử nghiệm cho một tình yêu khác.
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hohohohohohohohoh hohohohoh hohohohohoh ohohhohohohohoh
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hahahahhahahahahahhahahahahha
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah
Có lẽ tôi không là gì cả...
Có đôi khi nghĩ lại, tôi thấy mình như một con rối được cài chương trình khóc cười thật hoàn hảo. Thật đau xót khi biết nỗi đau của mình là một thứ được hoạch định trước và lên chương trình như vậy. Phải không?
Để tôi kể nhé. Tôi tha thiết nhảy cẫng lên khi nhìn thấy họ. Bối rối vì một tin nhắn. Khóc cười chỉ qua một câu nói. Xót xa chỉ bằng một hành động.....thế nhưng tự vấn trong sâu thẳm cái lòng dạ này....tôi cũng không dám nghĩ họ phụ rẫy tôi....tôi biết tôi có là cái gì đâu...
Cái gì gọi là giá trị của sự hồn nhiên tinh tươm? tôi không dám nói, chậc, có lẽ những người dạo qua blog entry của tôi sẽ cười khẩy vào cái sự hoang đường này. Bỏ qua. Tôi chẳng muốn nói đến những người bị đánh mất giấc mơ như thế. Chỉ khổ cho tôi đang cố kiếm tìm sự lí giải cho câu hỏi xuẩn ngốc thế này.
Thật khổ thân, tôi được đem ra làm con chuột bạch thử nghiệm cho một tình yêu khác.
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
14 July 2006
Please...
Xin
Xin cho đau ...đau thêm nhiều lần nữa cho chai sạn...
Tôi đã là gì? là ai?...àh không...tôi là cái quái gì?...
....
Lại bị mắng,...
Một kiểu trừng phạt cũ thường niên sau cái khung cửa sổ có nhiều song sắt ngang dọc- theo mẹ như thế là đẹp.
Mắng thậm tệ, với mẹ mình luôn cảm nhận được mỗi lần như thế một hương vị mới....
Có lẽ, tôi là một cái gì đấy theo mẹ là oan nghiệt lắm mà mẹ mắc phải - thương cho một người phụ nữ như vậy.
Người phụ nữ có tuổi xinh đẹp, trí nhớ tốt làm công việc liệt kê! Không biết họ có cảm thấy được nổi đau của người khác khi họ hoàn thành công việc của họ quá hoàn hảo.
Có lẽ chúng tôi có hiểu lầm, một hiểu lầm có tuổi, 21 năm, và nó vẫn phát triển tốt như chính cái độ tuổi sung sức đó.
Trời đánh cho tôi...cái sự trời đánh như bữa. Haha cơm bữa....hay là bữa cơm của địa ngục?
Trời đánh cho tôi...
Cho dù bên cạnh, còn ai hay không còn ai cả, tôi vẫn chiến đấu...[vô vị, nhạt nhẽo]
Thật khó để sống sót với sự hồn nhiên bình yên của trẻ con....khó quá...
Nhưng để từ bỏ thì lại quá đau lòng.
...........................................................................................................................................
Bất chợt phát hiện ra một con cá ông tiên chết trong hồ. Rõ khổ, ai bảo mày thánh thiện wá để những bão giông quật chết trong những lời nói kia.
ps: niềm vui trong ngày, mình đã hoành thành rất tốt bài anh văn. Sẽ cố gắng hơn.
Xin cho đau ...đau thêm nhiều lần nữa cho chai sạn...
Tôi đã là gì? là ai?...àh không...tôi là cái quái gì?...
....
Lại bị mắng,...
Một kiểu trừng phạt cũ thường niên sau cái khung cửa sổ có nhiều song sắt ngang dọc- theo mẹ như thế là đẹp.
Mắng thậm tệ, với mẹ mình luôn cảm nhận được mỗi lần như thế một hương vị mới....
Có lẽ, tôi là một cái gì đấy theo mẹ là oan nghiệt lắm mà mẹ mắc phải - thương cho một người phụ nữ như vậy.
Người phụ nữ có tuổi xinh đẹp, trí nhớ tốt làm công việc liệt kê! Không biết họ có cảm thấy được nổi đau của người khác khi họ hoàn thành công việc của họ quá hoàn hảo.
Có lẽ chúng tôi có hiểu lầm, một hiểu lầm có tuổi, 21 năm, và nó vẫn phát triển tốt như chính cái độ tuổi sung sức đó.
Trời đánh cho tôi...cái sự trời đánh như bữa. Haha cơm bữa....hay là bữa cơm của địa ngục?
Trời đánh cho tôi...
Cho dù bên cạnh, còn ai hay không còn ai cả, tôi vẫn chiến đấu...[vô vị, nhạt nhẽo]
Thật khó để sống sót với sự hồn nhiên bình yên của trẻ con....khó quá...
Nhưng để từ bỏ thì lại quá đau lòng.
...........................................................................................................................................
Bất chợt phát hiện ra một con cá ông tiên chết trong hồ. Rõ khổ, ai bảo mày thánh thiện wá để những bão giông quật chết trong những lời nói kia.
ps: niềm vui trong ngày, mình đã hoành thành rất tốt bài anh văn. Sẽ cố gắng hơn.
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
13 July 2006
If
Nếu
Một chữ "nếu" to đùng hiện ra, 5am ? 3am ? 2am ? 1am? Oam!!!!!!!!!!!! [... B0OMMMM]
Có khi nào bạn tưởng tượng sáng mai thức giấc bạn nhẹ nhàng như mây. ngồi ngắm nhìn cái bản thể đang nằm phía xa kia...ngủ mãi ngủ mãi....
Và không hỏi han ân cần chi nữa,...chỉ im lăng tĩnh mịch, không đt, không tin nhắn, không chat, không voice, không mail...
Tôi có là gì đâu mà....
Nếu mất đi mà không ai bên cạnh, chắc cái giấc mơ đang ngồi kia sẽ đau buồn lắm, sẽ cũng chỉ là gió thổi qua thôi....không ai biết, không ai quen,....
Một chữ "nếu" to đùng hiện ra, 5am ? 3am ? 2am ? 1am? Oam!!!!!!!!!!!! [... B0OMMMM]
Có khi nào bạn tưởng tượng sáng mai thức giấc bạn nhẹ nhàng như mây. ngồi ngắm nhìn cái bản thể đang nằm phía xa kia...ngủ mãi ngủ mãi....
Và không hỏi han ân cần chi nữa,...chỉ im lăng tĩnh mịch, không đt, không tin nhắn, không chat, không voice, không mail...
Tôi có là gì đâu mà....
Nếu mất đi mà không ai bên cạnh, chắc cái giấc mơ đang ngồi kia sẽ đau buồn lắm, sẽ cũng chỉ là gió thổi qua thôi....không ai biết, không ai quen,....
Labels:
emotion whispers,
Love,
vietnamese writings
12 July 2006
Tôi hy vọng.
Bài này có nghĩa là "Tôi hi vọng"
Những miên man suy nghĩ của tôi có khi làm bận lòng những người qua blog ...tôi xin lỗi...
Cho tôi nói là "Tôi hi vọng" như Quỳnh Anh nhé như cái giọng thanh thoát ấy, tôi thấy run run như sắp vỡ oà ra...chỉ là hi vọng mà thôi
... nghe cùng tôi nhé
...only J'espere
...always J'espere
Tôi hy vọng (download here)
Tôi gửi thật nhanh những bức email
Anh trả lời tôi “hẹn anh chút nữa”
Mặt tôi ửng hồng
Tim tôi chan chứa
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Như Yoko Ono đã nói
Tôi sẽ cố gắng tìm lại từ này
Từ anh ấy, điều duy nhất mà người ta chia sẻ cùng nhau, cùng nhau,
Tôi hy vọng
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Người ta muốn ái ân
Nhưng những mối tình trào dâng
Vương vãi theo thời gian
Không có mối tình nào bền vững
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Như Yoko Ono đã nói
Tôi sẽ cố gắng tìm lại từ này
They are the only things we share, cùng nhau,
Tôi hy vọng
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng
Những tinh cầu vụt biến
Nhiều chủng loài diệt vong
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Những miên man suy nghĩ của tôi có khi làm bận lòng những người qua blog ...tôi xin lỗi...
Cho tôi nói là "Tôi hi vọng" như Quỳnh Anh nhé như cái giọng thanh thoát ấy, tôi thấy run run như sắp vỡ oà ra...chỉ là hi vọng mà thôi
... nghe cùng tôi nhé
...only J'espere
...always J'espere
Tôi hy vọng (download here)
Tôi gửi thật nhanh những bức email
Anh trả lời tôi “hẹn anh chút nữa”
Mặt tôi ửng hồng
Tim tôi chan chứa
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Như Yoko Ono đã nói
Tôi sẽ cố gắng tìm lại từ này
Từ anh ấy, điều duy nhất mà người ta chia sẻ cùng nhau, cùng nhau,
Tôi hy vọng
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Người ta muốn ái ân
Nhưng những mối tình trào dâng
Vương vãi theo thời gian
Không có mối tình nào bền vững
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Như Yoko Ono đã nói
Tôi sẽ cố gắng tìm lại từ này
They are the only things we share, cùng nhau,
Tôi hy vọng
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng
Những tinh cầu vụt biến
Nhiều chủng loài diệt vong
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
Subscribe to:
Posts (Atom)
